Quỷ Nghèo Cũng Muốn Làm Kim Chủ

Chương 4



Không đợi Giang Hoài Niên trả lời, tôi đã vội vàng tắt nguồn điện thoại.

Tôi sợ phải nhìn thấy đáp án của Giang Hoài Niên.

Sắp xếp ổn thỏa, mắt không thấy tâm không phiền.

Nhưng lại cảm thấy mặt mình ướt đẫm.

Nước mắt cứ rơi xuống như không tốn tiền.

Đừng khóc, vương miện sẽ rơi.

Tâm trạng sa sút của tôi một mực kéo dài cho đến khi về nhà.

Lúc đến nhà trời đã tối đen, tôi loáng thoáng nhìn thấy trước cửa nhà mình có một đống đen thui đang ngồi xổm.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Không đợi tôi đi đến gần nhìn rõ ràng, cái đống kia đã đi về phía tôi.

Ồ, hóa ra là Giang Hoài Niên à.

Còn tưởng là ma chứ.

?

Không đúng.

Là Giang Hoài Niên!?

Chưa đợi tôi phản ứng kịp, cậu ấy đã lao đến ôm c.h.ặ.t lấy tôi.

Giọng nói Giang Hoài Niên nghẹn ngào, nước mắt nương theo cổ tôi trượt về phía xương quai xanh.

Hơi ngứa.

Giọng cậu ấy run rẩy: "Chị biết mà, em từ nhỏ đã đi theo chị rồi, vậy nên chị không thể không cần em."

Khoảnh khắc này, tôi thừa nhận.

Tôi mềm lòng rồi.

Haizz, ăn đất thì ăn đất vậy.

Tôi chỉ hy vọng Giang Hoài Niên đừng rơi nước mắt nữa, nhìn mà tim tôi xót xa.

07

Tâm trạng cậu nặng nề cả một tuần.

Cho dù đã làm hòa với Đào Oánh, cậu vẫn có loại cảm giác không an toàn không hiểu vì sao.

Cậu luôn cảm thấy một ngày nào đó Đào Oánh lại muốn chia tay với mình.

Không được.

Cậu phải đòi một cái danh phận.

Thực ra cậu rất có tầm nhìn xa trông rộng.

Sau khi ở bên Đào Oánh nửa năm, mỗi tháng cậu đều sẽ dẫn về nhà một người đàn ông, và tự xưng đây là bạn trai của mình.

Tất nhiên rồi.

Bố mẹ cậu đương nhiên là phát ra tiếng hét ch.ói tai sắc nhọn.

Lần đầu tiên dẫn về một người đàn ông, suýt chút nữa là khiến bố cậu lên huyết áp.

Về sau số lần nhiều rồi, bố mẹ cậu chỉ sẽ dùng ánh mắt hận sắt không thành thép mà lườm cậu một cái sắc lẹm.

Nhưng lại không dám kích thích cậu.

Rất sợ lần sau cậu sẽ dẫn về một người có râu quai nón nặng cả trăm ký.

Ừm, không sai.

Đây là sự thử nghiệm tính thỏa hiệp mà cậu đã dùng với bố mẹ.

Qua quan sát khoảng thời gian này mà xem, bố mẹ cậu đã có chút tuyệt vọng rồi.

Vào thời khắc mấu chốt này, dẫn Đào Oánh bảo bối bế nguyệt tu hoa, trầm ngư lạc nhạn, khuynh quốc khuynh thành, quốc sắc thiên hương, thiện lương hiểu chuyện, người đẹp lòng càng đẹp về nhà.

Vậy thì hết thảy sẽ thuận lý thành chương rồi.

Thật là một thiên tài!

Tâm trạng cậu khá tốt, gọi Cố Tầm đi cùng mình chọn một món quà tặng cho Đào Oánh, dỗ cô vui vẻ.

Cố Tầm nương theo thời cơ, gian xảo nói: "Vậy cậu cho tôi mượn chiếc Rolls-Royce của cậu chạy cho sướng đi, cậu chủ Giang."

Bấy giờ cậu còn đang chìm đắm trong tưởng tượng bố mẹ mình thích Đào Oánh, thích đến không chịu được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thậm chí còn liên tưởng đến sau này con cái đặt tên là gì.

Cậu tâm trạng khá tốt gật đầu đồng ý: "Chạy đi, chạy thoải mái."

Sau khi đến trung tâm thương mại, Cố Tầm trực tiếp đỗ xe ở ven đường.

Cực kỳ phô trương bấm mấy tiếng còi.

Cậu thì bận gửi tin nhắn cho Đào Oánh.

[Bảo bối, em có chuyện muốn nói với chị.]

Đào Oánh mãi không trả lời.

Đang nghi ngờ, khóe mắt liếc thấy bóng dáng quen thuộc.

Mí mắt cậu giật nảy một cái.

Ngay giây sau đã nhìn Đào Oánh mặt không cảm xúc từng bước một đi về phía mình.

Trái tim từng chút từng chút chìm xuống.

Lúc này cậu chỉ có một ý nghĩ.

Xong rồi.

Đào Oánh nhìn thấy rồi.

Quả nhiên, câu đầu tiên cô nói chính là: "Một đại thiếu gia như cậu mà đua đòi chơi cái trò b.a.o n.u.ô.i rách việc gì thế hả!"

Trái tim cậu tức khắc hoảng loạn.

Cậu vừa định mở miệng giải thích.

Đào Oánh đã lạnh lùng ngắt lời.

"Chúng ta chia tay đi."

08

"Gì cơ! Cậu nói Giang Hoài Niên là con nhà giàu á!"

Diệp Trăn Trăn phát ra tiếng hét ch.ói tai sắc nhọn, đi qua đi lại trong phòng.

Tôi mất mát gật đầu.

Lặng lẽ bổ sung: "Có thể còn không chỉ là con nhà giàu thông thường, cũng có thể là con nhà giàu mười đời, có lẽ nhà cậu ấy từ thời tổ tông của tổ tông của tổ tông thì đã bắt đầu là người có tiền rồi."

Diệp Trăn Trăn lườm tôi một cái.

"Xem phim Hàn đến ngốc luôn rồi hả?"

Tôi nặng nề thở dài một tiếng.

Lại nghĩ đến mỗi tháng mình tiêu ra 500 tệ.

Thật là xót của mà.

Bản thân thắt lưng buộc bụng biến đổi phương thức giả vờ rộng rãi.

Nào biết chút tiền này trong mắt cậu ấm người ta cái gì cũng không phải.

Tôi càng nghĩ càng uất ức.

Nghĩ đến những ngày tháng hơn một năm nay quả thực không phải cho người sống mà.

Đến cả ngày thứ năm cuồng nhiệt của KFC cũng chưa đi được mấy lần.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, tim tôi bỗng run rẩy dữ dội.

Nhưng nhìn thấy người gọi đến không phải cái tên kia.

Tâm trạng thoáng chốc lại chìm trong cô độc.

Diệp Trăn Trăn liếc nhìn sang, hỏi: "Sếp của cậu gọi điện thoại, không nghe à?"

Tôi loáng thoáng có chút dự cảm, nhưng vẫn kiên trì nghe máy.

Quả nhiên, sếp mắng tôi một trận xối xả.

Nói phương án tôi làm giống như đống phân vậy.

Còn nói nhân viên như tôi, cho không người khác cũng không thèm.

Sếp càng nói càng ác liệt, hầu như đã nâng lên thành công kích cá nhân.

Tôi vốn tâm trạng không quá tốt, nghe xong lời sếp càng là hai mắt tối sầm.

Nhưng lại thực sự hèn nhát, chỉ là im lặng không lên tiếng đợi sếp mắng xong.