Quỷ Nghèo Cũng Muốn Làm Kim Chủ

Chương 5



Trên tay bỗng nhiên lỏng đi, quay đầu lại mới phát hiện là Diệp Trăn Trăn giật lấy điện thoại của tôi.

Cô ấy chống hai tay ngang hông công kích: "Thích chỉ huy thích nắm quyền thích khống chế, nhưng càng thích hất cái nồi lớn chụp lên đầu cấp dưới. Thích được tâng bốc thích được dỗ dành thích được nịnh bợ, nhưng càng thích gây chuyện vô lý chỉ huy mù quáng. Vế ngang: Thói lên mặt dạy đời không che giấu được cái mùi ngu ngốc thối tha!"

Tôi đờ đẫn nhìn Diệp Trăn Trăn, muốn nói lại thôi.

Nghĩ hồi lâu mới sâu xa nói: "Xin bí kíp độc miệng."

Mắng thì rất sướng tai đấy.

Nhưng kết quả chính là tôi bị đuổi việc rồi.

Tôi vốn đã muốn từ chức từ lâu, như vậy cũng tốt.

Diệp Trăn Trăn vung tay ôm lấy vai tôi: "Trước tiên đừng nghĩ đến công việc rách nát kia nữa, tớ đặt cho cậu chuyến du lịch trên du thuyền rồi, hôm nay xuất phát luôn."

Tôi cảm động đến mức nước mắt lưng tròng.

Vốn dĩ tưởng là cùng xuất phát với Diệp Trăn Trăn.

Nhìn cô ấy nói bản quyền truyện tranh của cô ấy bán được rồi, phải ở lại giám sát bộ phim truyền hình chuyển thể từ truyện tranh.

Tôi đành chịu thôi.

Trong một tháng du lịch, Giang Hoài Niên gọi cho tôi không ít cuộc, tin nhắn cũng gửi không ít.

Nội dung đều không có gì khác biệt.

Phần lớn đều là giải thích, xin lỗi, cầu xin tha thứ.

Tâm tình tôi rối bời vô cùng, dứt khoát cho cậu ấy vào danh sách đen.

Tin nhắn cuối cùng là: [Em sắp tốt nghiệp rồi, có thể đến nhìn em một cái không? Một cái liếc mắt thôi là được.]

Tôi nhớ hình như bản thân thực sự từng nói muốn tham gia lễ tốt nghiệp của cậu ấy.

Còn đồng ý với Giang Hoài Niên muốn chụp ảnh cùng cậu ấy nữa.

Đáng tiếc.

Người tính không bằng trời tính.

09

Sau khi tôi trở về, lại không thể không đối mặt với vấn đề mới —— tìm việc làm.

Tôi trả lại căn nhà ban đầu, chuyển đến căn hộ của Diệp Trăn Trăn ở.

Mặc dù Diệp Trăn Trăn không để ý việc nuôi tôi.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Nhưng thời gian dài không làm việc cũng không phải là cách.

Diệp Trăn Trăn nhìn dáng vẻ ủ rũ cụp đuôi của tôi, nhịn không được mở miệng: "Thật sự không được thì tớ nuôi cậu vậy, dù sao cậu dễ nuôi sống như thế, với cả tớ lại bán được mấy cái bản quyền, nuôi cậu dư dả."

Tôi nhìn Diệp Trăn Trăn phú bà tài đại khí thô, trong lòng mềm đến rối bời.

Oa oa oa đàn ông tính là cái gì chứ.

Bạn thân mới là bến đỗ của gia đình.

Nhưng tôi vẫn rất nghi ngờ: "Nhưng mà chẳng phải cậu nói trước kia vẽ nát như đống phân sao, tại sao còn có người mua?"

Thần sắc Diệp Trăn Trăn có chút không tự nhiên, nói chuyện cũng ngập ngừng.

"Ờ... Ờ hướng gió thị trường đang thay đổi mà, cũng phải có vài kẻ ngốc nhiều tiền chứ."

Cô ấy nhấn mạnh mấy chữ kẻ ngốc nhiều tiền, gần như là nghiến răng nghiến lợi nói ra.

Tôi không nghĩ nhiều, lặng lẽ hôn cô ấy mấy cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Diệp Trăn Trăn suy nghĩ một lát, do dự lên tiếng: "Thực ra, tớ có một công việc này có thể giới thiệu cho cậu."

Mắt tôi sáng lên: "Thật hay giả thế?"

Diệp Trăn Trăn chậm rãi gật đầu.

"Tớ có người bạn, công ty thiếu người, cậu có muốn đi thử chút không?"

Tôi nhìn dáng vẻ có chút chột dạ của Diệp Trăn Trăn, bỗng có dự cảm không là.

Nhưng quả thực hiện giờ cũng không tìm được công việc gì tốt hơn nữa.

Thay vì bốn phía đụng tường, còn không bằng đi thử một phen.

Kết quả rất thuận lợi, người phỏng vấn bảo tôi ngày mai đi làm luôn.

Chính tôi cũng thấy có chút khó tin.

Đây chính là mạng lưới quan hệ của bạn thân nhà mình sao?

Làm người quen đi cửa sau quả thực quá sướng rồi.

10

Thế là ngày thứ hai tôi hào hứng chỉn chu cho mình thật xinh đẹp rồi đến công ty.

Mở cửa thang máy liền nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

Giang Hoài Niên mặc bộ vest cắt may vừa vặn đứng ở trong thang máy.

Dường như đối với sự xuất hiện của tôi không có chút kinh ngạc nào.

Tôi: "..."

Vào thang máy, có người đàn ông cung kính báo cáo công việc cho Giang Hoài Niên.

Mỗi lần một câu sếp Tiểu Giang gọi thật trơn tru.

Giang Hoài Niên khẽ nâng mí mắt, mặt không đổi sắc lắng nghe.

Suốt cả quá trình cậu ấy đều không nói gì.

Nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được một ánh mắt nóng bỏng dừng lại trên người tôi.

Sau khi ra khỏi thang máy, tôi gọi điện thoại cho Diệp Trăn Trăn.

Tôi hơi bị chọc cười: "Trăn T.ử à, nói cho tớ nghe xem từ khi nào cậu còn cùng Giang Hoài Niên trở thành bạn tốt thế hả?"

Diệp Trăn Trăn ngẩn ra, tự biết chuyện đã bại lộ.

"Ai da, Đào Oánh, giá cậu ấy đưa ra thực sự là quá nhiều rồi, thời buổi này kẻ ngốc nhiều tiền giống như Giang Hoài Niên không có nhiều đâu."

Nói xong, cô ấy gửi bức ảnh số dư thẻ ngân hàng cho tôi.

Tôi lặng lẽ đếm đếm mấy chữ số 0 phía sau, thoáng chốc phòng ngự tan vỡ.

Ôi chao.

Hóa ra tôi chẳng được chia miếng nào luôn à.

Nội dung công việc rất đơn giản, hầu như không cần tốn chút chất xám nào.

Suốt cả một buổi sáng, Giang Hoài Niên đã không cẩn thận đi ngang qua người tôi 13 lần.

Trong đó bao gồm năm lần lấy nước, ba lần đi vệ sinh, bốn lần khảo sát còn có một lần họp hành.

Hại tôi căn bản không dám xuất hiện một tia lơi lỏng.