Vào lần thứ 14 Giang Hoài Niên dừng lại bên cạnh tôi.
Tôi không nhịn được nhỏ giọng lên tiếng: "Có thể đừng luôn nhìn chằm chằm tôi được không? Cậu không có việc của mình à?"
Giang Hoài Niên ngẩn ra, giọng nói cũng mềm xuống.
Giống như ngày thường làm nũng với tôi vậy, chất giọng tủi thân: "Không để ý đến em thì thôi đi, sao đến nhìn một cái cũng không cho chứ..."
Tôi theo bản năng muốn an ủi.
Nhưng vừa nghĩ đến mối quan hệ khó xử lúc này, vẫn ngậm miệng lại.
Rồi đập nồi dìm thuyền nói: "Nhìn đi nhìn đi, tùy cậu."
11
Lúc nghỉ trưa mẹ tôi gửi tin nhắn đến.
[Thằng nhóc Tiểu Thẩm mẹ nói với con dạo trước ấy, hai đứa trò chuyện thế nào rồi?]
Lại đến nữa.
Tôi mới 25, sao đã bắt đầu thúc giục kết hôn rồi vậy?
Thẩm Diệp là mẹ tôi giới thiệu cho tôi.
Hai chúng tôi lúc đi du lịch có tùy tiện trò chuyện chút.
Khi đó chỉ lo đau lòng, ôm tâm lý có thể lấy lệ thì lấy lệ, hoàn toàn không có nghiêm túc nào.
Vậy nên tôi bèn nói thật với bà Triệu: [Không thế nào hết ạ, đến mặt còn chưa từng gặp.]
Bà Triệu nghe xong thì vội vàng, cứng nhắc ép tôi ngay tối hôm nay liền hẹn ra ngoài ăn cơm.
Tôi chịu không nổi sự cằn nhằn của bà, đành phải thuận theo đưa ra lời mời.
Không ngờ Thẩm Diệp thế mà cũng đồng ý rồi.
Tôi chịu đựng trong tầm mắt của Giang Hoài Niên cho đến khi tan làm.
Ra khỏi cổng lớn công ty, tôi chuẩn bị bắt xe đến nơi hẹn ăn cơm.
Phía sau bỗng nhiên sáng lên đèn cảnh báo kép.
Giọng nói của Giang Hoài Niên vang lên: "Đi đâu? Em đưa chị."
Trong lòng tôi tắc nghẽn, cũng không muốn cho cậu ấy sắc mặt tốt gì.
"Không cần, sếp Tiểu Giang mau về nhà đi."
Tôi cố ý dùng xưng hô xa cách, kéo giãn quan hệ.
Giang Hoài Niên nhíu nhíu mày, rũ mí mắt xuống.
Lúc ngước mắt lên lần nữa, mắt đã ươn ướt rồi.
"Chị ghét bỏ em đến thế sao."
Hơ hơ.
Tôi còn chưa truy cứu chuyện cậu ấy dùng lợi ích dụ dỗ Diệp Trăn Trăn đâu, cậu ấy đã ấm ức trước rồi.
Trà xanh.
Người đàn ông này chính là một loại trà xanh nồng đượm hương vị.
"Có phải cậu quên rằng bây giờ quan hệ giữa chúng ta chỉ là cấp trên và cấp dưới rồi không?"
"Đừng nói là cậu muốn dùng quy tắc ngầm đấy nhé? Sếp Tiểu Giang."
Tôi chuyên chọn lời không lọt tai mà nói.
Giang Hoài Niên chỉ im lặng, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Hiện tại là giờ cao điểm tan làm, căn bản không bắt được xe.
Tôi tính toán thời gian đã hẹn, trong lòng nhất thời có chút sốt ruột.
Giang Hoài Niên nhìn ra rồi, chủ động đề xuất: "Chị cứ coi em thành tài xế là được, em đưa chị đi."
Tôi nhìn nhìn thời gian, lại nhìn nhìn ghế sau rộng rãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mà trên điện thoại Thẩm Diệp đã gửi đến tin nhắn: [Tôi đến rồi, em đâu?]
Tôi nghiến răng lên ghế sau, từ trong cổ họng rặn ra vài chữ: "Cảm ơn sếp Tiểu Giang."
Lúc cúi đầu trả lời tin nhắn của Thẩm Diệp, ghế lái truyền đến giọng nói.
Có chút cẩn thận từng li từng tí: "Đang trò chuyện với ai thế?"
Ngón tay tôi run lên, không cẩn thận bấm mở tin nhắn thoại Thẩm Diệp gửi đến.
—— "Không vội, tôi đợi em."
Tôi: "..."
Giang Hoài Niên: "..."
12
Thực ra là có chút ngượng ngùng đấy.
Dù sao tôi và Giang Hoài Niên vừa kết thúc quan hệ chưa đầy hai tháng.
Cái này thuộc về có chút cảm giác kết nối không một kẽ hở rồi.
Xuất phát từ sự tự chứng minh đối với nhân phẩm của mình, tôi giải thích nói: "Chỉ là bạn bè thôi."
Mắt Giang Hoài Niên sáng lên, là sự vui mừng tràn trề không lời nào tả xiết.
"Thật sao?"
Sáng lấp lánh đấy, tôi không nhịn được nhìn nhiều thêm vài giây.
Giây tiếp theo, điện thoại của mẹ tôi lại gọi tới rồi.
"Alo, Oánh Oánh à, gặp được người chưa? Mẹ của Tiểu Thẩm nói khá là thích con đấy."
Hai mắt tôi tối sầm, đều không dám ngẩng đầu nhìn biểu cảm của Giang Hoài Niên.
Có chút ý định muốn c.h.ế.t rồi.
Chân trước vừa giải thích xong, chân sau đã vả mặt bôm bốp.
Càng giải thích càng giống ả tồi.
"Ờm... Mẹ, buổi tối con nói với mẹ sau nha."
Cúp điện thoại, trong xe im ắng đến đáng sợ.
Tôi vừa định mở miệng nói thêm gì đó.
Giang Hoài Niên đã chợt bình tĩnh mở miệng: "Không sao đâu, là em gạt chị trước, em có lỗi trước, nên tất nhiên chị cũng có thể có lựa chọn khác."
Giọng nói nghe ra khá bình thường.
Nếu ánh mắt cậu ấy không đỏ thì càng có độ tin cậy hơn.
Tôi lặng lẽ thu hồi tầm mắt nhìn về phía gương chiếu hậu.
Ngón tay cũng muốn bấu rách ra.
Mặc dù Giang Hoài Niên nói không sai.
Nhưng sao tôi lại không thoải mái như thế chứ?
Cả hai im lặng đến nơi ăn cơm.
Trước khi xuống xe, tôi chủ động đề xuất: "Mở mã nhận tiền lên đi, tôi chuyển tiền xe cho cậu."
Giang Hoài Niên lấy ra danh thiếp, bảo tôi kết bạn với cậu ấy.
Tôi nhấn mạnh: "Là mã nhận tiền."
Giang Hoài Niên không nói lời nào, cố chấp đợi tôi kết bạn với cậu ấy.
Không cần nhìn tôi cũng biết chắc chắn cậu ấy lại đỏ mắt rồi.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Tôi nặng nề thở dài một tiếng, kết bạn lại lần nữa.
Trước khi rời đi, tôi nhìn bóng lưng cô độc kia, không nhịn được nói: "Về nhà sớm chút."