Tôi là một con quỷ nghèo. Nghèo đến mức chỉ muốn thuê một căn nhà rẻ nhất có thể.
Anh chàng môi giới nói sùi cả bọt mép để giới thiệu với tôi: “Căn hộ chung cư giảm 10%, nhà không có thang máy giảm 20%, nhà cũ nát giảm 50%, nhà có người c.h.ế.t giảm 70%, còn loại mà chủ cũ c.h.ế.t siêu t.h.ả.m khốc... giảm hẳn 90%!”
Tôi gật đầu như giã tỏi, vội vàng hỏi dồn: “Thế có căn hộ cũ nát, không có thang máy mà chủ nhà c.h.ế.t siêu t.h.ả.m khốc không?”
Thế là tôi dọn vào nhà mới thành công. Tiền thuê mỗi tháng là ba ngàn tệ. Có điều, số tiền này là anh chàng môi giới phải trả ngược lại cho tôi.
Đêm đầu tiên dọn vào...
Vòi nước trong nhà vệ sinh bỗng dưng chảy ào ào không rõ lý do. Ánh đèn lờ mờ trong phòng ngủ cứ bật rồi lại tắt, tắt rồi lại bật.
Tôi chịu hết nổi rồi, bật dậy mắng xối xả vào cái bóng dáng lén lút kia:
“Điện kinh doanh một tệ hai một số!”
“Nước kinh doanh năm tệ rưỡi một khối!”
“Tiền này anh trả cho tôi à?”
1
Vòi nước lập tức ngừng chảy. Đèn trong phòng ngủ cũng chẳng thèm sáng nữa.
Bằng khí chất nghèo quang minh chính đại của mình, tôi đã trấn áp thành công con lệ quỷ đang cư ngụ trong phòng. Không gian xung quanh lại chìm vào yên tĩnh.
Tôi cuộn tròn trên chiếc giường lớn mềm mại, nhắm mắt vờ ngủ nhưng lương tâm chợt thấy hơi c.ắ.n rứt. Dù sao người ta cũng đang ở đây yên ổn, mình mới là kẻ xâm nhập. Con quỷ này cố tình tạo ra bầu không khí kinh dị như vậy cũng chỉ vì muốn đuổi mình đi mà thôi.
Tôi siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại trong tay. Trong tài khoản là ba ngàn tệ mà anh chàng môi giới vừa chuyển qua, kèm theo một tin nhắn thoại run rẩy:
[Cô Tô này, căn nhà đó có ma đấy, nếu thấy không ổn thì chạy ngay đi nhé!]
Lệ quỷ mà đòi đáng sợ hơn “con quỷ nghèo” như tôi sao? Tôi bĩu môi. Cái căn nhà hái ra tiền thế này, tôi nhất định phải ở thật lâu dài mới được.
Đang định mở miệng phá tan bầu không khí ngột ngạt thì trong bóng tối, tôi cảm nhận được một bóng đen mờ ảo đang đè nặng ngay trên đầu mình.
Tôi mở bừng mắt.
Một cái đầu đầy m.á.u bất ngờ xuất hiện trước mặt tôi. Trên trán còn có một lỗ thủng lớn, trông như bị ai đó dùng vật tày đập nát xương sọ.
Anh ta chỉ cách mặt tôi vỏn vẹn ba phân, tôi thậm chí có thể cảm nhận được những sợi tóc rũ xuống đang khẽ lướt qua gò má mình.
Giữa vũng m.á.u đặc quánh, con lệ quỷ từ từ nở một nụ cười thê lương. Tiếng gào thét của tôi vang thấu tầng mây...
“Á!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Con lệ quỷ đắc ý ra mặt, nhướng mày tự đắc vì nghĩ đã hù dọa được tôi. Nhưng ngay sau đó, tôi phấn khích túm c.h.ặ.t lấy tóc anh ta:
“Anh chạm được vào tôi, vậy chẳng phải cũng chạm được vào bản kế hoạch tôi chưa làm xong sao?”
“Thế này đi, đằng nào buổi tối anh cũng rảnh, hay là giúp tôi làm nốt cái deadline này đi, để mai tôi còn nộp cho sếp.”
“Anh là quỷ, không cần ánh sáng cũng nhìn được xung quanh mà đúng không?”
“Nhớ nhé, lúc làm việc đừng có bật đèn, tốn điện!”
Nụ cười trên mặt con lệ quỷ hoàn toàn đóng băng.
Im lặng hồi lâu, một giọng nam trẻ tuổi khá êm tai vang lên: “Cô đúng là đồ không biết xấu hổ, đến quỷ mà cũng không tha.”
2
Quỷ nghèo thì cũng là quỷ thôi. Đã là quỷ với nhau thì chẳng việc gì phải phân chia đẳng cấp cao thấp mà làm gì.
Khác biệt duy nhất là ban ngày tôi năng nổ đi làm thân trâu ngựa, còn anh ta chỉ có thể đợi mặt trời lặn hẳn, khi thành phố chìm vào bóng tối mới dám nhảy tót ra quậy phá trong căn phòng này.
Tôi ngủ một giấc ngon lành.
Sáng hôm sau, khi mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ ra, bóng dáng con lệ quỷ đã biến mất không thấy đâu nữa. Trên bàn, bản kế hoạch của tôi được xếp ngay ngắn, những dòng chữ viết tay bằng b.út máy cực đẹp đã lấp đầy các khoảng trống.
Tôi hướng vào khoảng không khen lấy khen để: “Anh trai giỏi quá đi mất! Sau này việc gì làm không kịp tôi đều để dành cho anh hết nhé.”
Không khí trước mặt dường như méo xệch đi trong thoáng chốc. Cửa tủ quần áo bị mở ra, rồi lại bị sập mạnh vào, cứ như có ai đó mà tôi không nhìn thấy đang hờn dỗi chui tọt vào trong tủ trốn vậy.
Tôi nghêu ngao hát, thu dọn đống tài liệu, vừa dắt xe điện định ra ga tàu điện ngầm thì anh chàng môi giới đột nhiên gọi đến. Qua điện thoại, giọng anh ta còn run rẩy dữ dội hơn trước: “Cô Tô... Cô... cô vẫn còn sống đấy à?”
Tôi sa sầm mặt mày: “Sao, anh hối hận vì mỗi tháng phải trả ngược cho tôi ba ngàn tệ rồi à?”
“Chúng ta giao kèo rồi nhé, chỉ cần tôi còn ở đây, anh phải chuyển tiền đều đặn hàng tháng đấy.”
Anh chàng môi giới vội vàng thanh minh:
“Không phải chuyện tiền nong. Đêm qua tôi trằn trọc không ngủ được, nghĩ cả đêm, lương tâm tôi c.ắ.n rứt quá.”
“Cô Tô này, nghe tôi khuyên một câu, mau dọn đi đi. Căn nhà cô đang ở là hung trạch thực thụ đấy, người thuê trước c.h.ế.t t.h.ả.m lắm, oán khí ngút trời, mà hung thủ đến giờ vẫn chưa bắt được đâu!”
3
Anh chàng môi giới gửi cho tôi một đống thông tin. Vụ án mạng gây rúng động này tôi cũng từng nghe qua trước đó. Nạn nhân là một người thuê nhà chưa từng xích mích với ai, bị phát hiện c.h.ế.t t.h.ả.m trong căn hộ. Vì hình ảnh camera ghi lại quá mờ nhạt nên cảnh sát không tìm ra bất kỳ dấu vết nào của hung thủ. Sau khi vụ án kinh hoàng này xảy ra, chỉ trong vòng một tuần, tòa chung cư vốn nhộn nhịp đã trống không vì người thuê tháo chạy hết.
Ánh mắt tôi dừng lại ở tên người quá cố. Thẩm Diên Sơ. Hai mươi ba tuổi, vừa tốt nghiệp đại học được một năm. Đáng lẽ là độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, lại trở thành nạn nhân của một vụ sát hại dã man.