Dưới những dòng chữ dày đặc là một bức ảnh hơi mờ.
Trong ảnh, chàng trai trẻ nhe hàm răng trắng tinh, cười rạng rỡ trước ống kính.
Như thể xuyên qua ống kính, đang dịu dàng nhìn người chụp bằng ánh mắt đầy yêu thương.
Người trong ảnh có xương quai hàm rõ nét, ánh mắt dịu dàng.
Chính là gương mặt của con lệ quỷ tôi thấy đêm qua.
Tôi tắt mấy cái tin tức rườm rà đi, gửi lại cho anh chàng môi giới một tin nhắn thoại:
[Yên tâm đi, tôi không sao đâu. Nhớ mỗi tháng chuyển ba ngàn tệ đúng hạn cho tôi là được.]
Anh ta là lệ quỷ.
Tôi là quỷ nghèo.
Đều là “quỷ” cả, có gì mà phải sợ?
Anh ta oán khí nặng, chẳng lẽ một đứa làm công ăn lương như tôi lại là mặt trời nhỏ sưởi ấm thế gian chắc?
Oán khí của tôi còn nặng hơn ấy chứ!
Huống hồ có thêm người làm giúp việc, tôi còn bớt được vài buổi tăng ca.
Căn hộ này khá xa nơi tôi làm việc. Tan làm, tôi phải đổi từ xe đạp công cộng sang tàu điện ngầm, rồi lại đi xe điện, mất tổng cộng hai tiếng rưỡi mới về đến nơi. Mùa hè nóng nực, chỉ cần động đậy một chút là mồ hôi nhễ nhại, quần áo dính c.h.ặ.t vào người khó chịu vô cùng.
Khi tôi xuất hiện dưới chân tòa nhà, xung quanh đã tối đen như mực. Tòa nhà đen ngòm như một con quái thú khổng lồ đứng sừng sững ở ngoại ô, sẵn sàng nuốt chửng tôi bất cứ lúc nào.
Từ sau khi xảy ra chuyện, tòa nhà này bị bỏ hoang, thang máy không được bảo trì nên cũng ngừng hoạt động từ lâu rồi.
Tôi lạch bạch leo thang bộ. Trong cầu thang vắng lặng, chỉ còn tiếng giày cao gót “lộc cộc” vang vọng.
Nhà tôi thuê ở tầng sáu. Sau khi leo một lúc lâu, tôi mệt mỏi ngẩng đầu nhìn con số đang tỏa ra ánh xanh nhàn nhạt trên tường: Số 4.
Leo rõ lắm tầng rồi mà vẫn là số 4. Là ma đưa lối, quỷ dẫn đường rồi.
4
Đôi giày cao gót cọ đến mức gót chân tôi đau không chịu nổi. Tôi tháo giày ra, xách đôi giày gót nhọn tám phân, nhắm thẳng vào cái đèn hành lang đang nhấp nháy ở tầng bốn mà ném:
“Bà đây bận rộn cả ngày ở công ty, giờ oán khí trên người còn nặng hơn cả lệ quỷ nghìn năm đấy!”
“Mày còn không cho bà về nhà, bà sẽ đem tro cốt mày làm thành pháo hoa, buộc vào pháo thăng thiên, 'biu' một phát cho mày rải khắp mọi ngõ ngách cái thành phố này luôn!”
Dứt lời, luồng không khí vặn vẹo lập tức tan biến. Tôi tay xách giày, chân trần leo thêm hai tầng nữa, cuối cùng đứng vững trước cửa phòng 608.
Đẩy cửa bước vào, Thẩm Diên Sơ với cái đầu nát bét đang liếc xéo tôi một cái, rồi tự đắc bay lơ lửng giữa phòng khách.
Tại sao anh ta lại được rảnh rỗi thế nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi không chịu nổi cái điệu bộ rảnh rỗi của anh ta, liền quẳng đống tài liệu trong tay vào cái bóng đang lơ lửng kia:
“Anh không có mắt nhìn à? Biết tôi chưa về sao không biết nấu cơm, rồi dọn dẹp nhà cửa đi?”
Thẩm Diên Sơ ấm ức cãi lại: “Quỷ không chạm được vào lửa!”
“Thế anh không biết dùng nồi cơm điện mà nấu cơm à?”
“Cô có mua nồi cơm với gạo đâu mà bảo tôi nấu?”
“Thế anh không biết tự đi siêu thị mà mua à? Anh đi mua còn chẳng tốn tiền nữa! Cứ thế xách lên rồi chạy, ngoài mấy ông thầy cúng ra thì chẳng ai đuổi kịp anh đâu.”
Thẩm Diên Sơ cãi không lại tôi, hừ hừ mấy tiếng rồi quay ngoắt đi không thèm nhìn tôi nữa. Chỉ để lại một cái lưng đầy vẻ “dỗi hờn”.
Tôi vào bếp lấy một nắm mì khô, đơn giản nấu cho mình một bát mì nước.
Khi bát mì nóng hổi ra lò, tôi nóng lòng lùa lấy lùa để vào miệng.
Chẳng biết từ lúc nào, Thẩm Diên Sơ lại lén lút tiến lại gần tôi. Có điều lần này anh ta không định hù dọa mà đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào bát mì, gương mặt lộ rõ vẻ thèm thuồng.
Tôi hào phóng đẩy bát mì ra: “Làm tí không?”
5
Thẩm Diên Sơ buồn bã cúi đầu: “Tôi là quỷ, không ăn được.”
“Tuy không thấy đói, nhưng nhìn cô ăn ngon thế, tôi cũng thèm... Đã lâu lắm rồi tôi chưa được nếm hương vị đồ ăn.”
Thẩm Diên Sơ bị mắc kẹt trong căn phòng nhỏ hẹp này, không thể ra ngoài, không thể thấy ánh mặt trời. Ngay cả thói quen ăn ngày ba bữa lúc còn sống cũng bị ép phải thay đổi. Anh ta không thể ăn bất cứ thứ gì, không cảm nhận được chua cay mặn ngọt, thậm chí chẳng ngửi thấy mùi vị gì cả.
Tôi thở dài.
Đều là quỷ cả, nhưng lúc này lệ quỷ có vẻ còn đáng thương hơn quỷ nghèo một chút.
Tôi dịu giọng lại: “Anh còn nhớ lúc sống mình thích ăn gì nhất không? Tối mai tan làm tôi mua về cho. Dù không ăn được nhưng anh có thể ngắm, hoặc sờ thử xem.”
Anh ta vui sướng sờ sờ cái xương sọ nát bét của mình, cố gắng nhớ lại: “Chuyện lúc sống tôi không nhớ rõ lắm, nhưng trong ấn tượng thì hình như tôi thích ăn sầu riêng.”
Mồm mép sang chảnh thật đấy, cứ cái gì đắt là thích.
Tôi liếc nhìn số dư tài khoản: Ba ngàn không trăm năm mươi tệ. Nếu không nhờ anh chàng môi giới chuyển cho ba ngàn thì giờ này tôi đến mì gói cũng chẳng có mà ăn.
Cơn giận lại bốc lên: “Toàn chọn cái đắt mà đòi!”
“Thôi được rồi, đêm nay anh giúp tôi xử lý nốt đống việc tồn đọng đi, tối mai thưởng cho anh... sờ sầu riêng một cái.”
6
Tôi và Thẩm Diên Sơ cứ thế cùng sống dưới một mái nhà theo một cách không tưởng. Căn hộ có một phòng ngủ, một phòng khách. Tôi ngủ trong phòng, anh ta bay lơ lửng ngoài phòng khách.
Buổi tối tắm xong, tôi mặc bộ đồ ngủ mỏng manh đi ngang qua phòng khách. Anh ta liền lấy tay che mắt lại: “Cô không thể mặc nhiều đồ hơn một chút à?”
Thời tiết nóng nực, tôi mặc mát mẻ là chuyện bình thường. Khu này dùng điện kinh doanh, tôi không dám bật điều hòa nhiều. Thế là tôi sáp lại gần anh ta. Âm khí nặng nề quả nhiên có tác dụng làm mát tự nhiên.