Quỷ Nghèo Đối Đầu Lệ Quỷ

Chương 5



Căn hộ này vốn do đại ca môi giới phụ trách cho thuê. Thông qua anh ta, tôi có thể tìm được một số tư liệu về cuộc đời cũng như cái c.h.ế.t của Thẩm Diên Sơ.

Xấp giấy mỏng dính kẹp trong tay tôi. Nó cũng giống như cuộc đời của Thẩm Diên Sơ vậy, đơn giản đến đáng thương.

Mồ côi từ nhỏ, ăn cơm thiên hạ mà lớn lên. Sau đó thi đỗ đại học, là một sinh viên ưu tú gương mẫu. Ở trường có một cô bạn gái, tình cảm cực kỳ tốt. Tốt nghiệp xong vào làm cho một công ty, quan hệ với đồng nghiệp cũng khá tốt. Hồ sơ lý lịch sạch sẽ đến mức không thể tìm ra bất kỳ khả năng nào về việc anh ta có thù hằn với ai.

Xem đi xem lại đống tài liệu đó đến tận lúc hoàng hôn, đại ca môi giới đưa cho tôi một chiếc USB: “Đây là hình ảnh nghi phạm từng bị ghi lại lúc xảy ra vụ án.”

Camera mờ tịt. Đó là vào thời điểm tiết trời se lạnh đầu xuân. Hai người trong video đều mặc đồ dày cộp, đầu trùm kín mít, chỉ có thể lờ mờ phân biệt được đó là hai người đàn ông trung niên.

Trong đầu tôi lập tức hiện lên bóng người bám đuôi mình về nhà tối qua. Rất giống với một trong hai nghi phạm kia. Giống đến mức đáng sợ.

13

Tôi vội vàng chỉ vào bóng lưng của một người: “Tối qua có kẻ bám đuôi tôi về nhà, dáng người y hệt tên này.”

Đại ca môi giới thở dài: “Người có dáng vóc tương tự nhau thì nhiều lắm, không nhìn rõ mặt thì không thể kết tội được đâu.”

Đúng vậy. Chỉ là dáng người giống thôi mà.

Ngồi xổm trên đường phố Giang Thành tấp nập người qua lại, tôi vò nát mấy tờ giấy trong tay, giọng điệu đầy thất vọng: “Không oán không thù, sao có thể phá cửa vào nhà g.i.ế.c người chứ? G.i.ế.c người thì cũng phải có lý do chứ.”

Đại ca môi giới cũng ngồi xổm bên cạnh tôi, ánh mắt tuyệt vọng không kém: “Tôi đang làm môi giới yên ổn, ai ngờ xảy ra vụ án mạng, mấy căn hộ này bỏ trống chẳng ai thèm thuê. Cô Tô này, tôi nói thật với cô, lúc trước tôi đồng ý mỗi tháng bù cho cô ba ngàn là vì nghĩ tên hung thủ chưa bị bắt, hắn có thể quay lại bất cứ lúc nào.”

“Cô ở đó nguy hiểm lắm, hay là sớm dọn đi đi.”

Vừa dứt lời, chuông điện thoại của tôi vang lên.

Tôi nhấn nút nghe. Giọng nói sạch sẽ, dứt khoát của Thẩm Diên Sơ vang lên: “Tiền nước nhà mình phải nộp rồi đấy. Đợt trước tôi hù người ta, nghịch vòi nước lãng phí hơi nhiều, lúc về cô nhớ nộp bù nhé.”

“Ngoài ra, cơm tôi thổi xong rồi, định xào thêm ít đậu que nữa. Cô muốn ăn xào không hay là cho thêm tí cay?”

14

Để giải quyết vấn đề quỷ không chạm được vào lửa, tôi đã mua một cái bếp từ về cho Thẩm Diên Sơ dùng. Thế là giải quyết triệt để nỗi lo không nấu được cơm của anh ta.

Tôi còn dặn dò anh ta, làm quỷ thì phải siêng năng một chút, trước khi tôi đi làm về là phải nấu cơm xong xuôi.

Cứ mặt trời lặn một cái là Thẩm Diên Sơ lại chui từ tủ quần áo ra, bắt đầu tranh thủ từng giây từng phút bận rộn dọn dẹp, nấu nướng. Để đề phòng anh ta không liên lạc được với mình, tôi còn đặc biệt mua cho anh ta một chiếc đồng hồ định vị trẻ em có chức năng nghe gọi.

Chỉ cần là đồ vật đặt trong căn hộ này, Thẩm Diên Sơ đều có thể chạm vào. Một người một quỷ, ngày tháng trôi qua vậy mà lại có cảm giác như một cặp vợ chồng bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi suy nghĩ một chút rồi nói vào điện thoại: “Cho ít cay đi, xào đậu xong thì luộc thêm ít tôm nữa nhé.”

“Được, tôi nấu cơm xong chờ cô về.”

Cúp máy.

Bộp!

Điếu t.h.u.ố.c trên miệng đại ca môi giới rơi xuống đất. Anh ta run rẩy chỉ vào cái điện thoại, giọng run cầm cập hỏi: “Cô... cô đang nói chuyện với ai đấy?”

“Thì với con quỷ ở trong căn hộ chứ ai. Anh ta sắp nấu xong cơm tối rồi, có muốn qua ăn chung không? Một bữa chỉ thu của anh ba trăm tệ tiền công quỷ thôi.”

Đại ca môi giới nhìn tôi với ánh mắt kinh hoàng. Ngàn lời muốn nói hóa thành một tiếng gào thét ch.ói tai: “Á!”

Anh ta lập tức phóng lên xe điện như bay, vít ga một phát mất hút vào màn đêm, không thấy tăm hơi đâu nữa.

Tôi bĩu môi nhìn theo đầy khinh bỉ.

Thời buổi này, tìm đâu ra một con nam quỷ biết giặt giũ nấu cơm chứ? Đó là quỷ tốt, là “anh mẹ” của tôi đấy.

Tôi thu dọn tài liệu của Thẩm Diên Sơ, một mình lững thững đi về phía ga tàu điện ngầm.

Ga tàu điện ngầm đông đúc. Có một ông đạo sĩ ăn mặc kỳ quái đi ngang qua, rồi dừng bước nhìn chằm chằm vào mặt tôi. Ông ta vẻ mặt nghiêm trọng chặn đường tôi lại: “Cô gái này, có phải cô đã gặp phải thứ gì không sạch sẽ không?”

15

Tôi ngước mắt nhìn vị đạo sĩ trước mặt. Ông ta đã ngoài sáu mươi, mặc bộ đạo bào cũ nát, lẫn trong đám đông trông chẳng khác gì mấy lão già l.ừ.a đ.ả.o kiếm cơm dưới chân cầu vượt.

Nhưng tôi lại xúc động lao tới nắm c.h.ặ.t lấy tay ông ta:

“Đại sư! Ngài nhìn chuẩn quá!”

“Cái thứ không sạch sẽ bên cạnh tôi thì nhiều vô kể. Lão sếp ngày nào cũng tìm cách bắt tôi tăng ca không lương, đồng nghiệp thì ngày nào cũng diễn “Cung Tâm Kế” với “Cửu T.ử Đoạt Đích”. Cái văn phòng hơn ba mươi mét vuông với lương tháng vài ngàn tệ mà họ diễn ra hẳn cái cảm giác của “Chân Hoàn Truyện” với “Vương triều Ung Chính” luôn đấy đại sư. Ngài có cách nào giải quyết giúp tôi không?”

Khóe mắt đạo sĩ giật giật: “Chuyện người sống không thuộc phạm vi quản lý của tôi.”

“Ý tôi là, gần đây cô bị quỷ ám, dương khí rõ ràng là không đủ.”

Tôi không hiểu: “Tôi là phụ nữ thì cần dương khí làm gì?”

Đạo sĩ vuốt mặt bất lực, từ trong n.g.ự.c áo rút ra một lá bùa vàng cũ kỹ nhét cho tôi: “Lá bùa này có thể đuổi quỷ, cô mang theo bên người, bảo đảm không có con quỷ nào dám lại gần.”