Quỷ Nghèo Đối Đầu Lệ Quỷ

Chương 6



Lá bùa vàng nhỏ xíu, trên đó vẽ đầy những ký hiệu mà tôi không hiểu nổi bằng chu sa.

Tôi nắm c.h.ặ.t lá bùa. Chuyến tàu điện ngầm gào thét đưa tôi từ trung tâm thành phố ra vùng ngoại ô. Đến khi mở lòng bàn tay ra, mồ hôi đã làm lá bùa ướt đẫm, nát bét thành một cục.

Tôi vô cảm nhìn đống giấy vụn đó, không chút do dự vứt vào thùng rác.

Trước khi bước vào tòa nhà, tôi quen tay rút gương trang điểm từ trong túi xách ra. Trong gương hiện lên khuôn mặt một cô gái trẻ, nhìn kỹ có thể thấy sắc mặt ngày càng tiều tụy. Tôi dùng phấn nền che đi quầng thâm dưới mắt rồi leo lên tầng sáu, đẩy cửa phòng 608.

“Tôi về rồi đây.”

16

Thẩm Diên Sơ đang cầm xẻng xào nấu trong bếp. Thấy tôi về, anh ta nhiệt tình chào hỏi: “Thức ăn sắp ra lò rồi, lát nữa nếm thử tay nghề của tôi nhé.”

Tôi liếc nhìn bàn ăn: “Tôm của tôi đâu?”

“Chị gái ơi, cô có mua tôm đâu mà bắt tôi nấu? Tôi lật tung cái tủ lạnh lên mới thấy cô chưa mua đấy.”

Quên mua thật à? Dạo này trí nhớ của tôi đúng là hơi kém. Tôi ngượng ngùng cười hì hì rồi im lặng.

Tòa chung cư vắng lặng, trừ phòng 608 ra thì những nơi khác đều tối đen như mực. Nhưng bước vào phòng, nơi này như biến thành thế giới thần tiên của tôi và Thẩm Diên Sơ. Tôi lo việc bên ngoài, anh ta lo việc bên trong, cả hai cùng nhau vun vén cuộc sống.

Tôi nhìn đống thức ăn trên bàn với vẻ luyến tiếc. Tiếc là... tôi không thể ở lại đây lâu được.

Chỉ mới ở chung với anh ta bốn ngày, tôi đã cảm thấy cơ thể ngày càng mệt mỏi. Dù tôi đã đẩy hết việc tăng ca và việc nhà cho Thẩm Diên Sơ nhưng vẫn không ngăn được sức lực trong người như bị rút cạn.

Thẩm Diên Sơ xới cho tôi một bát cơm. Tôi thuận tay đón lấy.

Khoảnh khắc ngón tay tôi chạm vào kẽ tay anh ta, trước mắt đột nhiên bùng lên một luồng sáng ch.ói lòa, soi sáng cả phòng khách nhỏ như ban ngày.

Thẩm Diên Sơ phát ra một tiếng hét thê lương, trên người anh ta bốc lên những ngọn lửa leo lét.

Chiếc bát sứ rơi xuống đất, mảnh vỡ văng tung tóe.

Cả cơ thể anh ta đau đớn cuộn tròn trên sàn nhà, ngọn lửa xanh lạnh lẽo thiêu đốt anh ta một cách tàn nhẫn, tiếng kêu gào đau đớn không ngừng vang lên.

Tôi bàng hoàng nhìn mọi việc trước mắt. Rõ ràng vừa rồi còn đang yên ổn, sao cơ thể anh ta đột nhiên lại bùng cháy ngọn lửa quái dị này? Tôi muốn lao tới nhưng lại không dám chạm vào nữa, sợ sẽ làm tổn thương anh ta thêm lần nữa.

Giữa màn lửa xanh, tôi quỳ rụp xuống trước mặt anh ta, khàn giọng khóc nấc lên đầy lo lắng: “Diên Sơ!”

17

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngọn lửa bùng lên trong chớp mắt rồi tắt ngúm, cứ như một lò than thiếu nhiên liệu.

Thẩm Diên Sơ vẫn chưa thoát khỏi cơn đau, anh ta cuộn tròn như một đứa trẻ sơ sinh, cơ thể run rẩy nhẹ và bắt đầu trở nên hơi trong suốt. Anh ta nghiến c.h.ặ.t răng, cố nặn ra lời an ủi tôi: “Tôi không sao.”

Tôi nhìn vào bàn tay phải đang run rẩy của mình. Ở đó dính một chút màu đỏ thẫm của chu sa. Là lá bùa của ông đạo sĩ già. Tôi đã nắm nó quá lâu, chu sa bị mồ hôi thấm ướt nên bong ra.

Tôi cứ ngỡ lá bùa đó là đồ l.ừ.a đ.ả.o. Không ngờ, nó thật sự có thể đuổi quỷ.

Thế gian này lắm kẻ l.ừ.a đ.ả.o thật, nhưng không ngờ lại lọt vào một người có bản lĩnh thật sự, làm tôi không chút phòng bị mà lỡ tay hại anh ta.

Tôi bật dậy lao vào nhà vệ sinh, xả tay dưới vòi nước. Sau đó vẫn không yên tâm, tôi đổ nửa chai nước sát khuẩn lên tay, rửa cho đến khi da tay đau rát mới thôi.

Ma quỷ cực kỳ sợ chu sa, mà Thẩm Diên Sơ lúc này lại yếu ớt vô cùng.

Tôi cẩn thận dìu anh ta nằm xuống giường, rồi cũng thuận thế nằm xuống bên cạnh, nhìn anh ta không rời mắt.

Tôi vẫn nhớ lời dặn dò của ông đạo sĩ trước khi rời đi: “Nếu cô có thể chạm vào một con quỷ, điều đó chứng minh cô chính là chấp niệm của nó khi còn sống, là người mà nó không tài nào buông bỏ được.”

Từ lúc bước chân vào căn hộ này, tôi đã có thể chạm vào Thẩm Diên Sơ. Việc dìu anh ta nằm xuống có chút quá sức, cơ thể tôi gần như kiệt quệ, chỉ có thể cố gắng điều hòa nhịp thở để anh ta không nhận ra sự suy yếu của mình.

Trên chiếc giường, có hai kẻ mệt mỏi đến tận cùng đang nằm cạnh nhau. Rèm cửa che khuất ánh đèn rực rỡ của muôn nhà bên ngoài.

Trong bóng tối, Thẩm Diên Sơ do dự, chậm chạp đưa tay nắm lấy tay tôi.

Ngón tay anh ta siết c.h.ặ.t, không cho phép tôi trốn thoát.

Trong không gian tĩnh lặng, anh ta thở dài một tiếng: “Em... chính là Tô Hòa, vị hôn thê của anh trong cuốn nhật ký, đúng không?”

18

Ngón tay tôi khẽ giật nhẹ một cái không dễ nhận ra, nhưng đổi lại là cái nắm tay càng thêm c.h.ặ.t của đối phương.

“Vừa nãy em gọi anh là Diên Sơ.”

“Chỉ có những người cực kỳ thân thiết mới gọi tên nhau như vậy.”

Khi nói những lời này, anh chỉ để lộ gương mặt bên phải hoàn mỹ. Vết thương nằm ở trán bên trái, Thẩm Diên Sơ dường như sợ làm tôi hoảng sợ nên khi nói chuyện với tôi, anh luôn có thói quen bay bên trái tôi để lộ ra nửa mặt bên phải sạch sẽ không tì vết.

Tôi nhìn gương mặt nghiêng của anh mà ngẩn ngơ. Trong quá khứ, đã biết bao nhiêu đêm chúng tôi từng nằm trên cùng một chiếc giường như thế này. Tôi luôn thích rúc vào lòng anh, tinh nghịch đưa tay quẹt mũi anh. Còn Thẩm Diên Sơ chỉ mỉm cười nuông chiều.

Khi đó, trán anh sạch láng, không một vết m.á.u. Gương mặt mang theo vẻ hồng hào, ấm áp của người sống, hoàn toàn không phải là cái xác lạnh lẽo như bây giờ. Tôi khẽ rướn người, áp mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c lạnh ngắt của anh.