Quỷ Nghèo Đối Đầu Lệ Quỷ

Chương 8



Tôi nhanh ch.óng rút điện thoại, nhấn phím báo cảnh sát nhanh. Đây là cài đặt tôi đã chuẩn bị từ lâu, hôm nay cuối cùng cũng có đất dụng võ.

Thẩm Diên Sơ cuống đến mức bay loạn xạ trong phòng ngủ, cũng muốn làm gì đó giúp tôi.

Não bộ anh bỗng nảy số, anh nhanh ch.óng cầm lấy cái đồng hồ định vị trẻ em tôi mua cho, nhấn gọi vào một số máy. Đầu dây bên kia nhanh ch.óng vang lên tiếng ngáp ngắn ngáp dài: “Muộn thế này không xem nhà nữa đâu, xin hỏi ai đấy?”

“Tôi là Thẩm Diên Sơ, người thuê nhà vừa c.h.ế.t t.h.ả.m đây. Trong vòng mười phút nữa nếu anh không đến căn hộ 608 khu Giang Tân, đêm nay tôi sẽ đích thân tới tìm anh đấy!”

21

Cánh cửa phòng đã bị phá hủy một cách thô bạo. Căn hộ một phòng ngủ nhỏ hẹp hiện ra mồn một trước mắt.

Ngay sau đó, tiếng đạp cửa rầm rầm vang lên ở phòng ngủ. So với cửa chính, cửa phòng ngủ còn mỏng manh hơn nhiều. Chẳng cần đến xà beng hay dụng cụ mở khóa, chỉ cần vài cú đạp trời giáng là cánh cửa đã bật tung.

Hai gã đàn ông trung niên xuất hiện trước mắt tôi. Một trong số đó chính là gã béo bóng lưỡng đã bám đuôi tôi hôm trước.

Gã nheo đôi mắt ti hí, nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân rồi như muốn tranh công với gã đàn ông có gương mặt âm hiểm bên cạnh: “Đại ca, hôm kia em đã đến xem rồi, nó chỉ ở đây có một mình thôi.”

“Thằng cha bên cạnh nó tuy là quỷ nhưng chỉ biết hù dọa, chẳng làm gì được đâu!” “Chỗ này không có ai ở, hôm nay chỉ cần thịt cô ta là vụ án này coi như vĩnh viễn không ai tìm ra hung thủ nữa.”

Trong những ký ức phủ bụi, tôi như quay lại cái đêm đụng độ hai tên say rượu. Trong con hẻm tối tăm, hai kẻ đứng trước mặt tôi cũng chính là bọn chúng. Gã đàn ông âm hiểm kia đã tiến lên định nắm tay tôi, và Thẩm Diên Sơ đã đ.ấ.m gã một phát rồi kéo tôi chạy trối c.h.ế.t.

Đêm đó đèn đường quá mờ, tôi chỉ nhớ mùi rượu nồng nặc trên người chúng chứ chẳng nhìn rõ mặt mũi ra sao. Vốn là một chuyện nhỏ nhặt đã bị quăng ra sau đầu, không ngờ một tháng sau, khi hai tên này tình cờ gặp lại Thẩm Diên Sơ gần khu chung cư, chuyện cũ đã biến thành một vụ sát nhân trong cơn nóng giận.

Nửa đêm, chúng cải trang lẻn vào tòa nhà, cạy khóa phòng 608. Khi Thẩm Diên Sơ bị tiếng động làm thức giấc ra kiểm tra, tên cầm đầu đã dứt khoát rút mỏ lết đập nát trán anh. Vụ án này gần như là gây án ngẫu nhiên, rất khó để tìm ra hung thủ thông qua các mối quan hệ của nạn nhân.

Bọn chúng cũng nhận ra điều đó nên chẳng sợ bị tra ra. Sự an tâm đó kéo dài cho đến tận mấy ngày trước khi tôi dọn vào. Ánh đèn bật sáng mỗi đêm khiến lũ sát nhân bồn chồn lo lắng.

Sau một lần bám đuôi, gã béo đã nhìn thấy Thẩm Diên Sơ. Hai kẻ mang án mạng trong người càng thêm chột dạ. Chúng đoán rằng có lẽ Thẩm Diên Sơ đã nói cho tôi biết sự thật.

Có tiền lệ thành công từ trước, nhân lúc tòa nhà không có ai, chúng quyết định mạo hiểm thêm lần nữa: G.i.ế.c người diệt khẩu để sự thật vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất.

Thẩm Diên Sơ chắn trước mặt tôi, cố dùng cơ thể không tồn tại của mình để ngăn cản nguy hiểm.

Tôi đưa tay đẩy mạnh anh ra: “Diên Sơ, anh biết không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Mọi nỗi sợ hãi đều chỉ bắt nguồn từ việc... hỏa lực không đủ mà thôi.”

Nói xong, tôi kéo từ dưới gầm giường ra một chiếc máy cưa xích chạy xăng.

22

Lúc trước hai tên này g.i.ế.c Thẩm Diên Sơ chỉ mang theo mấy cái mỏ lết dễ mang theo.

Hôm nay muốn xử lý một đứa con gái như tôi, chắc chúng cũng chẳng tốn công mang theo hung khí gì cồng kềnh gì.

Ngay từ ngày đầu tiên dọn vào, tôi đã chuẩn bị sẵn cho ngày hôm nay. Chiếc máy cưa xích này ngốn của tôi hơn ba ngàn tệ, có thể cưa đứt cả một khúc gỗ to bằng vòng tay người ôm.

Quả nhiên, hai tên đối diện lập tức biến sắc.

Lúc này, tôi đầu tóc rũ rượi, mặt mày dữ tợn, tay giật dây máy cưa nổ máy: Vừn... vừn... vừn!!!

Tiếng động cơ gầm rú điên cuồng tác động mạnh mẽ vào dây thần kinh của tất cả những người có mặt. So với một Thẩm Diên Sơ m.á.u me đầy đầu, bọn chúng sợ tôi hơn nhiều.

Giây tiếp theo, hai tên đó hét toáng lên, vắt chân lên cổ mà chen nhau chạy ra khỏi phòng. Đến cả Thẩm Diên Sơ cũng sợ đến mức chui tọt vào tủ quần áo.

Rầm!

Cửa tủ đóng c.h.ặ.t, chỉ còn một bóng ma co rúm trong góc run cầm cập.

Trong tòa chung cư vắng lặng, ánh đèn thoát hiểm tỏa ra sắc xanh u ám. Tôi vác máy cưa đuổi theo hai tên đó như một người điên, nhìn tôi lúc này còn giống quỷ hơn cả quỷ thật.

Tiếng khóc cha gọi mẹ của bọn chúng vang vọng khắp hành lang. Bên ngoài tòa nhà, tiếng còi xe cảnh sát mà tôi mong đợi bấy lâu cuối cùng cũng rú vang.

23

Hai tên sát nhân không cam lòng bị áp giải lên xe cảnh sát. Tôi tắt máy cưa, thở hắt ra một hơi rồi khuỵu xuống sàn. Đoạn đường chạy ngắn ngủi vừa rồi đã vắt kiệt sức lực của tôi.

Phía xa, có người đạp xe điện hớt hải lao tới. Người đó mặc một bộ đạo bào mới tinh, nhãn mác còn chưa kịp xé. Trên cổ treo lỉnh kỉnh đủ thứ: một mặt Phật bằng vàng, một miếng ngọc Quan Âm xanh mướt, một cây thánh giá Jesus cũ kỹ, lại thêm một thanh kiếm gỗ đào mini treo lủng lẳng.

Vừa đến trước tòa nhà, anh ta đã sợ đến mức ngã lộn nhào khỏi xe điện. Tôi tốt bụng tiến lên đỡ một tay: “Đại ca môi giới, hung thủ bị bắt rồi, anh yên tâm đi, căn nhà anh quản lý có thể tiếp tục cho thuê rồi đấy.”