"Anh xin nghỉ ba ngày."
Tôi nằm trên giường, vết mương vẫn còn đau nhức.
"Đi đâu?"
Chu Thịnh không nhìn tôi, vừa cúi đầu buộc dây giày vừa nói: "Hiểu Vy chuyển nhà, không có ai giúp."
Hiểu Vy, vợ cũ của anh.
"Em đang ở cữ."
"Có mẹ ở đây rồi."
Tôi định nói gì đó, nhưng anh đã cầm lấy chìa khóa xe.
"Chu Thịnh!"
Cửa đóng sầm lại.
Mẹ chồng bưng một bát nước đường đỏ đi vào, liếc nhìn ra cửa: "Hiểu Vy một thân một mình cũng chẳng dễ dàng gì, con đừng có tính toán chi li nữa."
Tôi há miệng, nghẹn lời.
"Được rồi, uống nước đi." Bà đặt mạnh cái bát xuống đầu giường: "Đang ở cữ thì bớt tức giận lại."
1.
Tôi nhìn chằm chằm vào bát nước đường đỏ, không uống lấy một ngụm.
Mẹ chồng đã ra phòng khách xem tivi, tiếng bật rất lớn, là chương trình hòa giải gia đình mà bà yêu thích.
Đứa bé đang ngủ bên cạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nheo, mới sinh được mười lăm ngày.
Tôi sinh mổ, vết mổ còn chưa cắt chỉ.
Đêm qua con khóc bốn lần, tôi dậy cho b.ú cả bốn. Chu Thịnh ngủ ở phòng phụ, bảo là sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của anh ta.
Sáng sớm hôm nay, anh ta ăn mặc chỉnh tề, bảo là xin nghỉ phép.
Tôi cứ ngỡ cuối cùng anh ta cũng nghĩ lại, muốn ở nhà bầu bạn với tôi và con.
Hóa ra là đi giúp vợ cũ chuyển nhà.
Hiểu Vy, cái tên này tôi đã phải nghe suốt ba năm qua.
Trước khi kết hôn, Chu Thịnh nói họ chia tay trong hòa bình, không còn vướng bận gì nữa.
Sau khi kết hôn, tôi mới biết thế nào là "không còn vướng bận".
Xe của Hiểu Vy hỏng, Chu Thịnh đi sửa. Máy tính của Hiểu Vy bị nhiễm virus, Chu Thịnh đem đi tiệm làm. Bóng đèn nhà Hiểu Vy bị cháy, Chu Thịnh đi thay.
Mỗi lần tôi tỏ ý không thoải mái, anh ta lại bảo: "Cô ấy là phụ nữ, không có ai giúp đỡ."
Tôi nói: "Em cũng là phụ nữ."
Anh ta đáp lại: "Em còn có mẹ anh."
Tôi liếc nhìn về phía phòng khách, mẹ chồng đang vừa c.ắ.n hạt dưa vừa cười rất ngặt nghẽo.
Tôi cầm điện thoại lên, mở WeChat.
Trên bảng tin của Chu Thịnh, ba ngày trước có đăng một dòng trạng thái: Vợ vất vả rồi, mẹ tròn con vuông.
Hình ảnh đi kèm là bàn chân nhỏ xíu của con.
Tôi lướt xuống dưới.
Một tháng trước, anh ta đăng một bài khác: Cuối tuần vui vẻ.
Hình ảnh đi kèm là hai ly cà phê, một ly Americano, một ly Latte.
Tôi uống Americano. Anh ta uống Latte.
Nhưng ngày hôm đó, tôi đang ở nhà chờ sinh, còn anh ta thì bảo phải đến công ty tăng ca.
Tôi ấn vào phần bình luận.
Hiểu Vy đã thả tim, còn phản hồi ba chữ: Ngon không anh?
Chu Thịnh trả lời bằng một icon mặt cười.
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Đứa bé bỗng nhiên òa khóc.
Tôi gượng người muốn ngồi dậy, vết mổ nhói lên một cơn đau như xé toạc.
"Mẹ ơi!" Tôi gọi một tiếng.
Không ai đáp lại. Tiếng tivi quá lớn.
Tôi c.ắ.n răng, chậm rãi ngồi dậy, bế con lên cho b.ú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mười lăm phút sau, con ngủ thiếp đi.
Người tôi đầm đìa mồ hôi, chỗ vết mổ có cảm giác ươn ướt.
Tôi cúi đầu nhìn, rỉ m.á.u rồi.
"Mẹ ơi!" Lần này tôi gọi to hơn.
Mẹ chồng cuối cùng cũng nghe thấy, bà lững thững đi vào: "Kêu la cái gì? Làm mình làm mẩy dọa cục cưng sợ bây giờ."
"Vết mổ của con bị chảy m.á.u rồi."
Bà liếc mắt nhìn một cái: "Có tí m.á.u mà đã làm quá lên. Năm đó mẹ sinh thằng Thịnh, ngày thứ ba đã xuống đất làm lụng rồi."
"Con là sinh mổ."
"Sinh mổ thì sao? Giới trẻ bây giờ đúng là tiểu thư yểu điệu."
Bà quay lưng đi ra ngoài.
Tôi nằm trên giường, nước mắt trào ra.
Không phải vì tủi thân, mà là vì đau.
Vết mổ đau, mà tim cũng đau.
Tôi cầm điện thoại, nhắn tin cho Chu Thịnh: [Vết mổ của em bị chảy m.á.u rồi.]
Đã xem, không trả lời.
Tôi lại nhắn tiếp: [Khi nào anh về?]
Đã xem, không trả lời.
Tôi đợi hai mươi phút, tiếp tục nhắn: [Chu Thịnh, em cần phải đến bệnh viện kiểm tra.]
Lần này anh ta trả lời, vỏn vẹn năm chữ: [Bảo mẹ anh đi cùng.]
Bàn tay gõ chữ của tôi run bần bật: [Mẹ anh bảo em làm quá lên.]
Đã xem, không trả lời.
Tôi ném điện thoại sang một bên, nhắm mắt lại.
Con lại khóc.
Tôi mở mắt, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nheo kia.
Nhóc con à, con khéo chọn thời điểm đầu t.h.a.i thật đấy.
Tôi chậm rãi bế con lên, đau đến mức toàn thân run rẩy không ngừng.
2.
Bốn giờ chiều, Chu Thịnh vẫn chưa về.
Tôi gọi cho anh ta ba cuộc điện thoại, hai cuộc không bắt máy, một cuộc bị ngắt ngang.
Đến cuộc thứ tư, anh ta mới nghe.
Đầu dây bên kia âm thanh rất ồn ào, có tiếng người đang cười nói.
"Có chuyện gì?"
"Vết mổ của em cứ rỉ m.á.u suốt, em muốn đến bệnh viện kiểm tra."
"Chẳng phải anh bảo em tìm mẹ rồi sao?"
"Mẹ anh bảo không sao."
"Thế thì là không sao."
Tôi hít một hơi thật sâu: "Chu Thịnh, em thực sự rất khó chịu."
"Hiểu Vy bên này…"
"Em mới là vợ của anh!"
Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây.
Sau đó, tôi nghe thấy một giọng nữ, rất nhẹ nhàng, rất dịu dàng: "Anh Thịnh ơi, cái thùng này đặt ở đâu?"
Chu Thịnh che ống nghe lại, giọng nói nghẹt đi: "Đặt ở phòng ngủ."
Tim tôi thắt lại, chìm xuống đáy vực.
"Chu Thịnh, anh đang ở trong phòng ngủ của cô ta?"
"Chỉ là giúp khuân đồ thôi mà."
"Anh bảo anh đi giúp chuyển nhà, giờ lại ở trong phòng ngủ của người ta?"
"Ý em là sao?" Giọng điệu của anh ta đột ngột thay đổi: "Em bị bệnh à? Anh chỉ giúp một tay, sao em cứ phải nghĩ theo hướng đó?"