Ra Đi Ngày Trở Gió

Chương 2



Tôi ngẩn người: "Em nghĩ theo hướng nào? Em chỉ hỏi anh đang ở đâu thôi."

"Cái giọng điệu đó của em không phải là đang nghi ngờ anh thì là gì?"

"Em…"

"Anh không rảnh để cãi nhau với em, một mình Hiểu Vy không bê nổi."

"Vậy còn em một mình thì sao?"

"Em có mẹ anh rồi!"

Anh ta cúp máy.

Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại, hai tay run bần bật.

Mẹ chồng lúc này bước vào, bưng theo một bát canh.

"Nổi giận cái gì chứ? Đang ở cữ mà cãi nhau là không tốt cho sức khỏe đâu."

"Mẹ, vết mổ của con cứ rỉ m.á.u mãi…"

"Chuyện cỏn con." Bà đặt bát canh xuống: "Uống hết canh rồi ngủ một giấc là khỏi."

"Thật sự cần phải đi bệnh viện khám ạ."

"Bệnh viện bệnh viện, suốt ngày chỉ biết có bệnh viện." Mẹ chồng nhíu mày: "Con có biết đi bệnh viện một chuyến tốn bao nhiêu tiền không?"

"Vết mổ của con…"

"Mẹ đã bảo không sao là không sao!" Mẹ chồng cao giọng: "Con nhìn Hiểu Vy ngày xưa xem, năm đó nó sinh con, ngày thứ ba đã xuống giường nấu cơm, có bao giờ kêu ca nửa lời đâu. Còn con thì sao?"

Lời nói của tôi nghẹn ứ nơi cổ họng.

"Hiểu Vy năm đó cũng sinh mổ, sao người ta không tiểu thư yểu điệu như con?"

"Mẹ…"

"Được rồi, mẹ không muốn nghe nữa."

Bà quay lưng bỏ đi.

Tôi tựa vào đầu giường, nước mắt không kìm được cứ thế tuôn rơi.

Tôi không biết phải nói gì, cũng không biết phải nói với ai.

Bố mẹ đẻ của tôi ở quê, cách đây hơn tám trăm cây số.

Mẹ tôi vốn muốn đến chăm tôi ở cữ, nhưng mẹ chồng bảo không cần, nói một mình bà lo được.

Mẹ tôi tin, mà tôi cũng tin.

Đến giờ tôi mới hoàn toàn thấu hiểu. Chẳng phải một mình bà lo được, mà là bà căn bản không muốn mẹ tôi đến.

Tôi cầm điện thoại lên, nhắn tin cho cô bạn thân Tô Niệm: [Niệm Niệm, cậu đến thăm tớ được không?]

Năm phút sau, cô ấy trả lời: [Sao thế?]

[Vết mổ của tớ chảy m.á.u, không ai ngó ngàng tới.]

[Ở đâu? Tớ đến ngay.]

Hai mươi phút sau, Tô Niệm có mặt.

Vừa nhìn thấy sắc mặt của tôi, lông mày cô ấy đã nhíu c.h.ặ.t lại.

"Sắc mặt sao lại tệ thế này?"

Cô ấy lật chăn ra, liếc nhìn vết mổ của tôi: "C.h.ế.t tiệt!"

Mặt cô ấy lập tức cắt không còn giọt m.á.u.

"Thế này mà gọi là không sao à? Nhiễm trùng mưng mủ rồi!"

"Mưng mủ?"

"Phải đi bệnh viện ngay! Ngay lập tức!"

Cô ấy dìu tôi đi ra ngoài, mẹ chồng từ trên ghế sofa đứng phắt dậy: "Làm cái gì đấy?"

"Dì ơi, vết mổ của cậu ấy bị nhiễm trùng rồi, phải đi bệnh viện."

"Nhiễm trùng cái gì mà nhiễm trùng, để tôi xem…"

Mẹ chồng đi tới, liếc nhìn một cái, sắc mặt bà ta cũng thay đổi theo.

"Sao lại thành ra thế này?"

Tô Niệm chẳng thèm để ý đến bà ta, tiếp tục dìu tôi bước ra ngoài.

"Mấy đứa đợi chút, để tôi gọi thằng Thịnh…"

"Không cần gọi nữa đâu." Tôi lên tiếng.

Giọng rất nhẹ, nhưng vô cùng rõ ràng.

"Anh ta đang bận chuyển nhà cho vợ cũ, bận rộn lắm."

3.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tại phòng cấp cứu, bác sĩ xem xong vết mổ của tôi, sắc mặt vô cùng khó coi.

"Sao lại để kéo dài đến nông nỗi này mới tới? Nhiễm trùng nghiêm trọng thế này, chỉ cần chậm hai ngày nữa thôi là phải phẫu thuật lần hai đấy!"

Tô Niệm siết c.h.ặ.t t.a.y tôi: "Bác sĩ, bây giờ phải làm sao ạ?"

"Phải rửa sạch và sát trùng vết thương trước, sau đó dùng kháng sinh." Bác sĩ nhìn tôi: "Sau sinh ngày thứ bao nhiêu rồi?"

"Ngày thứ mười lăm ạ."

"Mười lăm ngày qua không có ai chăm sóc cô à?"

Tôi im lặng không nói.

Bác sĩ thở dài một tiếng, bắt đầu xử lý vết thương.

Đau.

Một cơn đau buốt tận tâm can.

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nước mắt cứ thế chảy dài xuống hai gò má.

Tô Niệm đứng bên cạnh, vành mắt cũng đã đỏ hoe.

Xử lý xong xuôi, bác sĩ bảo tôi cần phải nhập viện để theo dõi, ít nhất là ba ngày.

Tô Niệm giúp tôi làm thủ tục nhập viện.

Nằm trên giường bệnh, tôi cầm điện thoại lên, nhìn thấy một loạt tin nhắn từ Chu Thịnh gửi đến.

19:32: [Em đi đâu rồi?]

19:45: [Sao không có ở nhà?]

20:01: [Mẹ bảo em đi ra ngoài rồi?]

20:15: [Gọi lại cho anh.]

Tin nhắn cuối cùng là vào lúc 20:30: [Rốt cuộc là em đang ở đâu vậy hả?!]

Tôi liếc nhìn thời gian, hiện tại là 21:03.

Tôi nhắn lại vỏn vẹn hai chữ: [Bệnh viện.]

Chỉ ba giây sau, điện thoại đổ chuông.

"Em đến bệnh viện làm cái gì?!"

"Vết mổ nhiễm trùng, nhập viện rồi."

"Cái gì?"

"Mẹ anh bảo không sao, kết quả là mưng mủ rồi."

Đầu dây bên kia im lặng một lát.

"Anh… anh qua ngay đây."

"Không cần đâu."

"Cái gì?"

"Tôi bảo không cần." Giọng tôi vô cùng bình thản: "Vợ cũ của anh bên kia đã bận xong chưa?"

"Đừng có lôi Hiểu Vy vào…"

"Con trai anh đang ở chỗ mẹ anh đấy."

Tôi cúp máy, tắt nguồn.

Tô Niệm ngồi bên cạnh, đưa cho tôi một chai nước: "Nghiên Nghiên, hắn ta không phải là con người nữa rồi."

Tôi không nhận chai nước, chỉ nhìn trân trân lên trần nhà.

"Niệm Niệm, cậu tra giúp tớ cái này."

"Tra cái gì?"

"Lịch sử giao dịch ngân hàng tháng trước của Chu Thịnh."

Tô Niệm ngẩn người: "Cậu có mật khẩu à?"

"Có."

Hồi đó chúng tôi lập tài khoản chung của hai vợ chồng, tôi có quyền truy cập để kiểm tra.

Tôi gửi thông tin tài khoản cho cô ấy.

Cô ấy mở máy tính ra, ngón tay gõ phím cạch cạch một hồi.

Năm phút sau, sắc mặt cô ấy thay đổi hoàn toàn.

"Niệm Niệm?"

Cô ấy quay màn hình máy tính về phía tôi.

Tôi nhìn thấy một khoản tiền được chuyển đi.

Ngày 15 tháng 3, chuyển đi 50.000 tệ. Ghi chú: Tiền chuyển nhà cho Hiểu Vy.

Tôi nhìn chằm chằm vào con số đó, trong lòng ngược lại trở nên bình tĩnh đến lạ kỳ.