Ra Đi Ngày Trở Gió

Chương 11



Tôi quay mặt đi, không nhìn anh ta thêm một giây nào nữa.

Có những người, một khi đã bỏ lỡ thì chính là bỏ lỡ cả đời. 

Có những chuyện, một khi đã qua đi thì vĩnh viễn chẳng thể quay đầu lại.

12.

Một năm sau.

Tôi ngồi trong căn căn hộ mới mua, ngắm nhìn ánh hoàng hôn buông xuống ngoài cửa sổ.

Con trai đang ngồi chơi xếp hình trên tấm t.h.ả.m xốp bên cạnh, chốc chốc lại cười nắc nẻ.

Thằng bé đã hơn một tuổi rồi, đã biết bập bẹ gọi "mẹ".

Biết chập chững tập đi, và biết dùng chất giọng non nớt của mình để đòi bế.

Tôi nhìn con, khóe môi không tự chủ được mà cong lên.

Một năm nay đã có rất nhiều chuyện xảy ra.

Tôi đã quay trở lại công ty làm việc, vị trí cũ vẫn còn đó và các đồng nghiệp đều rất mực quan tâm, giúp đỡ tôi.

Tôi được thăng chức, hiện tại là phó trưởng phòng, lương tháng mười tám nghìn tệ.

Tôi cũng đã mua căn hộ nhỏ này, rộng sáu mươi mét vuông, vừa vặn cho hai mẹ con sinh hoạt.

Tiền đặt cọc chính là dùng từ khoản 68 vạn tệ kia, mỗi tháng trả góp 3.500 tệ, áp lực kinh tế không quá lớn.

Bố mẹ tôi thỉnh thoảng lại sang ở vài ngày để phụ tôi trông cháu.

Tôi còn thuê thêm một người giúp việc theo giờ, mỗi ngày đến nấu cơm và dọn dẹp nhà cửa.

Cuộc sống trôi qua rất quy củ, bình lặng, và cũng rất hạnh phúc.

Chu Thịnh mỗi tháng đều chuyển tiền cấp dưỡng đúng hạn, chưa từng chậm trễ tháng nào.

Thỉnh thoảng anh ta có đề xuất muốn gặp con, tôi đều đồng ý.

Dù sao thì anh ta vẫn là bố của đứa bé.

Nhưng sự giao lưu giữa chúng tôi cũng chỉ giới hạn ở mức đó. Cuộc sống của anh ta ra sao, tôi không còn bận tâm nữa.

Nghe Tô Niệm kể, anh ta và Hiểu Vy đã ở bên nhau.

Nhưng hình như chẳng được bao lâu thì lại đường ai nấy đi.

Hiểu Vy chê anh ta nghèo. Đây cũng là điều dễ hiểu, căn nhà đã phải bán đi một nửa để chia cho tôi 68 vạn tệ, trong tay anh ta chẳng còn lại bao nhiêu tiền dư dả nữa.

Mẹ chồng thì đã dọn vào sống trong viện dưỡng lão, mỗi tháng Chu Thịnh đến thăm bà một lần.

Thời gian còn lại, anh ta chỉ lầm lũi một mình.

Nghe nói anh ta gầy đi rất nhiều, mái đầu cũng đã lác đác vài sợi tóc bạc.

Khi nghe những tin tức này, cõi lòng tôi không hề gợn sóng.

Chẳng phải vì hả dạ, mà là vì tôi thực sự đã không còn quan tâm nữa rồi.

Người đàn ông từng khiến tôi đau đớn đến nát lòng năm xưa, giờ đây chẳng qua chỉ là một người qua đường xa lạ.

Những chuyện từng khiến tôi tổn thương rơi lệ, bây giờ cũng chỉ là mây khói thoảng qua.

Trang sách cuộc đời của tôi, từ lâu đã lật sang một trang mới.

Buổi tối, sau khi dỗ con ngủ say, tôi ngồi ngoài ban công thưởng thức trà.

Điện thoại chợt đổ chuông, là một số máy lạ. Tôi nhấn nút nghe.

"Alo?"

"Tô Nghiên, mẹ đây."

Là giọng của mẹ chồng.

"Có chuyện gì không dì?"

"Mẹ… mẹ muốn gặp đứa nhỏ một lát."

Tôi im lặng một chút.

"Dì à, mỗi tháng Chu Thịnh đều đến thăm con, dì có thể đi cùng anh ta."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Mẹ biết… nhưng mẹ muốn… được gặp riêng thằng bé." Giọng bà ta có chút nghẹn ngào: "Tô Nghiên, mẹ biết ngày trước mẹ có lỗi với con. Lúc đó mẹ… mẹ hồ đồ quá."

"…"

"Bây giờ thằng Thịnh ra nông nỗi này, mẹ cũng hối hận lắm. Giá mà ngày đó mẹ khuyên can nó sớm hơn…"

"Mọi chuyện đã qua rồi, thưa dì."

"Phải, đều đã qua rồi." Bà ta thở dài một tiếng: "Nhưng đứa nhỏ… dù sao cũng là cháu nội của mẹ. Mẹ chỉ muốn được nhìn thấy nó thôi."

Tôi suy nghĩ một lát rồi đáp: "Để cuối tuần sau đi. Tôi sẽ đưa thằng bé đến thăm dì."

"Được, được, cảm ơn con, Tô Nghiên."

"Không có gì đâu."

Tôi cúp máy, ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm.

Trăng hôm nay rất tròn, sao rất sáng.

Tôi khẽ thở dài một tiếng.

Có những oán hận, thời gian sẽ mang đi.

Có những vết thương, thời gian sẽ chữa lành.

Tôi không muốn ôm khư khư lòng hận thù để sống cả đời.

Con trai tôi cần phải biết thằng bé có một người bà nội. Bất kể người bà đó đã từng đối xử với mẹ nó ra sao đi chăng nữa.

Đó vẫn là m.á.u mủ, là cội nguồn của con.

Tôi không có quyền thay con cắt đứt.

Chỉ là… người đàn ông đó, cuộc hôn nhân đó, và cả những uất ức tủi hổ đó, tôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên.

Không phải để găm hận thù trong lòng, mà là để tự nhắc nhở bản thân.

Lần tới, phải dũng cảm hơn.

Lần tới, phải quyết đoán hơn.

Và lần tới, phải yêu thương chính mình nhiều hơn nữa.

Tôi đứng dậy, bước chân trở lại phòng khách.

Con trai đang ngủ rất ngon trong nôi.

Tôi cúi người xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán con.

"Chúc ngủ ngon, bé cưng của mẹ."

"Mẹ yêu con."

Ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng trong như nước.

Trong căn nhà nhỏ, năm tháng tĩnh lặng, êm đềm.

Khoảnh khắc này, tôi chợt cảm thấy mọi đau khổ trước đây đều hoàn toàn xứng đáng.

Bởi vì hiện tại, tôi đang sở hữu những điều trân quý nhất trên đời.

Sự tự do, lòng tự tôn, và một tổ ấm nhỏ bé thực sự thuộc về riêng tôi.

Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Tô Niệm gửi đến: [Nghiên Nghiên, ngày mai rảnh không? Tớ giới thiệu một người cho cậu làm quen nhé.]

Tôi mỉm cười, gõ dòng chữ trả lời: [Để sau đi.]

[Trước mắt cứ để tớ thong thả làm mẹ vài năm đã.]

[Không phải vội.]

Gửi tin nhắn xong, tôi tắt điện thoại rồi nằm xuống giường, nhắm mắt lại.

Bên ngoài cửa sổ có tiếng gió thổi qua, nhè nhẹ, ấm áp.

Mang theo cả hương vị của một cuộc đời mới.

(Hoàn)