Ra Đi Ngày Trở Gió

Chương 10



Hóa ra là bận cái việc này.

Tôi siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại trong tay.

"Nghiên Nghiên ơi, cậu ổn không đấy?"

"Tớ không sao."

Tôi hít một hơi thật sâu: "Đây chính là bằng chứng mà tớ đang cần."

11.

Phiên tòa thứ hai.

Lần này, tôi mang theo những bằng chứng mới.

Ảnh chụp màn hình danh sách nhân sự mới vào làm của công ty Chu Thịnh, lịch sử đóng bảo hiểm xã hội của Hiểu Vy, và một bức ảnh.

Đó là ảnh chụp Chu Thịnh và Hiểu Vy tại quán cà phê dưới chân tòa nhà công ty.

Thời gian chụp: Một tuần trước. Trong ảnh, hai người ngồi rất sát nhau, tay của Hiểu Vy còn đặt lên cánh tay của Chu Thịnh.

Đây là ảnh do Tô Niệm thuê thám t.ử tư chụp lại.

Dĩ nhiên là tốn không ít tiền, nhưng hoàn toàn xứng đáng.

Thẩm phán xem xong những chứng cứ này, nét mặt trở nên vô cùng nghiêm nghị.

"Bị đơn, anh có điều gì muốn nói không?"

Sắc mặt Chu Thịnh trắng bệch đến đáng sợ.

"Cái đó… đó chỉ là đồng nghiệp…"

"Đồng nghiệp?" Thẩm phán lật tài liệu: "Công ty các anh có bao nhiêu người?"

"Hơn ba trăm người ạ…"

"Trong hơn ba trăm người, vợ cũ của anh lại vừa vặn nhảy việc sang đúng công ty anh, vừa hay vào đúng bộ phận của anh, lại còn vừa khéo cùng anh hẹn hò ở quán cà phê. Anh gọi đây là trùng hợp sao?"

"Không phải hẹn hò…"

"Bị đơn, tôi nhắc nhở anh, việc khai man trước tòa là phải chịu trách nhiệm trước pháp luật đấy."

Chu Thịnh im bặt, khóa c.h.ặ.t miệng lại.

Luật sư của tôi đứng dậy.

"Kính thưa thẩm phán, nguyên đơn cho rằng giữa bị đơn và vợ cũ có mối quan hệ qua lại bất chính, hơn nữa bị đơn còn cố tình giúp vợ cũ vào làm việc tại công ty của mình, thuộc diện có nghi vấn lớn về việc ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân. Nguyên đơn yêu cầu khi phân chia tài sản phải xử lý theo hướng chia ít hơn cho phía bị đơn."

"Phía bị đơn có ý kiến gì không?"

Luật sư của Chu Thịnh há miệng, nhưng rốt cuộc không thốt lên được lời nào.

Thẩm phán nhìn hai bên một lượt: "Vụ án này sẽ tuyên án vào một ngày khác."

Sau khi phiên tòa kết thúc, mẹ của Chu Thịnh đã chặn tôi lại ngay trước cổng tòa án.

Mắt bà ta đỏ ngầu, không biết là vì khóc hay là vì tức giận.

"Tô Nghiên, cô nhất định phải dồn con trai tôi vào đường cùng thì cô mới cam lòng có phải không?!"

Tôi nhìn bà ta, chẳng buồn đáp lời.

"Nó chỉ là lòng dạ mềm yếu, giúp đỡ vợ cũ một chút thôi mà, có đến mức phải làm tuyệt tình thế không?!"

"Giúp đỡ?" Tôi bật cười: "Dì à, đưa vợ cũ vào tận công ty mình để làm việc chung, thế mà gọi là giúp đỡ sao?"

Mẹ chồng bỗng ngẩn người ra.

"Cái đó… cái đó là do bản thân con Vy nó có năng lực…"

"Cô ta làm việc ngay tại bộ phận của Chu Thịnh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sắc mặt mẹ chồng thay đổi.

"Ngày ngày ra đụng vào chạm, ngẩng đầu nhìn thấy cúi đầu gặp nhau. Đây cũng gọi là giúp đỡ à?"

Mẹ chồng cứng họng.

"Dì à, ba năm trước dì bảo Chu Thịnh và Hiểu Vy không còn vướng bận gì nữa, bảo tôi cứ yên tâm mà gả vào nhà dì." Tôi nhấn mạnh từng chữ một: "Bây giờ dì đã biết thế nào gọi là vướng bận chưa?"

Môi mẹ chồng run rẩy bần bật.

"Tô Nghiên, cô không thể…"

"Không thể cái gì?" Tôi ngắt lời bà ta: "Không thể bảo vệ quyền lợi chính đáng của bản thân? Không thể yêu cầu chồng mình phải chung thủy? Hay là không thể được chăm sóc những lúc đang bị tổn thương?"

"Cô…"

"Dì à, tôi đã cho Chu Thịnh vô số cơ hội rồi." Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta: "Lần nào anh ta cũng hứa sẽ sửa đổi, nhưng lần nào cũng y như cũ. Bây giờ anh ta còn đưa cả vợ cũ vào công ty, ngày ngày đi làm cùng nhau. Dì nghĩ xem tôi còn có thể làm được gì nữa đây?"

Nước mắt mẹ chồng trào ra lã chã.

"Nó… nó sẽ sửa đổi mà…"

"Anh ta không sửa được đâu." Tôi lắc đầu: "Là vì anh ta căn bản không muốn sửa."

Nói xong, tôi lách qua người bà ta, bước thẳng về phía xe của Tô Niệm.

Phía sau lưng vang lên tiếng khóc lóc của mẹ chồng.

Tôi không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.

Một tháng sau, phán quyết chính thức được ban xuống.

Chấp thuận ly hôn, quyền nuôi con thuộc về tôi.

Chu Thịnh mỗi tháng phải chu cấp khoản tiền nuôi con là 2.500 tệ.

Về phần giá trị nhà tăng thêm và phần chung tay trả góp, tôi được chia 650.000 tệ.

Về phần tổn thất tài sản chung của vợ chồng (khoảng tiền tự ý chuyển cho vợ cũ), tòa phán quyết Chu Thịnh phải hoàn trả lại 50%, tức là 36.000 tệ.

Tổng cộng tôi nhận được: 686.000 tệ

Ngoài ra, tòa án cũng xác định Chu Thịnh là bên có lỗi trong cuộc hôn nhân này, nên khi phân chia tài sản đã xử lý theo hướng nghiêng về phía bảo vệ quyền lợi cho tôi.

Ngày cầm bản án trên tay, tôi đứng trước cổng tòa án, nhìn mấy tờ giấy mỏng manh ấy.

Nắng rất đẹp, gió rất ấm.

Tô Niệm bước lại gần, vỗ nhẹ vào vai tôi.

"Nghiên Nghiên, chúc mừng cậu, từ nay cậu đã tự do rồi."

Tôi khẽ mỉm cười: "Cảm ơn cậu nhé, Niệm Niệm."

"Ơn nghĩa gì chứ, tụi mình là chị em tốt mà."

Tôi cất kỹ bản án vào túi, hít một hơi thật sâu.

"Đi thôi, về nhà nào."

"Được, hôm nay tớ sẽ bao cậu một bữa thật hoành tráng."

"Ăn gì đây?"

"Lẩu đi."

"Đi luôn."

Chúng tôi bước lên xe. Khi chiếc xe chuyển bánh, tôi ngoảnh lại nhìn tòa án một lần cuối.

Người đàn ông mặc bộ vest bảnh bao kia vẫn đang đứng đờ người ra ở trước cổng.

Hai bờ vai của anh ta đã sụp xuống. Trong đôi mắt ấy, dường như có ánh nước lấp lánh như những giọt nước mắt muộn màng.