"Rốt cuộc là em muốn nói cái gì?"
"Em muốn nói là, anh làm em quá thất vọng."
"Lại thế nữa rồi." Anh ta thở dài một tiếng: "Tô Nghiên, em có thể bớt nhạy cảm đi được không? Anh chỉ là giúp đỡ một chút thôi mà…"
"Năm vạn tệ, mà là giúp đỡ một chút?"
Đầu dây bên kia hoàn toàn câm lặng.
"Tám nghìn tệ tiền bảo hiểm xe, hai nghìn tệ quà sinh nhật, một vạn hai tiền thuê nhà… những chuyện đó cũng là giúp đỡ một chút à?"
"Em kiểm tra tài khoản của anh?!"
"Tài khoản chung, em có quyền truy cập."
"Em…"
"Chu Thịnh, anh nói cho em biết đi, thế này là thế nào?"
Anh ta im lặng rất lâu.
"Số tiền đó… anh sẽ trả lại."
"Trả?" Tôi bật cười: "Anh lấy cái gì để trả? Lấy ba nghìn tệ tiết kiệm được từ việc bắt em đổi phòng khi sinh con à?"
Anh ta không nói được lời nào.
"Anh vì để tiết kiệm tiền mà bắt em chuyển từ phòng đơn sang phòng sáu người ở chung. Anh bảo số tiền đó để dành mua sữa bột cho con. Kết quả là vừa quay lưng đi, anh liền chuyển cho vợ cũ năm vạn tệ?"
"Chuyện đó không giống nhau!"
"Không giống ở chỗ nào?"
"Cô ấy có một mình…"
"Em cũng có một mình vậy!" Tôi gần như gào lên: "Em đang ở cữ! Vết mổ mưng mủ nhiễm trùng! Suýt chút nữa phải phẫu thuật lần hai! Những lúc em cần anh nhất thì anh ở đâu? Anh đang bận chuyển nhà cho vợ cũ của anh!"
"Chẳng phải có mẹ anh ở đấy sao…"
"Mẹ anh?" Tôi cười lạnh một tiếng: "Mẹ anh bảo em làm mình làm mẩy, mẹ anh bảo vết mổ không sao hết, mẹ anh bảo Hiểu Vy năm đó sinh mổ mới ba ngày đã xuống giường nấu cơm!"
"Anh…"
"Chu Thịnh, anh tự hỏi lương tâm mình xem, trong cuộc hôn nhân này, anh đã từng coi em là vợ chưa?"
Anh ta im lặng một hồi lâu.
"Chúng ta… chúng ta về nhà rồi nói."
"Không cần về nữa đâu."
"Cái gì?"
"Tôi bảo anh không cần về nữa. Anh đến chỗ mẹ anh mà ở, hoặc là ở lại công ty, hoặc là…" Tôi khựng lại một chút: "Đến chỗ vợ cũ của anh mà ở, đều được cả."
"Tô Nghiên! Em phát điên cái gì đấy hả?!"
Tôi cúp máy, tắt nguồn.
Nằm trên giường, tôi nhìn đăm đăm lên trần nhà.
Nước mắt tuôn rơi. Nhưng không phải vì tủi thân, mà là sự giải thoát.
6.
Sáng ngày hôm sau, Chu Thịnh trở về.
Anh ta đứng ở cửa phòng ngủ, sắc mặt xanh mét.
"Tô Nghiên, em bình tĩnh lại đi."
Tôi đang thay tã cho con, đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
"Tôi đang rất bình tĩnh."
"Em nói những lời đó là có ý gì? Bảo anh đừng về nữa sao?"
"Đúng như ý trên mặt chữ."
Anh ta bước tới, bất thình lình chộp lấy cổ tay tôi.
"Em có biết mình đang nói cái gì không hả?!"
"Buông ra."
"Chúng ta nói chuyện hẳn hoi xem nào…"
"Tôi bảo anh buông ra."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào anh ta.
Anh ta ngẩn người ra một chục giây, rồi từ từ nới lỏng tay.
"Tô Nghiên, em thay đổi rồi."
"Thế à?"
"Trước đây em đâu có như thế này."
"Trước đây tôi thế nào?"
"Trước đây… trước đây em luôn biết thông cảm cho anh, thấu hiểu cho anh…"
"Thông cảm cho anh đem tiền đi dâng cho vợ cũ? Thấu hiểu cho việc anh bỏ mặc tôi tự sinh tự diệt trong lúc ở cữ?"
"Những chuyện đó anh sẽ giải thích…"
"Không cần giải thích nữa." Tôi đặt con vào trong nôi, chậm rãi đứng dậy: "Chu Thịnh, tôi muốn bàn với anh về vấn đề phân chia tài sản."
Mặt anh ta lập tức cắt không còn giọt m.á.u.
"Em… em có ý gì?"
"Ly hôn."
"Không đời nào!"
"Anh không đồng ý cũng chẳng sao, cứ để tòa án phán quyết."
Anh ta nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt chứa đựng sự ngỡ ngàng, không thể tin nổi.
"Chỉ vì anh giúp Hiểu Vy thôi sao?"
"Giúp?" Tôi bật cười: "Chu Thịnh, đó là cách anh tự hiểu đấy à?"
"Anh…"
"Anh chuyển cho cô ta bao nhiêu tiền? Anh đến chỗ cô ta bao nhiêu lần?" Tôi nhấn mạnh từng chữ một: "Tôi đều có bằng chứng ghi lại hết."
Sắc mặt anh ta hoàn toàn thay đổi.
Đúng lúc này, mẹ chồng lao sầm vào phòng.
"Hai đứa cãi cọ cái gì đấy hả?!"
Bà ta liếc nhìn tôi, rồi lại nhìn Chu Thịnh, cuối cùng đổ dồn ánh mắt hằn học lên người tôi.
"Tô Nghiên, cô lại thích gây chuyện gì nữa đây?"
Tôi không thèm tiếp lời.
"Vừa mới xuất viện đã làm mình làm mẩy, bộ cô không quậy cho cái nhà này tan nát thì cô không chịu nổi đúng không?"
"Mẹ…" Chu Thịnh định ngăn lại.
"Anh câm miệng cho tôi!" Mẹ chồng lườm anh ta một cái, rồi lại chỉ thẳng mặt tôi: "Tôi nói cho cô biết nhé Tô Nghiên, cô mà dám ly hôn thì cái loại như cô đừng hòng mang đứa bé này đi!"
Tôi nhìn bà ta, bất giác bật cười thành tiếng.
"Đứa bé?"
"Phải, đứa bé! Đây là giọt m.á.u của nhà họ Chu chúng tôi!"
"Đứa bé đang trong thời kỳ b.ú mẹ thì quyền nuôi con thuộc về người mẹ, bà không biết điều này à?"
Mẹ chồng bỗng khựng lại.
"Cô bớt lấy pháp luật ra đây mà dọa tôi!"
"Không phải dọa." Tôi cầm điện thoại lên: "Có cần tôi gọi điện cho luật sư ngay bây giờ không?"
Mặt mẹ chồng đỏ gay vì tức tối.
"Cô…"
"Mẹ, mẹ ra ngoài trước đi." Chu Thịnh kéo tay bà ta: "Để con nói chuyện với Tô Nghiên."
"Mẹ không ra! Mẹ phải đứng đây xem xem nó còn giở trò trống gì được nữa!"
"Ra ngoài!"
Đây là lần hiếm hoi Chu Thịnh dám lớn tiếng quát lại mẹ mình.
Mẹ chồng bị dọa cho giật mình, bà ta lườm nguýt tôi một cái cháy mắt rồi hậm hực quay lưng đi ra.
Ngoài phòng khách ngay sau đó vang lên tiếng loảng xoảng do bà ta ném đồ đạc để hả giận.
Chu Thịnh đóng cửa lại, quay sang nhìn tôi.