Ra Đi Ngày Trở Gió

Chương 3



50.000 tệ.

Lúc tôi sinh con, anh ta bảo viện phí đắt đỏ quá, bắt tôi chuyển từ phòng bệnh thường sang phòng sáu người ở chung.

Tiết kiệm được 3.000 tệ. Anh ta nói số tiền này để dành mua sữa bột cho con.

Giờ thì tôi đã biết tiền đi đâu rồi.

Tôi tiếp tục lướt lên trên.

Ngày 28 tháng 2, chuyển đi 8.000 tệ. Ghi chú: Bảo hiểm xe của Hiểu Vy.

Ngày 14 tháng 2, chuyển đi 2.000 tệ. Ghi chú: Sinh nhật Hiểu Vy.

Ngày 30 tháng 1, chuyển đi 12.000 tệ. Ghi chú: Tiền thuê nhà của Hiểu Vy.

Ngày 15 tháng 1, chuyển đi 5.000 tệ. Ghi chú: Hiểu Vy…

Tô Niệm thực sự không thể nhìn nổi nữa, c.h.ử.i thề một tiếng: "Mẹ kiếp, đây rốt cuộc là chồng cậu hay là chồng cô ta vậy?"

Tôi đặt điện thoại xuống, nằm trở lại giường.

"Niệm Niệm, chụp ảnh lại giúp tớ."

"Chụp cái gì?"

"Những lịch sử chuyển khoản này."

Cô ấy chụp xong liền gửi qua cho tôi.

Tôi lưu tất cả vào một thư mục vừa mới tạo, rồi đặt tên: Chứng cứ.

4.

Ngày hôm sau, Chu Thịnh đến.

Anh ta đứng ở cửa phòng bệnh, sắc mặt trông rất khó coi.

"Sao em không nghe điện thoại?"

"Hết pin."

"Sạc pin đâu?"

"Quên mang."

Anh ta đi đến bên giường, liếc nhìn chai nước biển đang truyền của tôi.

"Bác sĩ nói thế nào?"

"Nhiễm trùng, nằm viện ba ngày."

"Mẹ anh bảo mẹ không nhìn ra…"

"Ừm."

"Mẹ già rồi, mắt mũi kém…"

"Ừm."

"Em đừng giận mẹ…"

"Ừm."

Chu Thịnh nhíu mày: "Em chỉ biết nói ừm thôi à?"

Tôi ngước mắt nhìn anh ta: "Thế anh muốn em nói gì?"

"Anh…" Anh ta khựng lại: "Anh biết em chịu tủi thân."

"Ồ."

"Nhưng Hiểu Vy cô ấy…"

"Anh về đi."

"Cái gì?"

"Tôi bảo anh về đi." Tôi quay mặt đi chỗ khác: "Tôi mệt rồi, muốn ngủ một lát."

"Tô Nghiên!"

"Tôi thực sự mệt rồi, Chu Thịnh."

Anh ta đứng chôn chân tại đó, há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn quay lưng bỏ đi.

Tô Niệm từ trong nhà vệ sinh đi ra, nhìn theo bóng lưng của anh ta rồi cười lạnh.

"Nghiên Nghiên, cậu tính thế nào đây?"

Tôi không trả lời.

"Có ly hôn không?"

Tôi nhìn lên trần nhà: "Con mới được mười lăm ngày."

"Nhưng cũng không thể bỏ qua như thế này được chứ?"

"Tớ biết."

Tôi cầm điện thoại lên, mở một ứng dụng khác.

Đó là phần chia sẻ lịch trình định vị của Chu Thịnh.

Hồi tôi mới mang thai, anh ta bảo bật cái này lên cho tôi tiện biết anh ta ở đâu, lỡ như có chuyển dạ sinh nở thì còn dễ liên lạc.

Tôi ấn vào lịch sử hành trình, lướt xem từng dòng một.

Ba tháng qua, anh ta đã đến khu chung cư của Hiểu Vy 47 lần.

Lần ở lại lâu nhất là 8 tiếng đồng hồ.

Hôm đó là thứ Bảy. Anh ta nói với tôi là: Công ty tăng ca.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tô Niệm ghé mắt nhìn qua một cái, liền c.h.ử.i thề một câu.

Tôi tiếp tục lướt xuống dưới.

Có một lần, anh ta đến đó lúc hai giờ sáng. Ở lại đến tận bảy giờ sáng hôm sau.

Đêm hôm đó, tôi thức dậy đi vệ sinh thì phát hiện anh ta không có nhà.

Gọi điện cho anh ta, anh ta bảo đang ở công ty thức đêm làm phương án cho khách hàng.

Tôi đã tin. Mẹ kiếp, tôi lúc đó thế mà lại tin sái cổ.

Tôi chụp màn hình tất cả những thứ này lại, lưu hết vào thư mục kia.

"Niệm Niệm."

"Ơi?"

"Hẹn giúp tớ một luật sư."

Tô Niệm ngẩn người ra một giây, rồi bật cười thành tiếng: "Được."

5.

Ngày xuất viện, mẹ chồng đến đón tôi.

Chu Thịnh không đến, bảo là công ty có việc bận.

Tôi cũng chẳng thèm hỏi là việc gì.

Về đến nhà, mọi thứ vẫn y nguyên như lúc tôi chưa đi.

Quần áo bẩn chất đống bên cạnh máy giặt, không ai giặt.

Bình sữa của con vẫn là mẻ cũ do tự tay tôi tiệt trùng từ mấy hôm trước.

Thùng rác đầy ụ, không ai đổ.

Mẹ chồng vừa vào cửa đã ngồi phắt xuống ghế sofa, bật tivi lên.

"Mấy ngày nay đúng là mệt c.h.ế.t tôi rồi, một mình quay cuồng chăm cháu."

Tôi không nói gì, chậm rãi đi vào phòng ngủ.

Con đang ngủ trong nôi. Ga giường bẩn thỉu, tã cũng đã đầy, tràn ra.

Tôi hít một hơi thật sâu, nén cơn đau từ vết mổ, bắt đầu thay tã, thay ga giường cho con.

Mẹ chồng ở ngoài phòng khách nói vọng vào: "Thằng Thịnh bảo tối nay nó tăng ca, không về ăn cơm đâu."

Tôi không thưa.

"Có nghe thấy không đấy?"

"Con nghe rồi."

"Cơm tối con tự nấu đi nhé, hôm nay mẹ không được khỏe."

Tôi ngẩn người ra một chục giây.

"Con vừa mới xuất viện…"

"Cái lưng mẹ nó đau, không cúi xuống được." Giọng mẹ chồng rất lớn: "Con cứ nấu món gì đơn giản thôi, có bắt con làm đại tiệc đâu."

Tôi nhắm mắt lại, đếm thầm ba tiếng trong đầu.

"Vâng."

Bảy giờ tối, tôi nấu cơm xong. Một mình ăn.

Mẹ chồng tự gọi đồ ăn bên ngoài về, bảo là tôi nấu không hợp khẩu vị của bà.

Tôi dọn dẹp xong nhà bếp, cho con b.ú xong thì đã chín giờ tối.

Chu Thịnh vẫn chưa về.

Tôi nhắn tin cho anh ta: [Mấy giờ anh về?]

Không trả lời.

Tôi gọi điện thoại.

Không bắt máy.

Tôi lại gọi thêm một cuộc nữa.

Bắt máy rồi.

"Có chuyện gì?"

"Mấy giờ anh về?"

"Tăng ca, không chắc chắn được."

"Hôm nay em xuất viện rồi."

"Anh biết."

"Anh không về nhìn xem thế nào à?"

"Nhìn cái gì?" Giọng điệu của anh ta có phần sốt ruột và thiếu kiên nhẫn: "Chẳng phải em không sao rồi à?"

Tay tôi siết c.h.ặ.t lấy chiếc điện thoại.

"Chu Thịnh, anh cảm thấy những ngày qua anh làm thế là đúng à?"

"Ý em là sao?"

"Em nằm viện ba ngày, anh đến được mấy lần?"

"Anh bận…"

"Anh đi giúp vợ cũ chuyển nhà thì xin nghỉ hẳn ba ngày. Em nằm viện ba ngày, anh đến đúng một lần, ở lại được mười phút."

Đầu dây bên kia im lặng.