"Con gái của mẹ, con đã phải chịu tủi thân rồi."
Chỉ một câu nói đó thôi.
Tôi đã khóc, khóc nức nở như một đứa trẻ.
Tất cả những tủi hờn trong mười lăm ngày qua, tất cả những sự nhẫn nhịn suốt ba năm qua, toàn bộ đều vỡ òa, tuôn ra vào khoảnh khắc này.
Mẹ tôi vừa vỗ nhẹ vào lưng tôi, vừa lặng im không nói một lời.
Đợi tôi khóc xong, bà rót cho tôi một ly nước ấm: "Uống ít nước đi, rồi chậm rãi kể mẹ nghe."
Tôi đem mọi chuyện kể ra hết.
Từ việc Chu Thịnh xin nghỉ phép để đi giúp vợ cũ chuyển nhà, cho đến lúc vết mổ nhiễm trùng phải nhập viện, rồi những lịch sử chuyển khoản, hành trình định vị Didi và cả bức ảnh chụp chung vào ngày lễ Tình nhân.
Mẹ tôi nghe xong, sắc mặt xanh mét vì giận.
Bố tôi nghe xong, đập mạnh tờ báo xuống bàn.
"Thằng khốn!"
"Bố…"
"Hồi đó bố đã bảo thằng chông chênh này không đáng tin rồi mà con cứ đòi gả bằng được!"
"…"
"Bây giờ tính sao? Ly hôn, dứt khoát phải ly hôn!"
Nhìn khuôn mặt đang bừng bừng nổi giận của bố, tôi bất giác mỉm cười.
"Bố, bố yên tâm, con đã hẹn gặp luật sư rồi."
Bố tôi ngẩn ra một giây, rồi gật đầu liên tục.
"Được, tốt lắm."
"Cần tiền cứ bảo, bố lo cho."
"Không cần đâu ạ, con có tiền tiết kiệm."
Điều này là sự thật.
Ba năm kết hôn, tôi vẫn luôn âm thầm gửi tiết kiệm.
Tiền lương mỗi tháng, tôi chỉ đưa cho Chu Thịnh một phần, phần còn lại tôi đều gửi vào tài khoản riêng của mình.
Mẹ chồng không biết, Chu Thịnh cũng không hay.
Tôi đã để dành được 150.000 tệ.
Đây chính là điểm tựa và là sự tự tin của tôi.
Buổi tối, tôi vừa dỗ cho con ngủ say thì điện thoại của Chu Thịnh gọi đến.
Tôi không nghe.
Anh ta lại gọi tiếp, tôi vẫn không nghe.
Đến cuộc thứ ba, tôi mới bắt máy.
"Nói đi."
"Tô Nghiên, em không thể làm như thế được."
"Làm thế nào?"
"Không một lời từ biệt đã bỏ đi, lại còn mang cả con đi theo…"
"Tôi về nhà đẻ của tôi, phạm pháp à?"
"…"
"Mang con về nhà ngoại, phạm pháp à?"
"Em…"
"Chu Thịnh, anh lấy tư cách gì để chất vấn tôi?"
Anh ta câm lặng.
"Anh nói anh sai rồi, anh nói anh sẽ sửa đổi." Giọng tôi vô cùng bình thản: "Nhưng anh có biết không? Lần nào anh cũng nói như vậy cả. Mỗi một lần tôi góp ý, anh đều nhận sai, đều bảo sẽ sửa. Rồi sau đó thì sao?"
"Anh…"
"Sau đó chẳng có gì thay đổi cả."
"Lần này không giống thế…"
"Lần nào anh cũng bảo là không giống."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tô Nghiên!" Giọng anh ta bắt đầu cao lên: "Em không thể cho anh một cơ hội được sao?!"
"Cơ hội?" Tôi cười lạnh một tiếng: "Tôi đã cho anh vô số cơ hội rồi. Lúc tôi mang thai, tôi nói với anh về chuyện của Hiểu Vy, anh bảo tôi nhạy cảm. Lúc tôi sinh con, anh xin nghỉ phép ba ngày để đi giúp cô ta chuyển nhà. Lúc tôi bị nhiễm trùng vết mổ phải nằm viện, anh đến nhìn một cái vỏn vẹn mười phút."
"Chuyện đó…"
"Chu Thịnh, anh nói cho tôi nghe xem, thế nào mới gọi là cơ hội?"
Anh ta nghẹn lời, không đáp trả được.
"Anh đã bao giờ nghĩ xem, tại sao tôi lại không muốn cho anh cơ hội nữa chưa?"
"…"
"Bởi vì mệt rồi." Giọng tôi bỗng nhiên chùng xuống, rất nhẹ: "Thật sự quá mệt mỏi rồi."
"Tô Nghiên…"
"Chu Thịnh, nếu cuộc hôn nhân này chỉ có một mình tôi nỗ lực cố gắng, thì cuộc hôn nhân đó chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
"Anh cũng có nỗ lực mà…"
"Sự nỗ lực của anh trao cho ai rồi?"
Anh ta hoàn toàn cứng họng.
"Anh trao cho vợ cũ của anh." Tôi nhấn mạnh từng chữ một: "Thời gian của anh, tiền bạc của anh, tâm tư của anh, toàn bộ đều trao cho cô ta. Thứ anh để lại cho tôi là cái gì? Là em có mẹ anh rồi, là em quá nhạy cảm, là chỉ giúp một tay mà thôi."
"Những cái đó… đều là chuyện nhỏ thôi mà…"
"Đối với anh đó là chuyện nhỏ." Tôi ngắt lời anh ta: "Nhưng đối với tôi, mỗi một chuyện đều là một nhát d.a.o đ.â.m vào tim."
Đầu dây bên kia là một khoảng lặng dài đằng đẵng.
"Tô Nghiên… Anh thật sự biết mình sai rồi."
"Tôi biết."
"Vậy em…"
"Nhưng biết mình sai và có thể sửa đổi được, là hai chuyện hoàn toàn khác nhau."
"Anh sửa được mà…"
"Anh không sửa được đâu." Tôi hít một hơi thật sâu: "Chu Thịnh, anh chưa từng cảm thấy việc giúp đỡ Hiểu Vy là có vấn đề gì cả. Anh chỉ nghĩ là tôi đang xé ra to. Bây giờ anh nhận sai, không phải vì anh thực lòng thấy mình sai, mà là vì tôi muốn ly hôn, anh hoảng loạn rồi."
"Không phải…"
"Có phải hay không, tự trong lòng anh là người rõ nhất."
Anh ta im lặng.
Tôi kiên nhẫn đợi mười giây, hai mươi giây, ba mươi giây.
"Luật sư sẽ liên hệ với anh."
Tôi cúp máy.
Lần này, tôi không tắt nguồn điện thoại nữa.
Mà anh ta cũng không gọi lại thêm một cuộc nào.
8.
Ngày thứ ba, tôi đi gặp luật sư.
Luật sư họ Trần, là do Tô Niệm giới thiệu, chuyên trị các vụ án về hôn nhân gia đình, tiếng tăm trong ngành rất tốt.
Sau khi xem xong những tài liệu tôi chuẩn bị, cô ấy khẽ nhíu mày.
"Cô Tô, những bằng chứng này của cô rất đầy đủ."
"Vâng."
"Nhưng tôi cần xác nhận lại vài điểm." Cô ấy nhìn tôi: "Cô chắc chắn muốn ly hôn chứ?"
"Chắc chắn."
"Đã cân nhắc đến đứa bé chưa?"
"Cân nhắc rồi ạ."
"Đứa bé hiện tại bao nhiêu ngày tuổi?"
"Vừa mới đầy tháng."
Cô ấy gật đầu: "Trong thời kỳ b.ú mẹ, khả năng đứa con được phán quyết cho người mẹ nuôi dưỡng là rất cao. Cô có năng lực nuôi dưỡng không?"
"Có."
"Nguồn thu nhập?"