Ra Đi Ngày Trở Gió

Chương 7



"Bản thân tôi có công việc riêng, lương tháng mười hai nghìn tệ. Ngoài ra tôi có mười lăm vạn tệ tiền tiết kiệm."

"Còn căn nhà thì sao?"

"Mua sau khi kết hôn, tiền tiền trả trước do nhà anh ta bỏ ra, tiền trả góp hằng tháng thì hai vợ chồng cùng trả."

"Tiền trả trước bao nhiêu? Trả góp mỗi tháng bao nhiêu?"

"Trả trước 30 vạn, trả góp mỗi tháng 8.000, đã trả được hai năm rưỡi."

"Nghĩa là hai người đã cùng trả được khoảng 24 vạn tệ."

"Đúng vậy."

"Theo luật hôn nhân, phần tiền trả góp chung sau kết hôn và giá trị tăng thêm tương ứng của căn nhà sẽ được chia đôi." Luật sư Trần vừa ghi chép vừa nói: "Căn nhà hiện tại trị giá khoảng bao nhiêu trên thị trường?"

"Khoảng 2,8 triệu tệ."

"Vậy có nghĩa là, phần tài sản cô có thể tranh thủ giành lấy rơi vào khoảng…" Cô ấy nhẩm tính một lát: "Giá trị nhà tăng thêm cộng với phần chung tay trả góp, rơi vào khoảng 60 vạn tệ."

"Vâng."

"Ngoài ra, việc đối phương tự ý chuyển tiền cho vợ cũ trong thời kỳ hôn nhân…" Cô ấy gõ gõ ngón tay xuống bàn: "Phần này có thể tuyên bố là tổn thất tài sản chung của vợ chồng và yêu cầu bồi thường."

"Có thể đòi lại được bao nhiêu ạ?"

"Khoảng hơn bảy vạn tệ tiền chuyển khoản, đòi lại toàn bộ thì hơi khó, nhưng có thể dùng nó làm bằng chứng cho thấy đối phương có lỗi, từ đó giành lợi thế để được chia phần nhiều hơn khi phân chia tài sản."

"Tôi hiểu rồi."

"Còn tiền cấp dưỡng cho con thì sao?"

"Tính theo thu nhập của anh ta."

"Lương tháng của anh ta bao nhiêu?"

"Sau thuế là hai vạn tệ."

"Vậy thì tiền cấp dưỡng cho con sẽ d.a.o động trong khoảng từ hai nghìn đến ba nghìn tệ mỗi tháng."

Tôi gật đầu.

"Còn một điểm nữa." Luật sư Trần nhìn tôi: "Đối phương có thể sẽ không đồng ý ly hôn. Cô đã chuẩn bị tâm lý chưa?"

"Tôi chuẩn bị xong rồi."

"Vụ kiện có thể kéo dài một năm hoặc thậm chí lâu hơn."

"Tôi đợi được."

Cô ấy nhìn tôi một lúc, rồi khẽ mỉm cười.

"Cô Tô, cô là một trong những thân chủ bình tĩnh nhất mà tôi từng gặp."

"Không còn cách nào khác." Tôi cũng mỉm cười: "Không bình tĩnh thì không sống nổi."

Ra khỏi văn phòng luật sư, tôi gọi điện cho Tô Niệm.

"Thế nào rồi?"

"Luật sư nói cơ hội thắng rất lớn."

"Tốt quá rồi! Thế bao giờ thì khởi kiện?"

"Không vội."

"Hả?"

"Tớ còn cần thêm một vài thứ nữa."

"Thứ gì cơ?"

"Bằng chứng về mối quan hệ giữa Chu Thịnh và Hiểu Vy."

Tô Niệm ngẩn người ra: "Chẳng phải cậu đã có lịch sử chuyển khoản và hành trình định vị trên Didi rồi sao?"

"Những cái đó chỉ chứng minh được anh ta giúp đỡ cô ta, chứ không chứng minh được họ có mối quan hệ bất chính."

"Cậu muốn…"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Tớ muốn chứng minh anh ta ngoại tình."

Đầu dây bên kia im lặng một lát.

"Nghiên Nghiên, cậu chắc chắn chứ?"

"Chắc chắn."

"Việc đó có thể sẽ rất khó khăn…"

"Tớ biết." Tôi hít một hơi thật sâu: "Nhưng nếu chứng minh được, khả năng đứa bé được phán quyết cho tớ sẽ càng cao hơn, và việc phân chia tài sản cũng sẽ có lợi hơn rất nhiều."

"Cậu có cần tớ giúp gì không?"

"Tạm thời thì chưa cần đâu." Tôi liếc nhìn điện thoại: "Tớ về nhà trông con trước đã."

"Được, có cần gì cứ gọi tớ bất cứ lúc nào nhé."

"Ừm."

Cúp máy, tôi đứng bên lề đường, nhìn dòng người qua lại tấp nập.

Nắng hôm nay rất đẹp, gió có hơi to.

Tôi chợt nhớ đến ngày Chu Thịnh cầu hôn tôi ba năm trước.

Thời tiết hôm đó cũng y như thế này. Anh ta quỳ một gối xuống đất, nói rằng sẽ chăm sóc tôi suốt đời suốt kiếp.

Khi đó tôi đã tin. Bây giờ nghĩ lại, thật nực cười làm sao.

Tôi lắc đầu, vẫy một chiếc xe taxi.

"Bác tài, cho tôi đến khu chung cư ××."

"Được rồi, đi luôn đây."

Chiếc xe chuyển bánh.

Tôi tựa vào ghế, nhắm mắt lại, tranh thủ nghỉ ngơi một lát.

Lát nữa, vẫn còn một trận chiến ác liệt đang chờ tôi phía trước.

9.

Buổi tối, mẹ của Chu Thịnh đến.

Bà ta đi cùng với Chu Thịnh.

Bố mẹ tôi ngồi trên ghế sofa, nét mặt vô cùng lạnh lùng.

Mẹ chồng vừa bước vào cửa đã bắt đầu khóc lóc ỉ ôi.

"Tô Nghiên à, đều là người một nhà cả, có chuyện gì mà không thể bàn bạc cơ chứ? Sao cứ phải làm ầm ĩ lên đến nông nỗi này?"

Tôi giữ im lặng, không nói lời nào.

"Chị à, cái giọng này của chị là tôi không lọt tai được đâu nhé." Mẹ tôi lên tiếng: "Thế nào gọi là làm ầm ĩ? Con gái tôi đang ở cữ, vết mổ nhiễm trùng phải nhập viện, lúc đó người nhà họ Chu các người đang làm cái gì?"

Tiếng khóc của mẹ chồng bỗng khựng lại một nhịp.

"Thì… thì chẳng phải tại lúc đó không nhìn ra sao…"

"Không nhìn ra?" Bố tôi cười lạnh một tiếng: "Mưng mủ đến mức đấy rồi mà còn bảo không nhìn ra?"

"Tôi già rồi, mắt mũi kém…"

"Mắt mũi kém mà lại biết đường chuyển con gái tôi từ phòng đơn sang phòng sáu người ở chung à? Số tiền tiết kiệm được mang đi đâu rồi? Mang đi cung phụng cho con dâu cũ rồi!"

Mặt mẹ chồng lập tức đỏ gay lên vì nhục nhã.

"Cái đó… cái đó là ý riêng của thằng Thịnh…"

"Ý riêng của nó?" Mẹ tôi đứng phắt dậy: "Nó dùng tiền tài sản chung của hai vợ chồng! Hơn bảy vạn tệ, nói cho là cho! Cho vợ cũ! Nó coi con gái tôi là cái gì hả?"

"Số tiền đó chúng nó sẽ trả lại mà…"

"Trả?" Bố tôi đập mạnh xuống bàn: "Lấy cái gì để trả? Lấy của hồi môn của con gái tôi để trả, hay là lấy cái da mặt dày của các người ra để trả?"

Mẹ chồng cứng họng, nghẹn trân trối.