“Được mà, được mà.”
Khấu Thanh vừa đứng dậy Phương Ẩn Niên đã sải bước dài, xách theo chiếc giỏ gỗ đi về phía trước.
Bầu trời nhuốm màu lam cam giao hòa, khu phố cũ kỹ và lộn xộn, tiếng chuông xe đạp và tiếng rao hàng từ loa phát thanh vang lên, những dây điện chằng chịt chia cắt bầu trời thành vô số mảnh.
Khấu Thanh vội vã chạy theo sau Phương Ẩn Niên.
Ngay cả cái bóng cũng nép sát vào hắn.
“Em đã nói là em sẽ lớn mà.”
“Em lớn rồi thì cũng thế thôi.”
“Thế lỡ sau này anh già rồi, không quản được em nữa thì sao?”
“Sẽ không có ngày đó đâu.”
Hoàng hôn dịu dàng và chậm rãi bị đường chân trời nuốt chửng, màn đêm quá đỗi tĩnh mịch, thoát khỏi nỗi cô đơn và ban phát hạnh phúc.
--
Rõ ràng đã nói là có thể liên lạc với Lý Vân Tán nhưng khi Khấu Thanh mở WeChat tìm khung chat được cô ghi chú là “anh Mây Tan” thì lại không thấy đâu. Cô gãi đầu tìm kiếm lại lần nữa nhưng vẫn không có.
Lúc đó Phương Ẩn Niên đang dựa vào sô pha lơ đãng xem TV. Nghe thấy động tĩnh, hắn nhìn Khấu Thanh đang ngồi trên ghế cười tủm tỉm hỏi:
“Sao thế?”
“Sao em tìm không thấy cách liên lạc của anh Mây Tan vậy, anh có động vào không đấy?”
“Sao có thể chứ, một chút tin tưởng như vậy cũng không có sao em gái? Anh tổn thương đó nha.”
“…”
Khấu Thanh đứng dậy nhìn người đang cười rạng rỡ, đầu hơi nghiêng nghiêng kia, lập tức biết là trò quỷ của hắn.
Nhưng thật ra cô cũng không muốn đi cho lắm, một là vì chuyện học hành, hai là cô không muốn lại xuất hiện trước mặt Trình Thu, làm phiền cuộc sống của cậu ta nữa.
Thế nên cuối cùng cô cũng không đi.
Cả kỳ nghỉ hè của Khấu Thanh đều chìm trong học tập.
Phương Ẩn Niên có lẽ đã đổi công việc từ lúc đó, mỗi lần về nhà người đều rất bẩn dính đầy bụi bặm và vết dầu.
Nghỉ hè nhiệt độ cao, mỗi sáng sớm thức dậy Khấu Thanh đều múc chè đỗ xanh từ nồi cơm điện ra, đựng trong chén trà cho Phương Ẩn Niên.
Nhưng cô vẫn thường giả vờ thuận miệng nhắc hắn chuyện học hành. Lần nào Phương Ẩn Niên cũng ừ hử cho qua nhưng chẳng thấy hắn động tay vào sách vở.
Khấu Thanh trong lòng thấp thỏm, cảm thấy có lẽ Phương Ẩn Niên đã có suất được tuyển thẳng rồi.
Nghỉ hè kết thúc, ngày khai giảng không còn ồn ào như mọi khi. Khấu Thanh nhìn chỗ ngồi trống của Hoàng Đậu Nha, trong lòng như thiếu đi một mảnh, trống rỗng như cơn gió từ quạt trần thổi xuyên qua người.
Cô Đào đứng trên bục giảng, say sưa kể về khóa lớp 12 mà cô vừa dạy tốt nghiệp, có bao nhiêu học sinh đỗ vào các trường đại học danh tiếng.
“Trước khi dạy các em, cô đã dạy Phương Ẩn Niên và Tống Hàm, đó đều là những học sinh xuất sắc nhất. Tống Hàm đi thẳng ra nước ngoài du học ở Nga. Anh chị khóa trên của các em đều biết tầm quan trọng của việc học như vậy lẽ nào các em lại không biết sao?”
“Cô cũng không mong tất cả các em đều được tuyển thẳng nhưng ít nhất kỳ thi vào cấp ba và thi đại học là phải coi trọng. Các em đỗ được vào khối cấp ba của trường Một, tỷ lệ thành công vào đại học của các em đã cao hơn bạn bè đồng trang lứa đến một nửa rồi đấy!!! Cô tự tin nói như vậy, thi vào cấp ba và thi đại học đều là những bước ngoặt của cuộc đời, quyết định cả tương lai của các em.”
Phía dưới có tiếng xì xào bàn tán. Khấu Thanh ngồi chống cằm, giọng nói của cô Đào hòa cùng tiếng ve kêu ngoài lớp học. Cô vẫn chưa cảm nhận được sâu sắc cái gọi là “quyết định cả cuộc đời”.
Đột nhiên có người giơ tay:
“Cô Đào ơi, thế còn anh Phương Ẩn Niên thì sao ạ? Năm nay anh ấy có được tuyển thẳng không ạ?”
“Tụi em còn có thể gặp lại anh ấy không ạ?”
Giữa tiếng cười khúc khích của mấy bạn nữ, cây b.út trong tay Khấu Thanh hơi siết c.h.ặ.t lại.
Cô Đào trên bục giảng trả lời có chút mập mờ:
“Phương Ẩn Niên mà còn cần các em lo lắng à? Cậu ấy đứng đầu khối, bao nhiêu trường tốt tranh nhau giành giật tiền đồ xán lạn không kể xiết. Đài truyền hình huyện còn đang chờ đưa tin cậu ấy trở thành thủ khoa của huyện đấy, biết không? Các em có thời gian đó thì thà làm thêm vài bài tập đi. Đợi đến khi các em cũng đứng đầu khối, cô cũng có thể tự hào kể về các em cho những khóa sau…”
“Thưa cô!”
Cả lớp Một đều quay về phía phát ra âm thanh, liền thấy Hoàng Đậu Nha đứng ở cửa lớp, mặc đồng phục, mái tóc ngắn có vài sợi vểnh lên cười tươi để lộ tám chiếc răng.
“Tớ còn tưởng cậu không đến thật chứ.”
Sau giờ học, Khấu Thanh rưng rưng nước mắt nắm lấy tay Hoàng Đậu Nha.
“Ai nha không sao đâu, không sao đâu, tớ về rồi đây này khóc cái gì chứ!”
Hoàng Đậu Nha véo má Khấu Thanh, nhe răng cười.
Khấu Thanh mỉm cười, cô biết khuyết điểm của mình, đó là rất dễ dựa dẫm vào người khác. Có lẽ là do tuổi thơ trải qua nhiều biến động, cô không thích sự thay đổi thích ăn một món sẽ ăn đến ngán, chọn bạn bè cũng sẽ luôn ở bên người đó.
May mà cuối cùng cậu ấy cũng đã trở lại.
Hoàng Đậu Nha ghé vào tai cô hỏi:
“Cậu với anh chàng đẹp trai chơi guitar tiến triển đến đâu rồi?”
“Đừng nói nữa, cách liên lạc bị anh trai tớ xóa mất rồi.”
Khấu Thanh gục mặt xuống bàn, chớp mắt.
“Anh Ẩn Niên trông hiền thế mà, sao quản cậu nghiêm vậy, cứ như bố cậu ấy.”
Hoàng Đậu Nha tắc lưỡi.
Khấu Thanh cười khổ, không kể cho Hoàng Đậu Nha nghe chuyện mình đi bán táo gai cũng khiến anh trai nổi giận.
“Nhưng mà lén nói cho cậu biết nhé, tớ đang yêu rồi, hi hi.”
Hoàng Đậu Nha che nửa bên mặt, ngại ngùng cười một tiếng.
“Cái gì? Với ai thế?”
Khấu Thanh mở to mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy đã lên lớp 9, cũng sắp thành học sinh cấp ba, chuyện yêu đương cũng có nhưng việc cô bạn thân Hoàng Đậu Nha của mình tuyên bố có người yêu lại có một sức nặng khác hẳn.
Hoàng Đậu Nha vừa phấn khích vừa hạ giọng kể cho cô nghe về lịch sử tình yêu của mình với cậu bạn nhà bên cạnh, từ lúc hai người quen nhau năm lớp 7 cho đến khi cậu bạn tỏ tình với cô trong kỳ nghỉ hè cùng với đủ mọi chi tiết nhỏ nhặt.
Hoàng Đậu Nha vừa kể vừa khoa tay múa chân, Khấu Thanh nghe mà cũng đỏ cả mặt.
Cảm giác như đang bước chân vào một lĩnh vực hoàn toàn mới lạ, vừa có chút kích thích cấm kỵ. Hoàng Đậu Nha vô cùng kinh ngạc khi biết cô gần như chưa từng đọc tiểu thuyết ngôn tình hay xem phim thần tượng, cảm thấy cô thật sự bị anh trai quản quá nghiêm.
Thế là cô bạn thẳng thừng vung tay, từ ngăn bí mật trong cặp sách lôi ra ba cuốn tiểu thuyết và một quyển truyện tranh thiếu nữ.
Bìa quyển truyện tranh thiếu nữ trên cùng có tông màu hồng rất ngọt ngào, nét vẽ cũng rất tinh tế. Một nam sinh mặc đồng phục màu đen mỉm cười ôm từ phía sau một nữ sinh mặc đồng phục áo choàng màu cam, gác đầu lên vai cô cánh tay ôm eo hôn lên lúm đồng tiền trên má cô gái.
Phía trên có dòng chữ tiếng Nhật to, màu hồng và xanh lục xen kẽ.
兄との甘い物語
Phía dưới cùng có dòng dịch tiếng Trung.
Câu chuyện ngọt ngào cùng anh trai.
--
[Lời tác giả]
Phương Ẩn Niên: Vừa là anh trai, vừa là bố, vừa là mẹ. Ha ha ha ha ha.
Có thể trách em gái thích anh trai được không? Dù sao thì người khai sáng cho em gái chúng ta chính là thể loại “khoa chỉnh hình” mà… [xấu hổ][cười gian]
Quyển tạp chí đó bị Khấu Thanh giấu ở dưới đáy cặp sách, bây giờ nghĩ lại nội dung bên trong vẫn cảm thấy mặt nóng ran. Lúc nằm trên giường chuẩn bị ngủ, trong đầu cô chỉ hiện lên hai chữ mà Hoàng Đậu Nha đã nói.
“Là 'khoa chỉnh hình' đó, cậu không biết sao? Đọc ghiền lắm. Chính là tình yêu giữa những người có quan hệ huyết thống, ví dụ như anh trai thích em gái.”
** Chú thích: "Khoa chỉnh hình" là một từ lóng trên mạng Trung Quốc, dùng để chỉ các mối quan hệ l.o.ạ.n l.u.â.n, đặc biệt là giữa anh trai và em gái. Nguồn gốc của từ này đến từ một câu chuyện có thật (hoặc được cho là có thật) về một cặp anh em ruột yêu nhau, bị gia đình phát hiện và đ.á.n.h gãy chân cậu em trai, sau đó cả hai cùng đến khoa chỉnh hình để chữa trị. Từ đó, "khoa chỉnh hình" trở thành tiếng lóng cho thể loại này.
Khoa chỉnh hình.
Anh trai thích em gái.
Khấu Thanh giật nảy mình, trong đầu hiện lên khuôn mặt của Phương Ẩn Niên khi gọi cô là em gái.
Tiếng nước trong phòng tắm tí tách rơi. Cô lại giơ quyển truyện tranh lên trước mắt, không biết có phải vì lén lút hay không mà tim cô đập rất nhanh.
Cho đến khi nhìn thấy hai nhân vật dần tiến lại gần, ôm nhau rồi cậu con trai cúi đầu, cô gái kiễng chân lên hôn.
Tai Khấu Thanh đỏ bừng như sắp nổ tung. Cô ôm quyển truyện tranh trước n.g.ự.c, rõ ràng đang nằm thẳng trên gối mà sao tim vẫn đập nhanh thế này. Cô hít sâu, cố gắng hết sức để bình tĩnh lại kìm nén sự thôi thúc muốn hét lên.
Tiếc là suy nghĩ thường không chịu sự kiểm soát của lý trí. Trong đầu cô nhanh ch.óng hiện ra ngày đầu tiên gặp Phương Ẩn Niên.
Ngày hôm đó, tim cô cũng đập nhanh như bây giờ.
Ngày mưa, tia chớp, rèm cửa.
Cô ôm tim nhìn lên trần nhà, cầu nguyện cho nhịp tim có thể chậm lại. Cô đành lôi tai nghe từ trong cặp ra đeo vào, nằm lại trên chiếc ga giường màu hồng xanh, dây tai nghe màu trắng quấn vào nhau, lặp đi lặp lại bản nhạc Thông Cảm Cho Ngày Mưa.
Cô từ từ giơ tay lên không trung, nhìn vết nứt trên trần nhà đã được sửa lại, để lại một vệt trắng xóa.
Cô không phân biệt được nhịp tim của mình đến từ đâu. Có lẽ là vì sự phấn khích khi khám phá một lĩnh vực mới, có lẽ là vì việc giấu anh trai làm chuyện này khiến cô có một cảm giác cấm kỵ hoặc có lẽ chỉ đơn giản là vì cô đã nghĩ đến một điều khác.
Ví dụ như, anh trai.
Cô cảm thấy đầu óc mình rối như mớ dây tai nghe. Tiếng mưa trong tai nghe vẫn triền miên không dứt, cô đột nhiên cảm thấy một trận bực bội.
Rồi cô nhìn thấy sợi chỉ đỏ trên cổ tay.
Cô đưa cổ tay lên trước mắt ngắm kỹ sợi chỉ đỏ mới phát hiện ra nó được bện từ hai sợi chỉ. Đeo một thời gian rồi mà không có dấu hiệu sờn đi, nhưng tại sao… cô nhíu mày.
Ở cuối sợi chỉ cô nhìn thấy một màu đen lờ mờ. Cô dùng ngón tay nhẹ nhàng tách những sợi chỉ đỏ ra dùng móng tay rút một sợi màu đen bên trong ra.
Dưới ánh đèn, nó mềm mại và óng ánh, không giống sợi chỉ đen mà giống như một sợi tóc.
“Em đang xem gì thế?”
Phương Ẩn Niên vừa tắm xong, trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng rất mỏng, một tay cầm khăn lau mái tóc ướt đứng bên chiếc bàn học mới mua đặt trong phòng ngủ.
Mùi bồ kết thanh đạm thoáng chốc lan tỏa khắp phòng.
Dưới ánh đèn mờ ảo, Khấu Thanh giơ sợi tóc trong tay lên khó hiểu hỏi:
“Đây là tóc ạ? Sao trong sợi chỉ đỏ lại có tóc?”
“Đúng vậy, sợi của em có bện tóc của anh, còn sợi của anh thì có tóc của em.”
Phương Ẩn Niên đứng tại chỗ, cánh tay chống lên mặt bàn lười biếng nửa dựa vào đó. Mái tóc đen ướt sũng nhọn hoắt như lông của một loài động vật nào đó, khi cười đến đôi mắt cũng híp lại.
Chiếc áo sơ mi rất mỏng, có lẽ hắn chưa lau khô người đã mặc vào nên phần vải ở vai và xương quai xanh dán c.h.ặ.t vào khung xương. Vòng eo hơi cong, xuyên qua ánh đèn bàn hiện ra rõ mồn một.
Khấu Thanh nhìn mà đột nhiên liên tưởng đến vóc dáng của nam chính trong truyện tranh, hình như cũng giống hệt anh trai mình. Cô vô thức nuốt nước bọt.
Cô ho khan vài tiếng rồi mới mở miệng:
“Kỳ lạ thật.”
Phương Ẩn Niên đứng thẳng dậy, tóc trên trán vẫn còn nhỏ nước. Hắn bước đến bên giường cúi người xuống nhìn chằm chằm Khấu Thanh với nụ cười như không cười.
“Kỳ lạ sao?”
Tách!
Một giọt nước từ tóc anh rơi xuống mí mắt Khấu Thanh lạnh đến mức cô run lên vài cái. Khi mở mắt ra lần nữa, là khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt đã ở gần hơn mang theo hương xà phòng thoang thoảng.
Cổ tay hắn đang đeo sợi chỉ đỏ nắm lấy cổ tay cô. Cổ tay cô nhỏ bé chỉ bằng một nửa của Phương Ẩn Niên.
“Một sợi tóc đen, một sợi tơ hồn. Hồn của anh đều ở trên người em rồi, nếu em làm mất sợi hồn đó sẽ ám lấy em mãi mãi.”
Trong hơi thở nhẹ nhàng, Phương Ẩn Niên ngồi xuống mép giường nhìn cô gái nhỏ đã nói rằng mình lớn rồi, không thể ngủ chung chăn với hắn nữa.
Giờ phút này cô đang đạp chiếc chăn của mình xuống tận bắp chân, hơn nửa cái chăn đã rơi xuống sàn nhà. Tiếng tàu hỏa bên ngoài hú vang như tiếng ngáy của một chú cún con được phóng đại.
--
Hết chương 59.