Phương Ẩn Niên cúi xuống nhìn cánh tay đang vắt ngang eo mình những khớp xương lờ mờ chạm vào phần thân dưới. Một cánh tay không phải của hắn.
Và cả cặp chân thon nhỏ đang gác trên đùi hắn nữa.
Hắn nghiến răng.
Một vẻ mặt nhẫn nhịn hiếm thấy hiện lên.
Đúng là tự làm tự chịu.
Hắn không nói gì chỉ lặng lẽ lấy chiếc máy ảnh CCD trên tủ đầu giường ra rồi khom lưng, đặt cổ tay mình với sợi chỉ đỏ song song với cổ tay của Khấu Thanh.
Tách
Tối hôm đó, vòng bạn bè chưa bao giờ đăng gì của Phương Ẩn Niên lần đầu tiên xuất hiện một tấm ảnh.
Trên nền đen, hai cổ tay một lớn một nhỏ trắng ngần thân mật kề sát, hai sợi chỉ đỏ ch.ói mắt như màu m.á.u tươi cuốn c.h.ặ.t lấy nhau.
Ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt hắn, làm hiện lên một biểu cảm dịu dàng đến mức diễm lệ. Sau đó hắn cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên sợi chỉ đỏ trên cổ tay mình.
--
Tháng 5, chỉ còn một tháng nữa là đến kỳ thi đại học.
Nhà trường đã bắt đầu dán thông báo trúng tuyển của một vài học sinh được đặc cách lên bảng danh dự.
Khấu Thanh và Hoàng Đậu Nha bị đám đông chen lấn xô đẩy, mãi mới len được tới trước bảng danh dự.
Dưới trời nắng chang chang Khấu Thanh nheo mắt nhìn kỹ.
"Không có."
"Không có à? Thế thì chắc anh cậu không định đi theo diện tuyển thẳng rồi."
Hoàng Đậu Nha cố gắng dùng m.ô.n.g hích người hai bên, chừa ra một khoảng trống cho Khấu Thanh.
"Sao lại thế được, rõ ràng anh ấy nói với mình là anh ấy được tuyển thẳng mà?"
Khấu Thanh quay người lại.
"Hả? Lạ nhỉ. Mà không phải anh cậu vừa thi thử lần hai sao? Nhường đường nào, các chị em cho em ra với."
Hoàng Đậu Nha kéo Khấu Thanh đi ra ngoài.
"Thi rồi, vẫn đứng nhất."
Khấu Thanh để mặc Hoàng Đậu Nha kéo mình ra khỏi đám đông.
Lúc này toàn trường bao trùm một không khí căng thẳng như trước trận chiến lớn. Khu sơ trung và khu cao trung ngăn cách bởi một sân thể d.ụ.c, hai tòa nhà trắng đều treo đầy biểu ngữ.
Chúng treo đối diện nhau trông như đang thi xem bên nào treo được nhiều hơn.
Các thầy cô đi trên đường ai cũng chau mày, tay ôm đầy đề thi trông người nào người nấy cũng như lâm đại địch.
"Mà hôm nay nghe nói có người của đài truyền hình huyện đến phỏng vấn, thật không vậy?"
Hai người vừa từ rừng cây nhỏ phía sau khu sơ trung lẻn sang khu cao trung để xem bảng vàng, giờ lại sợ bị giáo viên bắt được.
Thế là cả hai cúi người rón rén đi.
"Thật mà, anh mình nói đó."
Khấu Thanh ngẫm nghĩ một lát rồi đáp.
Sáng nay cô bị đ.á.n.h thức bởi cuộc gọi của giáo viên chủ nhiệm Phương Ẩn Niên, dặn hắn mặc đồng phục và chuẩn bị một vài lời chia sẻ.
"Tại sao anh cậu cứ không chịu nói cho cậu biết anh ấy được tuyển thẳng vào trường nào nhỉ?"
Hoàng Đậu Nha rất thắc mắc.
"Mình cũng không biết nữa."
Khấu Thanh uể oải đáp, chân giẫm lên cành khô kêu răng rắc.
"Có khi nào là do trường đó ở xa quá, anh cậu sợ nói ra cậu không chấp nhận nổi không?"
Hoàng Đậu Nha vừa chạy vừa quay lại nhìn cô với vẻ mặt nghiêm túc.
Khấu Thanh nhìn vẻ mặt chẳng giống đang đùa của Hoàng Đậu Nha, cố nén lại cảm giác chua xót gượng cười đáp lại:
"Chắc vậy rồi, đúng là lo bò trắng răng."
Làm sao mình lại không muốn anh ấy đến một ngôi trường tốt được chứ?
Mình phải là người mong anh ấy rời khỏi nơi này nhất trên đời mới đúng.
"Nếu hôm nay đài truyền hình đến phỏng vấn, chắc chắn anh cậu sẽ nói thôi."
Hoàng Đậu Nha đoán.
"Này, hai em khối sơ trung làm gì đấy? Sắp thi tới nơi rồi còn đi lung tung phải không, đứng lại cho tôi!"
"Toi rồi, chạy mau!"
Hai người nhìn nhau, thấy thầy giám thị mặc bộ vest xanh đóng thùng đang chỉ tay về phía mình, liền ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Cuối cùng cả hai bị tóm lại ở góc tường.
Hai cô gái đứng nép vào góc tường, cúi đầu bị thầy giám thị áp giải về văn phòng khối 9.
"Khấu Thanh à, tôi chẳng muốn nói em nữa đâu, dạo này học hành tiến bộ như vậy, sao em lại lơ là thế hả?"
Cô Đào đang ngồi trước bàn, gõ phím thống kê điểm thi thử lần hai vừa có.
Vừa ngẩng lên đã thấy hai cô cậu học trò bị thầy giám thị dẫn vào.
"Cả em nữa, Hoàng Đậu Nha, cô biết nhà em có hoàn cảnh đặc biệt, nhưng trên đời này có gia đình nào là hoàn hảo đâu?"
"Em nhìn lại mà xem, lớp chúng ta thì sao? Bao nhiêu bạn có bố mẹ suốt ngày cãi vã, thậm chí đ.á.n.h nhau. Rồi còn Khấu Thanh nữa, hai đứa chơi thân với nhau, chẳng phải hoàn cảnh của Khấu Thanh cũng không cha không mẹ, chỉ có một người anh trai, từ hạng bét bây giờ đã vươn lên top đầu còn gì…"
Có lẽ làm giáo viên lâu năm, ai cũng có một sự thôi thúc phải dẫn đường cho học sinh của mình, cả về học tập lẫn tinh thần như thể đang muốn nói: Vứt hết những cảm xúc tiêu cực của em đi, học đi, học nữa vào.
Tiếc là tuổi thanh xuân sở dĩ là thanh xuân.
Tuổi thiếu niên sở dĩ là tuổi thiếu niên.
Là bởi vì người ta đủ ngây ngô và bướng bỉnh để chẳng nghe lọt tai lời khuyên nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nên Hoàng Đậu Nha chỉ cúi gằm mặt, tóc mái che khuất đôi mắt gật đầu theo lời cô Đào.
"Cả em nữa Khấu Thanh, tuy bây giờ thành tích của em đủ để thi vào khối cao trung nhưng em có biết những người vào đó đều ở trình độ nào không? Em chỉ cần lơ là một chút thôi là sẽ bị tụt lại mấy chục hạng…"
Cô Đào vừa nói vừa mở nắp bình giữ nhiệt, thổi nhẹ lá trà bên trên.
Khấu Thanh gật đầu nhưng mắt lại liếc về phía chiếc đồng hồ treo tường trong văn phòng.
Bây giờ là 5 giờ 20 phút.
Còn mười phút nữa.
Cô Đào lại tiếp tục bài ca khuyên nhủ thêm mười phút. Khấu Thanh nghe thấy tiếng ồn ào của học sinh bên ngoài, tiếng cười của các bạn nữ và tiếng đế giày ma sát ken két trên sàn nhà của các bạn nam.
"Ê, đài truyền hình đến thật kìa."
"Vãi, ở đâu thế, đi xem mau!"
"Tiết sau học rồi mày ơi, đừng đi."
"Cũng đúng, dù sao ở đây cũng thấy được."
5 giờ 30 phút.
Khấu Thanh mở to mắt nhìn kim phút chỉ ngay số sáu.
"Cô ơi, em có việc phải đi trước."
Khấu Thanh không chút do dự, quay người bỏ chạy.
"Này, Khấu Thanh, em làm sao thế hả, tôi còn chưa nói xong mà?"
Giọng cô Đào nhỏ dần sau lưng.
Khấu Thanh đẩy cửa văn phòng, lách qua vô số người trên hành lang, bên tai chỉ còn lại tiếng thở của chính mình. Hành lang lúc này đang đón ánh hoàng hôn, toàn bộ không gian được bao phủ bởi một màu vàng rực rỡ, quầng sáng lớn đến mức gần như không thể nhìn rõ mặt người đối diện, chỉ thấy được những bóng đen cắt nét.
"Xin nhường đường, cho em qua với."
Nếu đây là một cảnh phim, nó hẳn sẽ là những khung hình dồn dập, rung lắc, và mất nét.
Cô không cảm nhận được gì cả, chỉ lặp đi lặp lại câu "xin nhường đường", rồi chạy về phía cuối hành lang.
Ánh hoàng hôn như vàng nóng chảy phủ trên lan can, khiến từng thanh sắt cũng ánh lên sắc vàng.
Cô lao đến bên lan can, quán tính từ cú chạy nước rút khiến cô va vào đó không nặng không nhẹ. Cô vội vàng tìm kiếm bóng hình quen thuộc trong đám đông đang tụ tập phía dưới.
Dưới sân trường, ngay chỗ đài phun nước, hai chiếc xe minibus màu đen có ghi dòng chữ "Phỏng vấn của Đài truyền hình" đang đỗ.
Vài người mặc áo thun đen đang vác những chiếc máy quay trông rất nặng trên vai.
Xung quanh là một đám đông học sinh mặc đồng phục cao trung, ai cũng đang ngóng cổ vào trong. Có một người dẫn chương trình mặc bộ vest xanh ngắn đang cầm micro và rồi ở chính giữa vòng vây đó là Phương Ẩn Niên.
Hắn mặc chiếc áo sơ mi trắng tay ngắn của trường THPT Vãn Sơn bên n.g.ự.c phải cài huy hiệu Đoàn. Hàng mi và mái tóc đen của hắn lấp lánh dưới ánh mặt trời. Hắn đang đứng ung dung trước mấy chiếc máy quay, nở một nụ cười đẹp đẽ và đúng mực.
Khấu Thanh thấy rõ rồi liền chạy vội xuống lầu. Cầu thang đông nghịt lần đầu tiên cô quên cả phép lịch sự, chen lấn xô đẩy những người không quen, bước hai bậc một để chạy xuống.
Cuối cùng cũng tới nơi.
Cô không kịp thở, đã bị đám đông xô qua đẩy lại. Cô nhảy lên để cố nhìn cho rõ Phương Ẩn Niên ở trung tâm vòng vây.
Nhưng nhìn mãi vẫn không thấy, cô thử kiễng chân lên nhưng cũng chẳng ăn thua, ngay cả âm thanh cũng nghe không rõ.
Cô nghiến răng cúi đầu mặc kệ những lời cằn nhằn xung quanh:
"Cái người này làm gì vậy?"
"Chen cái gì mà chen?"
"Bị điên à."
Cuối cùng, qua một khe hở giữa những người đang đứng chen chúc, cô kiễng chân cố rướn người và thấy được Phương Ẩn Niên.
Nữ MC quay về phía máy quay, mỉm cười nói:
"Thủ khoa đầu vào của huyện Vãn Sơn, bạn Phương, tin rằng mọi người đều không còn xa lạ gì. Vậy Phương này, học tập có ý nghĩa như thế nào đối với bạn? Và làm thế nào bạn có thể năm nào cũng giành được học bổng khuyến học quốc gia?"
Phương Ẩn Niên không có biểu cảm gì đặc biệt, vẫn là nụ cười ung dung điềm tĩnh thường thấy, giọng hắn nhàn nhạt:
"Học tập là phương tiện sinh tồn của em. Không có học bổng, em sẽ không thể sống được. Đơn giản vậy thôi."
Nụ cười của người dẫn chương trình hơi khựng lại, rồi cô nhanh ch.óng cất cao giọng:
"Quý vị phụ huynh của huyện Vãn Sơn, lần trước chưa hỏi được bí quyết học tập, bây giờ phải chuẩn bị sẵn sổ tay để ghi lại nhé."
"Phương này, bí quyết học tập của bạn là gì vậy?"
Tất cả mọi người đều nín thở, ngay cả đám học sinh ồn ào cũng im lặng, chờ đợi câu trả lời của anh.
Dưới tán hòe xanh rậm rạp, trước đài phun nước lát gạch đỏ trắng đang không ngừng phun nước.
Phương Ẩn Niên đột nhiên cười, lần đầu tiên trong một cuộc phỏng vấn mà hắn để lộ cả hàm răng. Hắn hướng về phía máy quay và micro, hơi nghiêng đầu nhìn về phía mái đầu kẹp chiếc kẹp tóc hình quả táo xanh chỉ lộ ra một nửa trong đám đông.
Hắn nói một câu như đùa:
"Bí quyết học tập ạ? Chắc là vì có người nói với em, cô ấy muốn thoát khỏi nơi này."
"Em muốn chứng minh rằng mình có thể. Để cô ấy yên tâm giao phó vận mệnh của mình vào tay em."
Huyện Vãn Sơn vừa vào mùa mưa là trời lại đổ mưa liên miên. Cái nóng oi ả rực rỡ đến mức gần như ngột ngạt của mùa hè qua đi, lại bắt đầu những ngày ẩm ương dai dẳng, dầm dề như không bao giờ dứt, dày vò người ta đến nửa sống nửa c.h.ế.t cùng với những cơn mưa tí tách như muốn rơi đến tận thế.
Ngày thi đại học là một ngày trời nhiều mây. Khấu Thanh là người tỉnh giấc trước tiên, bên ngoài truyền đến tiếng chiêng trống ồn ào náo nhiệt.
Cô dụi mắt trong lòng Phương Ẩn Niên, liếc nhìn tư thế của mình: nghiêng người ôm c.h.ặ.t lấy hắn, chân còn gác cả lên người ta.
Cô ngượng ngùng chớp mắt mấy cái, cố gắng "khởi động" cho tỉnh ngủ.
"Sao không ngủ nữa?"
Phương Ẩn Niên nghe thấy động tĩnh liền mở mắt, liếc nhìn đồng hồ trên tủ đầu giường, mới 6 giờ rưỡi.
Khấu Thanh ngồi dậy, bĩu môi:
"Chẳng phải đã nói là mỗi người đắp chăn riêng rồi sao, tối qua em ngủ quên mà anh cũng không nhắc em."
Phương Ẩn Niên gối tay sau đầu, vẫn còn ngái ngủ lười biếng nhướng mày.
--
Hết chương 60.