Khấu Thanh buông thõng tay, chùm nho xanh trong lòng bàn tay rơi xuống lăn tròn trên mặt đất. Cô đột ngột đứng dậy định lao ra ngoài nhưng rồi khựng lại, bàn tay hơi run rẩy móc điện thoại từ trong túi quần.
Hoàng Đậu Nha cũng vội đứng dậy theo, cau mày nhìn dáng vẻ hoảng hốt luống cuống của Khấu Thanh.
Cuộc gọi đầu tiên không kết nối được.
Cuộc gọi thứ hai cũng không.
Cuộc gọi thứ ba, thứ tư...
Khấu Thanh c.ắ.n c.h.ặ.t môi. Trên TV, vị chủ nhiệm phòng tuyển sinh của Đại học Nham Sơn vẫn đang thao thao bất tuyệt, cảm thán vận may của trường và nhân cơ hội quảng bá thêm.
Không gọi được điện thoại, Khấu Thanh dứt khoát đứng ở huyền quan, một tay cầm điện thoại một tay vội vàng xỏ giày rồi mở cửa lao ra ngoài, quên cả mang cặp sách.
Hoàng Đậu Nha còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe một tiếng "rầm", Khấu Thanh đã đóng sầm cửa lại và lao đi như một cơn gió. Cô ấy cau mày vừa định ngồi xuống thì thấy chiếc cặp sách của Khấu Thanh trên sofa.
Cô ấy vội vã túm lấy cặp sách, chạy theo sau gọi lớn:
"Thanh Thanh, cặp của cậu!"
Khấu Thanh chạy quá nhanh, lúc Hoàng Đậu Nha chạy xuống đến lầu dưới thì mới đuổi kịp ở cổng lớn.
Cô ấy gần như đứt hơi, níu tay Khấu Thanh lại:
"Cặp sách..."
Khấu Thanh không nói một lời giật lấy chiếc cặp rồi lại chạy đi.
Hoàng Đậu Nha đứng tại chỗ, hai tay chống lên đầu gối mệt đến thở không ra hơi, chỉ biết nhìn theo bóng lưng Khấu Thanh hòa vào khung cảnh xám xịt, mái tóc đuôi ngựa và vạt áo bay phần phật trong gió vì chạy quá nhanh.
Không thể nào.
Không thể nào.
Không thể nào.
Trong đầu Khấu Thanh chỉ luẩn quẩn ba chữ đó.
Cô không thể tin được. Ngày thi đại học, thậm chí là cả khoảng thời gian dài trước đó, gần một năm trời.
Chẳng lẽ hắn đã quyết định từ lâu rồi sao?
Một năm, hắn có thể giấu cô suốt một năm trời.
Cô mơ hồ biết dạo gần đây anh trai đã đổi việc, cũng đoán lờ mờ là làm ở công trường. Bởi vì lúc trước khi còn làm ở quán bar, anh về nhà luôn sạch sẽ thơm tho dù có vương chút mùi rượu. Nhưng từ sau ngày bán hạnh nhân về, anh trở về nhà luôn trong bộ dạng lấm lem, ngay cả áo sơ mi đen cũng ít khi mặc mà thường chỉ mặc áo thun đen. Lúc về nhà trên áo không tránh khỏi những vết bẩn loang lổ.
Vì vậy cô đoán anh đang làm ở công trường.
Huyện Vãn Sơn không có nhiều dự án xây dựng, phần lớn là các tòa nhà cao tầng đang hoàn thiện. Thế nên Khấu Thanh cứ nhắm hướng có tiếng thi công mà chạy tới, tiện thể chặn một người qua đường lại hỏi:
"Cho cháu hỏi, công trường xây dựng gần đây ở đâu ạ?"
Người qua đường chỉ về phía trước:
"Công ty Kiến Công phải không, ở ngay đằng trước thôi."
"Dạ, cháu cảm ơn ạ."
Khấu Thanh lễ phép cảm ơn.
Cô đeo cặp sách chạy dọc theo ven đường.
Chiếc cặp quá nặng khiến vai cô đau nhói, hộp b.út bên trong kêu loảng xoảng theo mỗi bước chạy nhưng cô chẳng màng để tâm, chỉ biết cắm đầu chạy về phía trước.
Cánh cổng màu xanh lam, hai tấm tôn được dùng làm cửa chính, bên trên có dòng chữ phun sơn trắng: Kiến Công Vãn Sơn.
Từ xa cô có thể thấy bên trong là một khung nhà bê tông cốt thép quấn đầy lưới xanh, một chiếc cần cẩu đang gầm vang.
Cô chạy đến trước cửa, hít một hơi thật sâu lấy điện thoại trong túi ra.
Lần này cô gọi video.
Tút... tút... tút...
"Thanh Thanh?"
Cuối cùng, giọng nói của Phương Ẩn Niên cũng vang lên ở đầu dây bên kia, giọng hắn hơi trầm xuống.
"Sao thế? Lúc nãy anh không để ý điện thoại."
"Anh ra đây, em muốn anh ra đây!"
Nghe thấy giọng Phương Ẩn Niên, Khấu Thanh gần như không kìm nén được nữa.
Cô nắm c.h.ặ.t điện thoại, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Để ngăn nước mắt rơi xuống cô ngửa đầu nhìn chiếc cần cẩu màu vàng cao ch.ót vót.
Sau vài giây im lặng ngắn ngủi, cô thoáng nghe thấy tiếng Phương Ẩn Niên hít sâu.
Giọng hắn trở nên gấp gáp:
"Em đi về phía trước đi, đến trạm xe buýt đằng kia đừng đứng ở cổng."
Cô không trả lời chỉ cúp máy.
Trời u ám, mây đen che khuất mặt trời có lẽ sắp mưa. Khấu Thanh nhìn cánh cổng tôn màu xanh được mở ra, vài công nhân đã bắt đầu đi ra ngoài.
Cô nhón chân nhìn thấy bên trong là những đống cát sỏi, những tảng đá vụn góc cạnh. Dưới bầu trời âm u mùi bê tông cốt thép càng trở nên nồng nặc.
Đây là một thế giới mà cô chưa từng biết đến.
Thô ráp, cứng rắn, sắc nhọn, và ngột ngạt.
Trong lúc cô thoải mái nằm ở nhà, mặc quần áo anh mua, ăn cơm anh nấu, thì anh lại phải sống những ngày tháng như thế này sao?
Cô mím c.h.ặ.t môi sang bên trái, đó là thói quen của cô trước khi khóc. Vài công nhân nhìn về phía cô, bởi lẽ ở một nơi toàn là công nhân sự xuất hiện của một cô bé mặc váy trắng mỏng manh thật sự là hiếm thấy.
Và rồi bất thình lình.
Cô nhìn thấy Phương Ẩn Niên.
Chàng trai chỉ mới vài ngày trước còn đứng trước ống kính máy quay tỏa sáng rạng ngời, giờ đây lại đội chiếc mũ bảo hộ màu vàng, mặc một chiếc áo thun đen quần dài đen. Cánh tay để trần chi chít những vết sẹo nổi rõ trên làn gân xanh.
Hắn đang đẩy một chiếc xe cút kít bẩn đến mức không nhìn ra màu sơn đỏ ban đầu, trên xe chất mấy bao xi măng đi về phía này. Hắn giao lại chiếc xe cho một người đàn ông đứng ở cửa.
Hắn vừa đi ra vừa cởi mũ bảo hộ, lắc lắc mái tóc. Vì mồ hôi và bị nón ép lâu tóc hắn đã hơi biến dạng. Sau đó hắn phủi phủi bụi trên quần.
Vừa bước ra khỏi cổng, còn chưa kịp bỏ chiếc mũ trong tay xuống hắn đã nhìn thấy Khấu Thanh.
Cô mặc váy trắng đeo cặp sách màu hồng, nước mắt lưng tròng mím c.h.ặ.t môi, ngẩng đầu nhìn hắn.
Nước mắt đã tuôn ra khỏi khóe mi, cô uất hận đưa tay lên quệt mạnh.
"Ai cho em tới đây? Anh đã bảo em ra đằng trước chờ rồi cơ mà?"
Phương Ẩn Niên cau mày.
Khi hắn cau mày một cách thuần túy, trông hắn có vẻ rất mất kiên nhẫn.
Khấu Thanh không muốn mình trở nên yếu đuối như vậy, cô cố sức lau nước mắt nỗ lực để giọng mình vững vàng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Anh lừa em. Anh nói anh được tuyển thẳng, tuyển thẳng vào Đại học Nham Sơn sao?!"
Phương Ẩn Niên không nói gì. Bóng dáng hắn dưới bầu trời âm u và nền bê tông cốt thép trông có chút xa lạ.
Cổ tay Khấu Thanh đột nhiên bị hắn nắm c.h.ặ.t lôi cô đi về phía trước, muốn rời khỏi nơi này.
Cổ tay đau, mắt đau, vai cũng đau quá. Khấu Thanh cố gắng giãy giụa muốn rút tay ra khỏi bàn tay của Phương Ẩn Niên:
"Buông ra, buông ra!"
Nhưng sức của Phương Ẩn Niên quá lớn. Hắn gần như lôi xềnh xệch cô đi mãi cho đến khi tới trạm xe buýt vắng người phía trước, Phương Ẩn Niên mới buông tay.
Khấu Thanh trừng mắt nhìn hắn, vừa định mở miệng thì lại bị Phương Ẩn Niên chất vấn:
"Ai nói cho em?"
"Ai nói cho em ư? Cần ai nói sao? Có phải cả thế giới này đều đã biết, chỉ mình em là không biết không? Tại sao... tại sao anh lại làm như vậy?"
Khấu Thanh vừa mở miệng, nước mắt lại không kiểm soát được mà chảy vào miệng.
Mặn chát.
Cô muốn khóc.
Phương Ẩn Niên không nói, chỉ cau mày nhìn cô chằm chằm như muốn tìm ra một chút dối trá trên gương mặt cô:
"Anh hỏi lại lần nữa, ai nói cho em?"
Khấu Thanh bị thái độ của hắn làm cho tức đến choáng váng:
"Còn có thể là ai? Rốt cuộc anh có nghe em nói không vậy? Anh muốn bức c.h.ế.t em sao?"
Cô gần như gào lên trong tuyệt vọng. Bầu trời bắt đầu nổi sấm một tia sét bạc x.é to.ạc đám mây đen kịt.
Cô gần như dậm chân mà khóc:
"Anh muốn bức c.h.ế.t em sao, anh trai?"
"Anh biết rõ hơn ai hết là em mong anh đỗ vào một trường danh tiếng, hơn ai hết em mong chúng ta có thể cùng nhau rời khỏi nơi này. Bây giờ thì sao chứ? Anh đã vất vả như vậy để thi được số điểm cao đó, anh lãng phí cả số điểm đó, anh có biết không?"
"Anh đã học ngày học đêm, đã dùng hết bao nhiêu là mực để làm bài, anh nỗ lực thi đỗ là để ở lại đây sao?"
"Chẳng phải anh đã nói sẽ chứng minh cho em thấy anh có thể làm được sao? Anh có biết bao nhiêu người mong anh đỗ vào trường đại học hàng đầu không?"
"Đủ rồi!"
Phương Ẩn Niên mất kiên nhẫn đút tay vào túi, lấy điện thoại ra định đi về phía trước.
"Anh đi đâu? Rốt cuộc anh có coi em là em gái không?"
Khấu Thanh níu lấy cổ tay hắn. Mưa bắt đầu rơi, cô không còn phải lo lắng bị thấy nước mắt nữa.
Phương Ẩn Niên nhìn gương mặt yếu ớt, trắng bệch như hoa quỳnh đang ướt sũng nước mưa trước mặt hắn quay người lại:
"Rốt cuộc em muốn nói gì?"
"Em muốn anh từ chối Đại học Nham Sơn."
Mưa lớn đến mức Khấu Thanh không mở nổi mắt giọng cô gần như nức nở.
"Từ chối? Em tưởng đây là trò trẻ con sao? Nguyện vọng của anh chỉ có Nham Sơn, em hiểu không Khấu Thanh, không thể sửa được nữa."
Phương Ẩn Niên đứng dưới mưa, vuốt ngược mái tóc ra sau.
Không thể sửa được nữa, không thể sửa được nữa.
Tay Khấu Thanh mềm nhũn, trước mắt cô tối sầm lại.
Bàn tay đang níu lấy Phương Ẩn Niên cũng buông lỏng cô sắp ngã quỵ xuống vũng nước.
Phương Ẩn Niên vốn một tay đang cầm điện thoại định gọi đi, tay kia bị Khấu Thanh giữ lại. Giờ bên phía Khấu Thanh bỗng nhẹ hẫng, hắn vừa quay đầu lại thì thấy đầu gối Khấu Thanh khuỵu xuống sắp ngã vào vũng nước.
Gần như theo bản năng, hắn ném điện thoại đi đỡ lấy Khấu Thanh, rồi luồn tay dưới khoeo chân bế thốc cô lên. Hắn dùng một tay gạt đi những lọn tóc đen ướt sũng vì mưa dính trên trán cô, gần như nghiến răng nghiến lợi.
"Khấu Thanh, là em đang bức anh."
"Em không cần anh hy sinh vì em mà, anh ơi, em xin anh."
Trong vòng tay Phương Ẩn Niên, Khấu Thanh mở to mắt nước mắt và nước mưa hòa làm một, từng giọt rơi trên mặt cô rồi theo cằm chảy vào trong áo.
Cô đưa ngón tay ra lạnh buốt, không kìm được mà chạm vào vầng trán đang nhíu c.h.ặ.t trên gương mặt rực rỡ hơn dưới màn mưa của Phương Ẩn Niên cố nén tiếng nấc mà nói:
"Em muốn anh rời khỏi nơi này, cho dù không có em đi cùng cũng không sao."
Khấu Thanh, người luôn dũng cảm và có lòng kiêu hãnh của riêng mình, giờ phút này lại thốt ra những lời mà cô nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ nói.
Cô nói, em xin anh.
Xin anh đừng vì em mà hy sinh.
Xin anh đừng vì em mà lãng phí tương lai của mình.
--
Lúc Phương Ẩn Niên đưa thìa cháo đến bên môi Khấu Thanh, ngoài cửa sổ mưa vẫn chưa tạnh. Tấm rèm cửa màu trắng phồng lên rồi lại rũ xuống theo từng cơn gió.
Tiếng xe cộ chạy qua con đường ướt át vọng vào sào sạt, xen lẫn tiếng hô "một, hai, một" của y tá đang hướng dẫn bệnh nhân tập phục hồi chức năng bên ngoài.
Phương Ẩn Niên mặt không cảm xúc giơ bát cháo trắng và chiếc thìa, nhìn chằm chằm vào bệnh nhân mặc bộ đồ xanh trắng trước mặt.
Mái tóc dài xõa trên vai, cô bướng bỉnh mím c.h.ặ.t môi quay mặt về phía cửa sổ.
"Há miệng ra."
"..."
"Dỗi à?"
"..."
"Được thôi."
Giọng Phương Ẩn Niên vẫn đều đều.
Hắn cúi đầu thổi nguội thìa cháo trắng lại đưa đến bên môi Khấu Thanh, kiên nhẫn luồn chiếc thìa qua khe môi đang mím c.h.ặ.t của cô để đút vào. Khấu Thanh càng mím môi c.h.ặ.t hơn, vài giọt cháo chảy dọc xuống theo khóe môi cô.
Phương Ẩn Niên dùng tay lau đi vệt cháo bên môi cô, vô cảm quệt qua khóe môi mình rồi vươn chiếc lưỡi đỏ tươi l.i.ế.m nhẹ như một con rắn. Sau đó hắn lại múc một thìa khác từ trong bát, lặp lại trò cũ ép cô ăn.
Đã gần một giờ trôi qua, bát cháo vẫn chưa vơi đi được bao nhiêu.
Phương Ẩn Niên lại có vẻ rất kiên nhẫn, cứ duy trì tư thế ngồi bên mép giường vươn tay đút cháo, gần như không hề thay đổi.
Khấu Thanh quay mặt về phía cửa sổ đến mức cổ cũng hơi mỏi. Thế nên khi Phương Ẩn Niên lại đưa thìa cháo đến bên môi lần nữa, cô đột ngột quay đầu sang phải cả thìa cháo đổ lên giường.
Bàn tay Khấu Thanh đặt trên tấm ga trải giường màu trắng hơi cuộn lại. Cô nhìn vệt cháo trên chăn trước n.g.ự.c mình, im lặng một chút vì hành động có thể nói là trẻ con của mình. Cô không hề ngẩng đầu lên nhìn biểu cảm của Phương Ẩn Niên, tầm mắt cúi xuống chỉ có thể thấy được đôi tay và cánh tay của hắn.
Trên đôi bàn tay xinh đẹp với khớp xương rõ ràng ấy, trên cánh tay trắng đến lóa mắt là vài vết sẹo tròn màu nâu xám cỡ móng tay, những vệt xước đỏ tươi nổi cộm và sợi chỉ đỏ siết c.h.ặ.t quanh cổ tay như thể tự hành hạ mình.
--
Hết chương 62.