Rêu Xanh

Chương 61



 

"Anh đã nhắc rồi nhé, mà có người cứ thì thà thì thầm gì đó anh chẳng hiểu."

Bầu trời bên ngoài vẫn còn mờ mờ một màu xám xanh. Tóc mái của Phương Ẩn Niên rũ xuống để lộ vầng trán cao, xương lông mày sâu và nốt ruồi son. Hắn mặc chiếc áo ngủ sơ mi dáng rộng, hai cúc áo trên cùng thường ngày vẫn cài kín nay đã được cởi ra, chẳng còn vẻ nghiêm túc hay u ám thường thấy chỉ có nụ cười như không nhìn cô chằm chằm.

Tim Khấu Thanh bỗng đập thình thịch, cô luống cuống tung chăn bước xuống giường đi chân trần trên sàn nhà lành lạnh rồi nhoài người ra cửa sổ nhìn xuống.

Giọng nói trầm trầm của Phương Ẩn Niên vọng lại từ phía sau:

"Đi tất vào."

Dưới lầu là một đoàn múa lân sư rồng dài dằng dặc, ai nấy đều mặc trang phục tay dài cài khuy kiểu Trung Hoa cách tân màu đỏ rực đi đầu mở đường. Các hàng quán ăn sáng ven đường và những nhà dậy sớm đã đứng hai bên, vừa ăn sáng vừa cười nói gật gù theo nhịp điệu của đoàn diễu hành.

Đây là một truyền thống lâu đời của huyện Vãn Sơn. Vùng đất nghèo khó này hiếm khi sinh ra được nhân tài nên người dân càng hiểu rõ tầm quan trọng của kỳ thi đại học. Vì vậy mỗi năm vào ngày thi, sẽ có một đội múa lân chuyên nghiệp diễu hành khắp phố, gõ trống khua chiêng trong không khí tưng bừng để đ.á.n.h thức cả huyện lỵ.

Đây là lần đầu Khấu Thanh thấy cảnh tượng này, cô tò mò vịn vào cửa sổ nhìn một lúc lâu.

Phương Ẩn Niên vẫn chưa thay đồ vẫn mặc chiếc áo sơ mi đen rộng thùng thình. Hắn cầm đôi tất đi ra ban công. Trước đây ban công chất đầy các loại thùng giấy, Phương Ẩn Niên gần như chẳng bao giờ bước ra ngoài trừ lúc phơi quần áo.

Nhưng từ khi Khấu Thanh đến vì cô thích ngắm cảnh nên Phương Ẩn Niên đã bán hết đống thùng giấy đi, gom góp thêm ít tiền mua một chiếc ghế cao bằng gỗ đỏ rất đẹp.

Khấu Thanh đang nhoài người trên lan can thì bị Phương Ẩn Niên ôm từ phía sau, bế bổng lên như bế trẻ con rồi đặt ngồi lên chiếc ghế cao.

Hắn hơi ngồi xổm xuống, cầm hai đôi tất không giống nhau, nghiêng đầu hỏi cô:

"Hôm nay đi đôi nào?"

Khấu Thanh liếc nhìn hai đôi tất viền hoa bên cạnh gương mặt điển trai của hắn, không nhịn được bật cười:

"Anh cứ cười thế này có phải đẹp hơn không."

Phương Ẩn Niên nhìn cô cười, cũng nhếch mép cười theo nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.

Rồi hắn dùng sức kéo lấy cổ chân đang định rụt lại của Khấu Thanh, lôi cô lại gần hơn.

"Em không chọn thì đi đôi này."

Cổ tay Phương Ẩn Niên có buộc sợi chỉ đỏ còn dày hơn cả cổ chân Khấu Thanh một nửa, hơn nữa vì đang ngồi xổm nên gân xanh nổi lên càng rõ.

Vết chai sạn thô ráp trên tay hắn cọ vào cổ chân Khấu Thanh khiến cô hơi nhột, cô bất giác rụt chân lại lần nữa kết quả bị hắn véo vào lòng bàn chân rồi ấn mạnh xuống, xỏ đôi tất mỏng viền hoa vào.

Xỏ xong, hắn còn vỗ nhẹ lên gót chân cô như đang đi tất cho trẻ con.

Một vài sĩ t.ử sắp đi thi cũng đã thức dậy, ló đầu ra ban công nhìn xuống đường. Khấu Thanh thấy tòa nhà đối diện có năm, sáu người ló ra đều là những gương mặt quen thuộc.

Cô bèn nhảy xuống ghế cười tươi vẫy tay với họ:

"Thi tốt nhé!"

Một lúc sau tiếng xèo xèo trong bếp ngừng lại. Phương Ẩn Niên cũng đã thay quần áo, hắn không gây ra tiếng động nào khi bước đến bên cạnh đưa cho cô bữa sáng: nửa cái bắp ngô nhỏ, một quả trứng ốp la và một ly sữa.

Khấu Thanh cảm nhận được hơi ấm áp lên má, đoán ngay là ly sữa. Cô quay đầu nhận lấy và hỏi Phương Ẩn Niên:

"Hôm nay anh không cần đi làm à?"

Phương Ẩn Niên lấy ly sữa đang áp trên má cô xuống, ánh mắt trong veo:

"Đi chứ, sao lại không đi."

"Tại sao phải đi? Chẳng phải anh đã nhận được thông báo..."

Lời còn chưa nói hết đã bị Phương Ẩn Niên nhét miếng bắp ngô vào miệng.

"Thi cho vui thôi, phá kỷ lục một chút."

Phương Ẩn Niên cười híp cả mắt, từ trên cao nhìn xuống Khấu Thanh với đôi mắt hoa đào đang gặm từng miếng ngô trên tay hắn như một chú cún con.

"Em... ưm... tự ăn được."

Khấu Thanh muốn phản đối, nhưng bắp ngô này đã được Phương Ẩn Niên luộc với sữa và đường vừa mềm vừa ngọt, cô lườm hắn một cái nhưng lại không nỡ từ chối vừa ăn vừa nói.

"No, Thanh Thanh, no."

Phương Ẩn Niên nghe vậy giơ cây ngô lên cao, thích thú nhìn Khấu Thanh gần như nhoài cả người lên người hắn để với lấy, giọng nói thanh âm mang theo ý cười có chút như đang dạy dỗ.

Cuối cùng Khấu Thanh ăn hết cây ngô ngay trên tay Phương Ẩn Niên, sữa cũng được hắn đút cho tận miệng.

Tiếng chiêng trống bên tai rõ ràng rất lớn, nhưng cô lại chỉ nghe thấy tiếng nói vui vẻ của Phương Ẩn Niên từ trên đỉnh đầu vọng xuống:

"Bé ngoan."

--

Kỳ nghỉ hè kết thúc hẳn là sẽ không còn chuyện gì nữa. Khấu Thanh nhẩm tính điểm của mình, cảm thấy thừa sức lên thẳng khối cấp ba.

Trong thời gian này Phương Ẩn Niên còn xem cô làm một bài thi thử rồi trực tiếp chữa lỗi sai cho cô. Khấu Thanh vừa chữa bài vừa lẩm bẩm, sao lại có chuyện này được chứ.

Đáp án chính thức của kỳ thi còn chưa có mà đã bắt cô sửa bài rồi.

Trong lúc đó Hoàng Đậu Nha rủ cô đến nhà anh họ để cùng nhau đăng ký nguyện vọng. Cô vừa đến đang vịn tường đổi giày ở huyền quan thì đã thấy anh họ cô ấy, nghe nói thi được 400 điểm, đang ngồi trên sofa lật một cuốn sách thông tin tuyển sinh dày cộp, mày cau mặt có trông khổ sở vô cùng.

Thấy Khấu Thanh, anh ta ngẩng lên hỏi:

"Phương Ẩn Niên thật sự là anh trai em à?"

Khấu Thanh cười:

"Đúng vậy."

"Em nhờ anh em chọn trường giúp tôi được không? A a a a, tôi sắp điên rồi, cầu xin em đấy."

Khấu Thanh đi đến trước sofa, nhìn người anh họ cao mét tám nghe nói là dân tập tạ của Hoàng Đậu Nha, gần như sắp ôm lấy chân cô với vẻ mặt rưng rưng nước mắt.

Hoàng Đậu Nha thì ngồi vắt chân trên sofa, vừa ăn nho vừa xem TV cười ha hả, mặc kệ ông anh mình đang phát điên đến mức gọi bạn mình là cha là mẹ.

Anh ta chỉ vào cặp đôi nam nữ chính đang hôn nhau trên TV mà hét lên:

"Khấu Thanh, xem mau, a a a a!"

Giữa một tràng những tiếng hét a á the thé của nữ và trầm đục của nam, Khấu Thanh xoa xoa thái dương, lần đầu tiên cảm thấy người một nhà đúng là người một nhà. Cô gật đầu bị anh họ Hoàng Đậu Nha kéo ngồi xuống, mở Wechat tìm đến khung chat của Phương Ẩn Niên.

"Khoan đã, sao em lại lưu tên anh của em là 'anh trai' thế?"

Anh họ Hoàng Đậu Nha nhíu mày, bất giác ngả người ra sau.

"Là anh trai tôi mà, sao lại không được lưu là 'anh trai'?"

Khấu Thanh kỳ quái nhìn anh ta.

"Nhưng mà nghe sến súa lắm, cảm giác này khó tả lắm. Ví dụ như Hoàng Đậu Nha mà gọi tôi một tiếng 'anh ơi', ui, sởn da gà, tôi nôn ra được luôn ấy."

Anh họ Hoàng Đậu Nha mặc áo ba lỗ, để lộ cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay nhăn mặt nói.

Bên kia, Hoàng Đậu Nha đang xem phim nghe thấy vậy liền quay đầu lại cố tình dịu giọng:

"Anh ơi."

"Vãi, mày câm mồm ngay, gọi nữa tao đập c.h.ế.t mày bây giờ!"

Anh họ Hoàng Đậu Nha nhảy dựng lên, suýt nữa thì vớ dép dưới chân ném qua.

Bên này Khấu Thanh đã gọi điện thoại, nghe thấy đầu dây bên kia có tiếng ồn ào, hình như là tiếng máy khoan.

"Anh ơi."

"Ừ, sao thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bên kia có tiếng bước chân, chắc là hắn đang tìm một nơi yên tĩnh.

Giọng Phương Ẩn Niên có chút hổn hển, kèm theo tiếng sột soạt khi tháo găng tay.

"Anh họ của bạn em năm nay thi đại học, anh ấy được 400 điểm muốn hỏi xem anh có biết trường nào phù hợp không ạ?"

Tay Khấu Thanh được nhét cho mấy quả nho, cô nhìn ánh mắt mong chờ của anh họ Hoàng Đậu Nha.

Phương Ẩn Niên không chần chừ, trả lời rất nhanh:

"400 điểm thì đi làm công nhân đi."

Khấu Thanh:

"..."

Cô cười ngượng nghịu, che mic lại rồi gật đầu với anh họ Hoàng Đậu Nha sau đó đi vào nhà vệ sinh nói nhỏ:

"Đâu phải ai cũng thông minh như anh, anh nghĩ giúp người ta một chút đi mà."

"400 điểm khối T, đúng không?"

"Vâng, anh ấy cũng muốn ở lại trong tỉnh."

"Trong tỉnh?"

Phương Ẩn Niên cười khẩy một tiếng.

Rồi nói tiếp:

"Tỉnh này chỉ có mỗi Đại học Nham Sơn là ổn, còn lại không bằng đi tỉnh khác. Nếu là khối tự nhiên thì sau này có thể chọn ngành máy tính."

Khấu Thanh nghe xong cũng không thấy có ý kiến gì mang tính xây dựng, lại nghe đầu dây bên kia có người gọi tên Phương Ẩn Niên bèn nói:

"Thôi được rồi, vậy anh cứ bận việc đi."

"Ừ, em cúp máy trước đi."

Khấu Thanh cúp máy đi ra ngoài, thấy anh họ Hoàng Đậu Nha đang nghển cổ xoa tay chờ đợi vẻ mặt của cô.

Cô ho nhẹ một tiếng rồi nói:

"Anh trai tôi bảo, nếu anh muốn ở lại tỉnh thì Đại học Nham Sơn hơi khó, anh có thể xem xét các trường ở tỉnh khác."

Vẻ mặt của anh họ Hoàng Đậu Nha lập tức xịu xuống. Đối với một người dân huyện Vãn Sơn không muốn đi xa, Đại học Nham Sơn không còn nghi ngờ gì là lựa chọn tốt nhất.

Tuy đối với học sinh trường Nhất Trung thì nó không phải là lựa chọn hàng đầu nhưng với đại đa số học sinh các trường Nhị Trung, Ngũ Trung, Bát Trung thì đã là nguyện vọng số một, đặc biệt là với những ai có ý định sau này quay về quê làm việc. Học đại học tại địa phương thì các mối quan hệ và tài nguyên sau này tự nhiên sẽ tốt hơn.

Lúc này Hoàng Đậu Nha đang bấm điều khiển chuyển sang kênh địa phương, thấy nữ MC quen thuộc đã từng phỏng vấn Phương Ẩn Niên đang đứng trước cổng Đại học Nham Sơn cười rạng rỡ nói gì đó.

Hoàng Đậu Nha đập mạnh vào đùi anh trai:

"Xem xem, đây không phải Đại học Nham Sơn sao? Trên đó có số điện thoại phòng tuyển sinh kìa, anh gọi thử xem."

Anh họ Hoàng Đậu Nha mặt không cảm xúc, cảm thấy hy vọng mong manh:

"Trong sách này cũng có mà, không đủ điểm thì cũng vô dụng thôi."

"Thôi mà, anh cứ gọi thử đi, biết đâu lại có hy vọng?"

Hoàng Đậu Nha giật lấy điện thoại của anh mình bấm số phòng tuyển sinh.

"Xin chào, đây là phòng tuyển sinh Đại học Nham Sơn, xin hỏi bạn có câu hỏi gì ạ?"

"Em muốn hỏi năm nay 400 điểm có đỗ được không ạ?"

Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi trả lời.

"Được em nhé, năm nay điểm chuẩn vừa đúng 400 điểm."

"Vãi chưởng!"

"Anh đỗ rồi!"

Giữa tiếng la hét phấn khích của hai người, trên TV nữ MC vừa đi qua cổng đá cẩm thạch của Đại học Nham Sơn tiến đến chỗ các nhân viên tuyển sinh đang ngồi dưới mái che màu đỏ trong khuôn viên trường.

Nữ MC đưa micro đến miệng một người:

"Nghe nói năm nay Đại học Nham Sơn chúng ta đã tuyển được một nhân tài lớn, chủ nhiệm Lý có thể chia sẻ một chút được không ạ?"

Người đàn ông tên chủ nhiệm Lý dưới mái che đỏ, khuôn mặt hơi ửng hồng vì phấn khích, vui mừng ra mặt,

nói:

"Nhân tài lớn này chính là thủ khoa kép cả kỳ thi trung học và đại học của huyện ta, em Phương Ẩn Niên!"

"Em ấy đã đích thân gọi điện đến và nói rằng mình quyết định sẽ theo học tại Đại học Nham Sơn của chúng ta. Mọi người đều biết, Đại học Nham Sơn là trường đại học tiêu biểu của huyện Vãn Sơn, đến nay đã có 56 năm lịch sử..."

Nụ cười trên môi Khấu Thanh dần tắt ngấm.

--

Lúc Phương Ẩn Niên cúp điện thoại, hắn vừa đội lên chiếc mũ bảo hộ màu vàng xấu xí. Gã đốc công hống hách bụng phệ đứng trên đống đổ nát bê tông cốt thép cao giọng gọi hắn:

"Phương Ẩn Niên."

"Đúng, là mày đó, lại có người đến tìm mày."

Hôm đó là một ngày trời u ám.

Phương Ẩn Niên không nói gì, chỉ lẳng lặng đeo lại đôi găng tay cotton dính đầy vết bẩn đen kịt ướt đẫm mồ hôi mà hắn vừa tháo ra.

Trên công trường mọi sinh hoạt ăn uống, vệ sinh đều gói gọn trong bốn bức tường, giống như một xã hội thu nhỏ tự trị. Người mới đến khó tránh khỏi bị chèn ép. Mấy ngày đầu hắn mới tới, mọi người đều nhìn hắn với ánh mắt trêu chọc, đoán già đoán non tại sao hắn lại đến cái nơi cần sức vóc này.

Gã đốc công cầm đầu đã mở một vụ cá cược, cược xem hắn có thể trụ lại đây được bao nhiêu ngày. Lựa chọn ba ngày chiếm ưu thế áp đảo vì thế nên gần như tất cả những việc nặng nhọc nhất, khó trốn việc nhất như vận chuyển xi măng đều đổ lên đầu hắn.

Thực ra cũng chẳng có gì lạ, Phương Ẩn Niên vô cảm nghĩ thầm. Vì gương mặt này hắn luôn bị đám đàn ông khinh thường. Đôi khi hắn cũng tự hỏi tại sao trên đời lại tồn tại giống loài đàn ông, một sự tồn tại chỉ tượng trưng cho sự ghê tởm.

Buổi tối khi ngồi ăn cơm cùng nhau, cả đám người ngồi xổm ngoài sân ăn cơm hộp dưới ánh đèn hắt ra từ tòa nhà đối diện.

Có gã đàn ông cười cợt nhả hỏi hắn:

"Mày đẹp trai thế này, sao không đi làm trai bao?"

Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đã tuyển hắn vào làm như nói đùa một câu:

"Các người đừng đùa nữa, đây là thủ khoa của thành phố chúng ta đấy, loại từng lên TV hẳn hoi không nhận ra à?"

"Thủ khoa thì có ích gì, giờ chẳng phải cũng đang xúc vữa ở công trường sao, ha ha ha ha."

"Sao lại vô dụng? Sau này Ẩn Niên của chúng ta đi ở rể, bằng cấp cũng là một điểm cộng đấy chứ, ha ha ha ha ha."

Giữa những tràng cười hô hố của đám đàn ông, Phương Ẩn Niên không cảm xúc gắp miếng khoai tây trong hộp cơm, ánh mắt lúc sáng lúc tối nhìn chằm chằm vào chiếc cốc giữ nhiệt mà hắn đặt trong túi dưới đất.

Cho đến khi có người nói muốn gặp hắn.

--

Khấu Thanh không thể tin nổi.

Ngay cả tiếng chúc mừng của Hoàng Đậu Nha và anh họ bên cạnh cũng im bặt, họ quay lại nhìn vẻ mặt của cô.

Ai cũng biết đối với Phương Ẩn Niên, đây không thể gọi là một tin vui. Xuất phát điểm của hắn quá cao, dù không thi đại học cũng có thể được tuyển thẳng vào những trường tốt nhất. Nhưng hắn lại cố tình tham gia kỳ thi, trở thành thủ khoa rồi lại chỉ vào một trường đại học 211 cực kỳ bình thường ngay tại quê nhà.

--

Hết chương 61.