Hắn kéo Khấu Thanh vào phòng rồi trở tay khóa trái cửa lại.
“Anh muốn làm gì?”
Khấu Thanh trợn tròn mắt nhìn Phương Ẩn Niên khóa cửa. Lúc này sự chênh lệch về sức mạnh giữa nam và nữ thể hiện rõ rệt. Cô càng ra sức giãy giụa, trong lòng lại dấy lên một cảm giác hoảng sợ. Cô lùi từng bước về phía sau, Phương Ẩn Niên đẩy cô lên giường rồi mới buông tay ra.
Cổ tay Khấu Thanh đã hằn lên những vết ngón tay, cô nhíu mày ngẩng đầu định mở miệng thì lại đối diện với đôi mắt gần như đỏ ngầu đến đáng sợ của Ẩn Niên. Tơ m.á.u chằng chịt như mạng nhện lan ra khắp tròng trắng, từ đôi mắt âm u đó cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình đang trợn tròn mắt.
“Rốt cuộc có chuyện gì vậy, anh nói đi chứ!”
Khi con người ta hoảng sợ tột độ sẽ không kiềm chế được mà hét lên, Khấu Thanh cố gắng co người vào đầu giường.
“Anh đã dạy em như vậy sao, Thanh Thanh? Dễ dàng nở nụ cười với người khác, dễ dàng để người khác bước vào cuộc sống của em như vậy?”
Phương Ẩn Niên đứng ở cuối giường khẽ cười, giọng nói rất nhẹ nhàng nhìn Khấu Thanh đang ôm gối co người ở đầu giường.
“Em không có mà…”
Tim Khấu Thanh đập nhanh đến nhói đau, cô ôm n.g.ự.c, bị Phương Ẩn Niên như vậy dọa đến mức không dám tiến lên ôm anh, giọng nói gần như bất lực và muốn khóc.
RẦM!
Một tiếng động lớn vang lên ngay khi Khấu Thanh vừa dứt lời cô sợ hãi bịt tai lại hét lên.
Phương Ẩn Niên vừa mới đứng nói chuyện một cách bình tĩnh đã cầm lấy cây đàn guitar trên giường ngủ mà đập mạnh xuống đất, phát ra tiếng vang lớn và tiếng dây đàn đứt gãy ch.ói tai.
“Đó là cây đàn guitar em mượn…”
Khấu Thanh bịt tai, tiếng hét của cô bị át đi bởi tiếng gỗ vỡ vụn khi Phương Ẩn Niên dùng sức dẫm lên cây đàn.
Cổ tay hắn vẫn đang chảy m.á.u.
Khấu Thanh nhìn chằm chằm vào m.á.u đang không ngừng tuôn ra từ cổ tay hắn, nước mắt lập tức trào ra.
Cây đàn guitar gỗ xinh đẹp bị Phương Ẩn Niên dẫm gãy một cách tàn nhẫn.
Phương Ẩn Niên ngẩng mắt lên, giọng nói vẫn rất lạnh thậm chí còn cười lên:
“Thanh Thanh ngoan, nói cho anh biết, em thích cậu ta ở điểm nào?”
“Em hoàn toàn không thích anh ta!”
Khấu Thanh gào lên trong tuyệt vọng.
Phương Ẩn Niên mặt không biểu cảm, chân vẫn dẫm lên cây đàn dùng tay giật những sợi dây đàn đã đứt.
Hắn phớt lờ lời nói của Khấu Thanh. Hắn hiểu ra trước đây hắn đã hao tổn tâm cơ để nắm giữ hành tung của cô, nhưng thứ khó nắm giữ nhất chính là lòng người.
Ban đầu hắn cho rằng chỉ cần cô ở bên cạnh mình là đủf nhưng bây giờ hắn phát hiện ra là không đủ.
Không đủ, không đủ, không đủ.
Hắn không thể chịu đựng được khi trái tim cô, ánh mắt cô, có một khắc nào đó không đặt trên người hắn.
Phương Ẩn Niên cầm lấy sợi dây đàn đã giật đứt từ từ đi về phía Khấu Thanh.
“Rốt cuộc anh muốn làm gì, anh!”
Khấu Thanh nhìn Phương Ẩn Niên tiến lại gần, vừa định chạy xuống giường thì đã bị hắn túm lấy cổ chân kéo lại bên cạnh.
Chân còn lại không bị giữ c.h.ặ.t của Khấu Thanh trong lúc giãy giụa đã đá vào tay Phương Ẩn Niên.
“Anh!”
“Anh có thể nghe em nói chuyện không!”
Khấu Thanh vừa giãy giụa vừa nhíu mày nói.
Phương Ẩn Niên im lặng quai hàm bạnh ra sắc lẹm, mặc cho Khấu Thanh giãy giụa, hắn rút sợi dây rút bản rộng trên mũ áo hoodie, một tay tóm lấy cổ tay Khấu Thanh dùng sợi dây quấn quanh cổ tay cô vài vòng một cách thuần thục, sau đó buộc vào khung gỗ ở đầu giường.
“Em thích cậu ta ở điểm nào? Gương mặt xấu xí đó? Hay cái miệng dẻo quẹo? Hay là đôi tay chơi đàn guitar của cậu ta? Em nên nói sớm hơn.”
Phương Ẩn Niên vừa nói vừa từ từ quỳ hai gối xuống đầu giường ngẩng mặt nhìn Khấu Thanh bị hăn trói ở đầu giường, ngón tay quấn quanh sợi dây đàn guitar lấp lánh ánh bạc khẽ thở dài.
“Em nói đi, chỉ cần em nói ra, anh sẽ biến thành như vậy được không?”
Đôi mắt hắn không một giây rời khỏi gương mặt Khấu Thanh.
Lông mày nhíu c.h.ặ.t, câu chuyện chuyển hướng, hắn lại gần như sắp rơi lệ.
Hắn không coi Trình Thu ra gì vì hắn biết Khấu Thanh không có cảm giác gì đặc biệt với Trình Thu. Nhưng hắn biết Lý Vân Tán không giống vậy, khi Lý Vân Tán mỉm cười quả thực có vài phần tương tự với hắn, hơn nữa Lý Vân Tán thực sự có tính cách dịu dàng giống như sự dịu dàng mà Khấu Thanh lần đầu tiên biết đến ở hắn.
Gia đình Lý Vân Tán hạnh phúc, khác xa với hắn, có lẽ đó chính là hình mẫu người anh trai lý tưởng trong lòng Khấu Thanh. Anh ta là một người bình thường. Lần đầu tiên hắn có cảm giác sắp mất đi Khấu Thanh.
“Anh đều có thể học được.”
Da Phương Ẩn Niên mỏng khi đỏ lên lại càng rõ ràng. Lúc này vẻ tàn nhẫn khi đập đàn guitar đã không còn nữa, hốc mắt toàn là màu đỏ của m.á.u lại rơi xuống một giọt nước mắt trong suốt.
Cứ như vậy quỳ ở mép giường, ngay cả mặt cô anh cũng không dám chạm chỉ cầm sợi dây đàn guitar trong tay mà quấn đi quấn lại.
Nỗi sợ hãi ban đầu của Khấu Thanh từ từ tan biến, cô nhìn giọt nước mắt rơi xuống của Phương Ẩn Niên với ánh mắt phức tạp.
Cô cược rằng Phương Ẩn Niên sẽ không làm tổn thương mình.
Cô đã cược đúng.
Sợi dây áo hoodie buộc trên cổ tay cô rất rộng và lỏng, gần như chỉ cần cô muốn giãy ra là có thể làm được.
Cô nhìn giọt lệ rơi trước mặt mình của Phương Ẩn Niên bất chợt nghĩ đến.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy hắn khóc.
Trước đây hắn không cho cô biết bất cứ điều gì, cuộc sống khổ cực, những lựa chọn gian nan, tất cả đều do một mình anh gánh vác, cô chỉ cần ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn dưới đôi cánh của hắn, ngoan ngoãn gọi hắn là anh trai dường như thế là đủ rồi.
Nhưng thực sự đã đủ chưa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khấu Thanh gỡ sợi dây áo hoodie trên cổ tay xuống, từ từ ngồi dậy nói:
“Em đã nói, em không thích anh ta.”
Đến lúc này cô ngược lại bình tĩnh lại.
“Vậy em không đi luyện hát nữa được không?”
Phương Ẩn Niên đưa tay ra muốn kéo lấy bàn tay đang đặt trên giường của Khấu Thanh, giọng nói thậm chí còn có phần khẩn thiết.
“Đủ rồi!”
Khấu Thanh đẩy tay Phương Ẩn Niên ra, sự nhẫn nhịn bấy lâu nay cuối cùng cũng bùng nổ.
Cô cố gắng chớp mắt nén lại cảm xúc muốn khóc:
“Em không được làm gì cả phải không? Rốt cuộc anh còn muốn em phải làm thế nào nữa? Anh nói không cho em liên lạc với Trình Thu, em đã xóa. Anh nói không cho em ra chợ bán đồ, em đã từ bỏ. Anh nói anh muốn từ bỏ tương lai của mình để ở bên cạnh em, em không có quyền lựa chọn, em lại tự mình tha thứ cho anh.”
“Đúng, anh chăm sóc em rất tốt, ăn, mặc, ở, đi lại mọi thứ đều chu toàn, làm tròn trách nhiệm của một người anh trai. Nhưng anh có thực sự lắng nghe những lời thật lòng của em không, anh có thực sự biết suy nghĩ của em mỗi lần anh không cho em làm thế này thế kia không? Anh có thực sự hiểu em là người như thế nào không? Em cũng cần có suy nghĩ của riêng mình, em cũng cần có lý tưởng mà mình thực sự yêu thích.”
Cô càng nói càng kích động, nước mắt từng giọt rơi xuống ga giường thấm ướt thành hình giọt mưa.
“Anh có biết tại sao em muốn hát không? Anh không biết, anh không biết gì cả, chỉ biết bảo em đừng làm gì cả, tốt nhất là trở thành một kẻ ngốc ở bên cạnh anh!”
Ga giường trong tay cô bị cô vò nhàu thành một cục, cô gào lên với Phương Ẩn Niên.
Phương Ẩn Niên vẫn quỳ ở mép giường nhìn những giọt nước mắt và vẻ mặt nhíu mày đau thương của Khấu Thanh.
Hắn không hiểu, không hiểu được. Trong nhận thức của hắn dường như tiền là thứ quan trọng nhất và nhà cửa là thứ quan trọng thứ hai. Trong tuổi thơ của hắn, nếu có tiền hắn sẽ không bị bạn học chế nhạo bắt nạt, sẽ không phải ăn không đủ no mà chỉ có thể uống nước để lấp đầy bụng, sẽ không phải từ khi còn nhỏ đã phải đối mặt với đủ loại người xấu xa đến nhà đòi nợ, sẽ không phải học ngày học đêm chỉ để giành được học bổng để sinh tồn.
Vì vậy hắn đã dâng tặng số tiền mà hắn đã liều mạng kiếm được cho cô, cho cô một môi trường tốt nhất trong khả năng của mình, cho cô những bộ quần áo và kẹp tóc xinh đẹp để không bị người khác chế nhạo, cho cô một vòng tay an toàn để không phải lo lắng về học phí, cho cô một vòng bảo vệ để không phải tiếp xúc với bất kỳ kẻ xấu nào.
Người chưa bao giờ được ai chăm sóc này cũng muốn chăm sóc cô như một nàng công chúa xinh đẹp. Để cô trông như thể có người đang vất vả chăm sóc phía sau.
Hóa ra là không đủ.
Giây phút này nhìn những giọt nước mắt của Khấu Thanh, hắn bừng tỉnh ngộ.
Cơn đau quặn thắt như axit trong dạ dày và nỗi đau như muốn xé nát l.ồ.ng n.g.ự.c khiến hắn trong giây lát không nói nên lời. Hắn cứ ngỡ mình đã chăm sóc cô rất tốt hóa ra tất cả đều là ảo giác, hóa ra cô không hề vui vẻ.
Hắn có chút bối rối, m.á.u trên cổ tay dính vào ga giường, hắn từ từ giơ tay lên muốn chạm vào tóc cô nhưng lại nhìn thấy bờ vai gầy gò của cô đang run lên vì nức nở.
Hắn lại không kiềm được nước mắt, rơi xuống sợi chỉ đỏ trên cổ tay.
Hắn khẽ nói lời xin lỗi:
“Xin lỗi, đã làm em đau khổ như vậy.”
Khấu Thanh từ từ ngẩng đầu lên, bầu trời xám xịt gió bão cuốn theo bụi bặm ùa vào, những chiếc lá bị gió thổi đến dán trên tấm kính cửa sổ màu xanh lục khiến cho mọi thứ trong phòng đều trở nên cũ kỹ lỗi thời.
Ngay cả Phương Ẩn Niên lấp lánh tỏa sáng giờ phút này cũng có vẻ xám xịt.
Nước mắt cô rơi càng dữ dội hơn, giống như lần đầu tiên nhìn thấy cơn mưa lớn như vậy của anh trai.
Cô từ trên giường dịch người qua, dùng hết sức lực ôm c.h.ặ.t lấy Phương Ẩn Niên, nghẹn ngào:
“Em không đau khổ, anh trai, em đã rất hạnh phúc rồi.”
Cả hai đều quá gầy ôm nhau xương cốt va vào nhau đau buốt, xương vai của anh trai cấn vào cằm cô nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy hai người gần gũi như vậy.
Cô nghĩ, hóa ra nỗi đau khổ có thể rõ ràng đến thế mà hạnh phúc lại gian nan đến nhường nào.
“Anh là anh trai của em, em sẽ không bao giờ rời xa anh, giống như anh sẽ không bao giờ rời xa em vậy. Điểm này anh có thể tin tưởng em như em tin tưởng anh được không?”
Khấu Thanh nén nước mắt, cố gắng bình tĩnh mở miệng.
“Rất khó.”
Giọng Phương Ẩn Niên rè rè truyền qua cơ thể đang dựa vào nhau của hai người.
“Nếu anh không tin em, em sẽ rất đau lòng, giống như anh đang đau lòng bây giờ vậy.”
“Anh sẽ cố gắng, em cũng có thể nói cho anh biết.”
“Nói cho anh biết cái gì?”
“Nói cho anh biết, làm thế nào để yêu em.”
Chưa từng có ai dạy anh tình yêu là gì nên vất vả cho em rồi, hãy nói cho anh biết làm thế nào để yêu em, để không làm em đau khổ.
“Vậy tại sao em nhất định phải hát?”
“Vì ông nội của em. Khi còn nhỏ ở nông thôn không có gì giải trí, em luôn thích chạy ra ngoài chơi với những đứa trẻ khác nhưng ông lại thích kéo em lại bắt em hát cho ông nghe. Ông luôn cười tủm tỉm nói em hát hay, giống như bà nội em vậy nói em nên đứng trên một sân khấu lớn.”
“Em lại ham chơi nên luôn từ chối ông, ông liền dọn một chiếc ghế đẩu nhỏ, ngồi trong sân từ sáng sớm đến tối mịt, cứ im lặng chờ em như vậy.”
“Tiếc là đến cuối cùng, ông cũng không thể nhìn thấy em đứng trên sân khấu lớn vào ngày đó.”
Nước mắt Khấu Thanh rơi xuống vai Phương Ẩn Niên.
Phương Ẩn Niên từ từ đưa tay ra, dừng lại một chút rồi chậm rãi ôm lấy thân hình gầy gò đó.
Hắn nói:
“Đừng khóc. Vừa hay anh là người không có lý tưởng sống nên lý tưởng của em chính là của anh, anh sẽ giúp em thực hiện nó. Đây coi như là món quà em giúp anh nghĩ ra lý tưởng sống của đời mình.”
Sau đó Phương Ẩn Niên buông Khấu Thanh ra, kéo tay cô lòng bàn tay cô chợt lạnh ngắt.
Cô cúi đầu qua làn nước mắt lưng tròng, cô nhìn thấy một vật lấp lánh ánh bạc nằm trong lòng bàn tay mình.
Một chiếc nhẫn được bện bằng dây đàn guitar.
--
Hết chương 69.