Rêu Xanh

Chương 70



 

Mối tình đầu là màn mở đầu của bộ phim cuộc đời thiếu nữ,

Cả đời chỉ có một lần.

Lúc Hoàng Đậu Nha nói câu này, cô nàng đang kéo tay Khấu Thanh đi về phía nhà vệ sinh. Tiếng sột soạt của tay áo đồng phục cọ vào nhau hòa cùng tiếng bóng rổ đập xuống sân thể d.ụ.c, hai người chen lấn vào nhà vệ sinh. Hoàng Đậu Nha lén lút để lộ một nửa chiếc điện thoại dự phòng dưới tay áo đồng phục nhíu mày hỏi Khấu Thanh.

“Cậu ta nói câu này rốt cuộc là có ý gì?”

Khấu Thanh đã quen với việc tư vấn tình cảm ở đủ mọi nơi kể từ khi cô bạn thân bắt đầu hẹn hò, nên cô cúi đầu xem lịch sử trò chuyện của hai người một cách thành thạo.

Bảo bối: [Cô ấy chỉ là em gái của anh, anh em ôm nhau một chút không phải rất bình thường sao, rốt cuộc em muốn anh phải làm thế nào?]

Bảo bối: [Nếu em cứ nhất quyết nghĩ như vậy thì anh cũng chịu thôi.]

Khấu Thanh:

“… Có ý gì là có ý gì.”

“Aiya, là thế này, tuần trước cậu ta không trả lời tin nhắn của tớ, tớ lại tình cờ gặp cậu ta và một cô gái khác ở quảng trường rất thân mật còn đang ôm nhau nữa.”

Hoàng Đậu Nha nhíu mày, bĩu môi trông như sắp khóc.

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó cậu ta cũng nói y như trong điện thoại, bảo là em gái cậu ta. Thanh Thanh, cậu là người thực sự có anh trai cậu thấy chuyện này có bình thường không?”

Khấu Thanh vừa nghe nửa câu đầu đã nhíu mày, chưa kịp giãn ra thì nghe đến nửa câu sau lại đột nhiên có chút im lặng.

Cô có anh trai, đúng vậy.

Trong nhà vệ sinh liên tục có nữ sinh ra vào, cánh cửa hôi hám mở ra rồi lại đóng lại. Khấu Thanh theo bản năng mở vòi nước trước mặt đưa cánh tay vào dòng nước, cảm giác lạnh lẽo khiến cô giật mình nhìn sợi chỉ đỏ trên cổ tay bị nước làm ướt, màu sắc dần dần sẫm lại.

Cô khẽ ho hai tiếng rồi nói:

“Anh trai tớ và tớ là anh em ruột, còn họ có phải là anh em ruột không? Nếu có quan hệ huyết thống thì ôm nhau một chút cũng khá bình thường nhưng thái độ trả lời tin nhắn của cậu ta không tốt lắm, một chút kiên nhẫn cũng không có, lẽ ra cậu ta phải cùng cô gái kia đến giải thích cho cậu mới đúng.”

Hoàng Đậu Nha nhíu mày, ngón tay lướt đi lướt lại trên lịch sử trò chuyện, một giọt nước mắt bất ngờ rơi xuống màn hình điện thoại.

Khấu Thanh hoảng hốt đưa tay ra lau nước mắt cho cô bạn:

“Khóc cái gì chứ, không phải chỉ là một thằng con trai thôi sao.”

“Cậu không hiểu đâu. Ban đầu bọn tớ tốt đẹp như vậy…”

Nhìn dáng vẻ càng nói càng xúc động của Hoàng Đậu Nha, Khấu Thanh nhíu mày có chút bó tay.

Cô nhìn đồng hồ, 5 giờ.

Vì vậy cô lên tiếng:

“Giờ tớ phải đi phỏng vấn câu lạc bộ âm nhạc, cậu có muốn đi cùng tớ không?”

Hoàng Đậu Nha lau nước mắt nói:

“Tớ đương nhiên là muốn đi cùng cậu rồi.”

“Được rồi, vậy cậu đừng khóc nữa, đợi tớ phỏng vấn xong tan học hai chúng ta lại nói chuyện.”

Khấu Thanh kéo cổ tay Hoàng Đậu Nha đi ra ngoài.

Năm lớp 10, Khấu Thanh vốn đã muốn vào câu lạc bộ âm nhạc nhưng vì mới lên cấp ba lại được phân vào lớp chọn, cô nhất thời chưa thích ứng được với tiến độ học tập của lớp, cộng thêm điểm bài kiểm tra đầu năm không được đẹp mắt cho lắm, anh trai cũng không vui nên không cho cô tham gia. Vì vậy năm lớp 10 cô dồn hết tâm trí vào việc học, mãi cho đến khi có thể ổn định thích ứng với nhịp độ cấp ba cô mới bắt đầu chuẩn bị.

Trên hành lang có bạn học đang lau sàn, bóng dáng hai người in trên nền gạch men mờ mờ nhưng vẫn có thể nhận ra. Khấu Thanh nhìn dãy phòng học của khối cấp hai đối diện hành lang, trong lòng dâng lên một cảm giác phiền muộn khó tả. Khi mới vào cấp hai quan hệ giữa cô và anh trai thậm chí còn rất tệ.

Bây giờ cô cuối cùng cũng đứng ở dãy phòng học mà anh đã từng ở nhưng anh trai đã rời khỏi nơi này.

Giống như giữa hai người trước sau luôn có một khoảng cách không gần không xa, có thể nhìn thấy nhưng không thể chạm tới.

“Tim tớ đau quá, tớ cảm thấy giờ phút này tớ chính là nữ chính của một bộ phim thanh xuân đau khổ.”

Hoàng Đậu Nha ôm n.g.ự.c ngã vào vai Khấu Thanh, nhắm mắt cảm thán.

Khấu Thanh khẽ cười một tiếng, cảm nhận được cảm giác mềm mại trên vai. Mái tóc ngắn của Hoàng Đậu Nha từ lần đầu tiên gặp đã dài ra rất nhiều bây giờ đã gần đến ngang lưng. Cô biết bạn mình đang buồn bã trong lòng, chẳng qua quen dùng hành động trẻ con để thể hiện nên cô mặc cho Hoàng Đậu Nha nửa người đè lên vai mình, nói:

“Ừ ừ ừ, cậu là nữ chính.”

“Chẳng lẽ mối tình đầu của tớ lại phải kết thúc bi t.h.ả.m như vậy sao?”

Giọng Hoàng Đậu Nha trầm xuống.

“Bi t.h.ả.m chỗ nào, không phải vẫn chưa kết thúc sao, hơn nữa cậu chắc chắn có thể tìm được người tốt hơn. Lần trước chúng ta đi dạo phố có người xin số điện thoại của cậu đó, người đó tốt lắm, tốt hơn người hiện tại nhiều.”

Khấu Thanh vừa nói vừa gật đầu.

“Mối tình đầu là không giống nhau, Thanh Thanh, tình yêu có thể có rất nhiều lần nhưng mối tình đầu chỉ có thể có một lần. Giống như những thứ có chữ ‘đầu tiên’, tớ cảm thấy tớ có thể nhớ cả đời.”

Hoàng Đậu Nha nói rồi đứng thẳng người dậy khỏi vai Khấu Thanh, ánh mắt sáng rực nhìn cô nhấn mạnh.

“Hơn nữa đây đã là lớp 11 rồi, mau nói cho tớ nghe về một mối tình đầu đi! Rốt cuộc cậu thích kiểu người nào vậy, nhiều năm như vậy tớ vẫn không biết. Là kiểu năng động, thể thao, hay là kiểu bad boy bá đạo, hay là kiểu học bá lạnh lùng? Nhưng nếu cậu không thích Trình Thu thì chắc là không thích hai kiểu đầu rồi.”

“Đúng rồi, không phải cậu rất thích anh chàng chơi guitar đó sao, kiểu người đó, dịu dàng, anh trai. Tớ biết rồi! Cậu thích kiểu anh trai.”

“Khấu Thanh bé nhỏ, có phải cậu bị ‘cuồng anh trai’ không?”

Khấu Thanh không nói gì, nhìn Hoàng Đậu Nha đang cười híp mắt kéo tay áo đồng phục của mình mà lắc qua lắc lại. Tiếng lá long não xào xạc bên ngoài, tiếng cười đùa của nam nữ trên hành lang đều im bặt.

Thình thịch, thình thịch

Cô nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập, hai chữ “cuồng anh trai” như thể đã kích hoạt một điều cấm kỵ nào đó.

Không biết từ khi nào, cô thường không quen thảo luận về mối quan hệ với anh trai dưới ánh mặt trời, vừa nghe đến là lại thấy lo lắng một cách khó hiểu.

Vì vậy cô đột nhiên giật tay áo mình ra khỏi tay Hoàng Đậu Nha, sa sầm mặt giọng nói có chút cao:

“Đừng nói bậy, lời nói như vậy có thể nói bừa được sao?”

“Sao vậy, trước đây không phải tớ vẫn thường nói cậu bị ‘nghiện anh trai’ sao, sao bây giờ lại tức giận như vậy?”

Hoàng Đậu Nha bị giật tay ra có chút ngớ người.

“Đó là trước kia khi còn nhỏ, bây giờ lớn rồi sao còn có thể nói như vậy.”

Khấu Thanh nhanh ch.óng chớp mắt hai cái.

“Cũng phải, nếu không sẽ ảnh hưởng đến việc anh trai cậu tìm bạn gái, cũng ảnh hưởng đến việc cậu tìm bạn trai làm lỡ dở cả hai phải không.”

Hoàng Đậu Nha không để trong lòng, lại lần nữa khoác tay Khấu Thanh nói.

“Đúng vậy, lỡ dở cả hai.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khấu Thanh từ từ cúi đầu xuống, bóng tóc mái che đi cảm xúc trong mắt cô chỉ khẽ nói.

Câu lạc bộ âm nhạc ở tầng 5, gần như là tầng cao nhất.

Hoàng Đậu Nha leo lầu mệt đến mức đau hông, kéo vạt áo Khấu Thanh xua tay:

“Không được không được, cậu đi trước đi, tớ đến sau.”

“Vậy cậu đợi tớ ở cửa trước nhé.”

“Được.”

Khấu Thanh thở hổn hển, bước ba bậc thang một lúc leo lên, còn năm phút nữa. Sau đó cô chạy như bay trên hành lang. Tầng 5 đều là các câu lạc bộ nên lúc này hầu hết mọi người đều ở trong phòng, hành lang không có ai. Cô chạy một mạch đến cửa câu lạc bộ âm nhạc thì thấy một hàng dài người đang xếp hàng tất cả đều đến phỏng vấn.

Cô thầm tặc lưỡi một cái, thật đáng sợ.

May mà người phía trước qua rất nhanh, Hoàng Đậu Nha còn chưa leo lên tới nơi thì cô đã vào được phòng học. Trong phòng học bày không ít đàn guitar, đàn điện t.ử và các loại nhạc cụ khác. Chính giữa là bốn chiếc bàn dài ghép lại với nhau, có bốn người ngồi chắc là các anh chị khóa trên của câu lạc bộ âm nhạc.

Khấu Thanh liếc mắt một cái đã nhìn thấy một cô gái tóc ngắn nhuộm light màu xanh không rõ ràng ở ngoài cùng bên trái. Cô ấy mặc đồng phục, cổ áo mở rất rộng, áo sơ mi đồng phục mặc bên ngoài một chiếc áo phông đen ngắn tay trông biểu cảm rất lạnh lùng, nhận xét về mấy người trước đó cũng rất sắc bén. Chắc là đã để ý đến ánh mắt của Khấu Thanh, khi cô nhìn qua cô ấy còn liếc cô một cái.

Đến lượt Khấu Thanh, cô cầm micro đứng ở giữa phòng học trống trải được dọn ra riêng, đối mặt với bốn anh chị khóa trên hít một hơi thật sâu.

Đến lúc này cô ngược lại không quá căng thẳng. Sự bướng bỉnh trong xương cốt của Khấu Thanh tuy không rõ ràng như khi còn nhỏ, nhưng tính cách thì không dễ thay đổi. Càng đến những dịp trang trọng cô lại càng có thể thoải mái thể hiện như thể bị kích thích một loại hormone tâm lý nào đó. Cô gật đầu ra hiệu một cách thoải mái, phóng khoáng rằng có thể bắt đầu bật nhạc đệm.

Vẫn là bài hát Ngày Mưa của Tôn Yến Tư.

Cô cầm micro, ánh mắt dừng lại trên bức tường trắng đối diện phòng học. Tiếng piano dạo đầu như những hạt mưa, ngay khoảnh khắc bắt đầu, cô như bị kéo về ngày mưa đó.

Đứng ở ngã tư đường

Nên đi về đâu

Tôi lại chỉ còn biết quay đầu lại

Ngoài chiếc ô anh trao, tôi không còn có

Lý do nào khác

Để có được thứ gì của anh

Mãi cho đến khi kết thúc, không ai kêu dừng.

“Em là Khấu Thanh lớp 11 phải không?”

Một nam sinh ở giữa lên tiếng hỏi trước.

“Vâng ạ.”

Khấu Thanh gật đầu.

Nam sinh nhìn cô cười một cách đầy ẩn ý, sau đó cúi đầu bàn bạc với hai người bên cạnh rồi nhanh ch.óng quyết định:

“Bạn học Khấu Thanh này…”

“Chờ một chút.”

Cô gái tóc ngắn nhuộm light xanh đột nhiên lên tiếng, giọng nói không nặng không nhẹ.

“Hứa Hẹn, đừng quậy.”

Nam sinh ở giữa nhìn Hứa Hẹn nhíu mày, nhoài người ra nói.

Hứa Hẹn không quay đầu lại liếc cậu ta một cái, chỉ nhìn chằm chằm vào Khấu Thanh nói:

“Xin lỗi, em bị từ chối.”

Từ chối, có ý gì?

Micro trong tay Khấu Thanh bị Hứa Hẹn đi lên giật mất sau đó là tiếng ghế bị đá văng ra, cùng với tiếng la hét tức tối của nam sinh ở giữa:

“Hứa Hẹn!”

Khấu Thanh còn chưa hiểu chuyện gì đã bị một nữ sinh khác đứng ở cửa ra hiệu cho cô ra ngoài trước.

“Thế nào thế nào, chắc chắn qua rồi chứ?”

Hoàng Đậu Nha leo lên lầu đang đứng ở cửa kéo tay Khấu Thanh vội vàng hỏi.

Khấu Thanh vẻ mặt muốn nói lại thôi, quay đầu lại nhón chân nhìn qua cửa sổ kính vào bên trong, bốn người đang đứng rất căng thẳng không biết đang nói gì, tóm lại không giống như không có chuyện gì.

Cô kéo Hoàng Đậu Nha, khẽ ghé vào tai cô bạn nói:

“Không qua, bên trong không biết sao lại cãi nhau rồi.”

“Có ý gì?”

Hoàng Đậu Nha không hiểu, vừa định hỏi thêm thì thấy Trình Thu đang đi về phía hai người ở phía xa.

“Lâu rồi không gặp.”

Trong ánh sáng ngược, Trình Thu đã không còn như trước đây, luôn mặc áo phông khác bên trong đồng phục trên cổ đeo đủ loại dây chuyền bạc hàng hiệu. Cậu ta cài cúc áo đồng phục một cách nghiêm túc, khẽ cười.

“Lâu rồi không gặp.”

Khấu Thanh có chút xấu hổ, nói đến chuyện lúc đó chung quy vẫn là do cô, đến cuối cùng ngay cả một lời giải thích cũng không cho cậu ta.

“Sao không vào?”

“Tôi bị từ chối rồi.”

“Sao có thể? Tôi vào xem sao.”

Trình Thu nhíu mày mở cửa đi vào trong. Cậu ta đã từng nghe Khấu Thanh hát, cho dù đó là hai năm trước nhưng không ai hiểu rõ hơn cậu ta ý nghĩa của việc hát của Khấu Thanh, ở phương diện làm lay động lòng người.

“Ai, từ từ.”

Khấu Thanh đưa tay ra, ngón tay khẽ lướt qua cánh tay đang mở cửa của Trình Thu. Lời muốn nói còn chưa kịp nói xong thì Trình Thu đã mở cửa đi vào trong.

Hóa ra cậu ấy đã tham gia câu lạc bộ âm nhạc rồi sao.

Khấu Thanh thầm nghĩ.

Một lúc lâu sau, Trình Thu từ bên trong đi ra. Mùa thu trời tối không muộn bên ngoài trời đã tối đen.

Trình Thu tựa vào cửa phòng học hai tay đút trong túi quần. Gương mặt trắng nõn vì ánh sáng mờ ảo trong phòng chiếu ra có chút mơ hồ. Cậu ta theo bản năng đưa tay vào túi định lấy t.h.u.ố.c lá, ngón tay đã chạm vào hộp giấy lại nhìn Khấu Thanh đang ngẩng đầu nhìn mình trước mặt, cuối cùng vẫn buông tay ra, hai tay khoanh trước n.g.ự.c.

Cậu ta chậm rãi nói.

--

Hết chương 70.