Ánh đèn neon rực rỡ đan xen. Những biển hiệu vàng đỏ của các quán ăn ven đường hòa quyện cùng luồng sáng mờ ảo, ánh kim hắt ra từ những tòa trung tâm thương mại cao tầng, vẽ nên một khung cảnh đêm vừa rực rỡ vừa huyền ảo.
Dưới màn đêm ấy, dường như không chỉ có một vầng trăng. Qua lăng kính của đôi mắt cận thị, có lẽ mỗi ngọn đèn đường đều là một vầng trăng mờ ảo khác.
Khu vực quhắn trường đại học là khu đô thị mới của huyện Vãn Sơn, cả trụ sở hành chính và tòa án nhân dân huyện đều tọa lạc tại đây. Vì vậy, đây được xem là con đường sầm uất nhất toàn Vãn Sơn, luôn tràn đầy sức sống.
Khấu Thanh cầm điện thoại, vừa bước xuống từ xe buýt. Cô nhìn địa chỉ mà Phương Ẩn Niên gửi qua WeChat rồi men theo chỉ dẫn. Cô không mấy khi đến khu này. Dù cách trường Đại học Nham Sơn không xa nhưng những lần đến trường cô cũng chỉ đi dạo trong khuôn viên chứ chưa từng ghé qua phía này, thành ra có chút không quen đường.
Đi theo chỉ dẫn một đoạn, cuối cùng cô cũng thấy Phương Ẩn Niên.
Giữa con đường ồn ào dòng người qua lại, ngay cạnh một quán nướng, mặt đường nhựa đã nhuốm màu đen của dầu mỡ và vương vãi đủ loại giấy ăn rác rưởi. Phương Ẩn Niên đang dựa vào một cây cột điện dán đầy quảng cáo vặt. Không biết hắn vừa tham gia sự kiện gì mà lại mặc sơ mi trắng thắt cà vạt. Tay áo được xắn lên, để lộ cánh tay nổi rõ gân xanh. Lúc này hắn đang hơi nghiêng đầu, đưa chiếc bật lửa lên miệng để châm điếu t.h.u.ố.c. Gương mặt góc cạnh của hắn toát lên một vẻ trầm mặc u tối.
Giữa đám đông náo nhiệt và ánh đèn neon không ngừng chuyển động, hắn nổi bật lên một cách lạ thường.
Trông hắn thật tĩnh lặng, lạnh lùng và cô độc.
Khấu Thanh đứng ở bên kia đường, giữa dòng người lần đầu tiên nhìn hắn ở một khoảng cách xa như vậy kể từ khi hắn tốt nghiệp.
Cô có chút ngẩn ngơ. Năm nay cô mười sáu tuổi, đúng bằng tuổi anh trai khi cô lần đầu gặp hắn, còn Phương Ẩn Niên năm nay đã mười chín.
Trong suốt một khoảng thời gian rất dài cả hai luôn gắn bó không rời. Cô và hắn gần như là một thể, mỗi ngày mỗi giây đều quấn quýt trong căn phòng chật hẹp, mặt đối mặt, quen thuộc với bóng hình đối phương như quen thuộc chính cơ thể mình.
Giờ đây cách một khoảng không gian, đặt giữa con phố rộng lớn này, cô lại đột nhiên cảm thấy người trước mắt thật xa lạ.
Từ khi nào anh trai đã cởi bỏ bộ đồng phục và mặc lên mình bộ âu phục thế này?
Đèn xanh bật sáng. Cô hòa vào dòng người tựa như đàn cá băng qua vạch kẻ đường để đến trước mặt hắn.
Còn chưa kịp lên tiếng, cổ tay cô đã bị Phương Ẩn Niên kéo lại gần. Hắn cởi chiếc áo hoodie không mấy ăn nhập trên người mình khoác lên cho cô, giục cô xỏ tay vào:
“Anh biết ngay là em lại không mặc áo khoác mà. Anh đã dặn em mang theo rồi còn gì?”
“Em có lạnh đâu.”
Khấu Thanh cúi đầu nhìn Phương Ẩn Niên đang hơi cúi người, cau mày kéo khóa áo cho mình. Tay phải hắn vẫn còn kẹp điếu t.h.u.ố.c đỏ rực, chiếc cà vạt đen rủ xuống ngay trước mắt. Cô đưa tay nghịch một cái, Phương Ẩn Niên liền bị cô kéo sát lại gần hơn.
Khi hắn cúi xuống, mái tóc hắn gần như lướt qua môi cô, vừa mềm mại vừa lành lạnh mang theo hương dầu gội bạc hà quen thuộc, giống hệt mùi hương của cô.
Cô sững người tim đập mạnh một nhịp. Giây tiếp theo mái tóc dài của cô bị tay trái của Phương Ẩn Niên gạt ra sau. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi chỉ một giây, tư thế của cả hai gần như là cổ kề cổ rồi hắn lập tức lùi lại, kéo giãn khoảng cách và dứt khoát kéo khóa chiếc áo hoodie lên hết cỡ.
Khấu Thanh cũng có chút không tự nhiên lại vén tóc ra phía trước rồi sờ sờ lên trán.
“Đừng sờ trán nữa.”
Phương Ẩn Niên đứng thẳng dậy, lại dựa vào cột điện trông có vẻ hơi mệt mỏi. Hắn hướng mắt về những người qua đường đang lướt qua sau lưng Khấu Thanh, ánh mắt không nhìn cô nhưng vẫn nhàn nhạt lên tiếng.
“Nhưng mà ngứa lắm.”
Khấu Thanh nhíu mày, nốt mụn nhỏ trên trán vừa đau vừa ngứa khiến cô không nhịn được mà đưa tay lên sờ.
“Trên tay có nhiều vi khuẩn lắm, càng sờ sẽ càng không khỏi được đâu. Được rồi, đi thôi.”
Phương Ẩn Niên liếc nhìn cô rồi nói.
Khấu Thanh “vâng” một tiếng, lẳng lặng đi theo sau Phương Ẩn Niên.
Cô cúi đầu nhìn đôi giày thể thao màu trắng của mình và đôi giày da màu đen của hắn. Bước chân nhỏ của cô phải đi hai bước mới có thể sánh vai cùng hắn.
Không biết có phải do tuổi dậy thì hay không mà cảm xúc của cô bây giờ vô cùng thất thường, dễ d.a.o động. Giống như lúc này, khi nhìn anh trai trong bộ dạng trưởng thành với áo sơ mi đóng thùng, thắt cà vạt, rồi lại nhìn chính mình trong chiếc áo hoodie rộng thùng thình của hắn cùng chân váy đồng phục lẽo đẽo đi bên cạnh, sống mũi cô bỗng có chút cay cay suýt nữa thì quên mất chuyện chính cần hỏi.
“Chuyện anh nói trên điện thoại là sao vậy?”
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, Phương Ẩn Niên hỏi giọng hơi lạnh.
“Hôm nay em đi phỏng vấn câu lạc bộ âm nhạc, có bốn anh chị khóa trên, trong đó có một chị tóc ngắn nhuộm light xanh nhạt, em thấy màu tóc xanh của chị ấy khá đẹp…”
Khấu Thanh đếm trên đầu ngón tay, định kể lại mọi chuyện từ đầu.
“Nói vào trọng điểm đi.”
“Ừm, trọng điểm là em bị từ chối. Bốn anh chị đó hình như đã cãi nhau vì em. Sau đó…”
Nói đến đây, Khấu Thanh có chút do dự không biết có nên nhắc đến Trình Thu hay không.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó một bạn trong câu lạc bộ nói, chuyện em bị từ chối phải về nhà hỏi anh.”
Hai người đi qua một con phố lại vừa hay đứng ở một ngã tư đường. Khấu Thanh đứng bên tay phải Phương Ẩn Niên, được hắn che chắn khỏi dòng người. Phía sau là một cặp vợ chồng trông rất trẻ đang đẩy xe nôi, đứa bé trong xe vẫn còn là một cái đầu trọc cứ nhìn cô chằm chằm không chớp mắt. Khấu Thanh thấy buồn cười, nảy ra ý định trêu chọc em bé.
Cô liền kéo khóe mắt xuống, lè lưỡi làm mặt quỷ. Quả nhiên đứa bé lập tức khóc ré lên.
Khấu Thanh không ngờ nó lại khóc thật. Cô nhìn người phụ nữ đang cúi xuống dỗ con, vừa định xin lỗi thì quay đầu lại bắt gặp ánh mắt Phương Ẩn Niên đang nghiêng đầu nhìn mình. Đôi con ngươi đen láy của hắn ánh lên một nụ cười cưng chiều dịu dàng mà rõ rệt:
“Đi thôi, đồ quỷ nhỏ.”
Lúc này hơn bảy giờ, đang là giờ cao điểm. Khấu Thanh chỉ lơ đãng một chút đã không theo kịp bước chân của Phương Ẩn Niên nên bị tụt lại phía sau. Cô nhìn bóng lưng thhắn tú và đôi tay giấu sau lớp áo sơ mi trắng của hắn, vẫn giống như năm mười ba tuổi, trong lòng lại nảy sinh ý muốn được nắm lấy tay hắn.
Bất kể là anh trai mặc đồng phục hay là anh trai mặc áo sơ mi.
Điều duy nhất khác biệt là cô sẽ không còn chủ động thử nắm tay hắn như trước nữa. Cô thậm chí còn nảy sinh cảm giác tự chán ghét chính mình. Anh em, anh em đã lớn từng này tuổi rồi không nên nắm tay nhau nữa, cô hiểu rất rõ điều đó.
Khấu Thanh cau mày đứng yên tại chỗ mặc cho dòng người lướt qua. Chính cô cũng không biết những suy nghĩ này rốt cuộc bắt nguồn từ sự quyến luyến của tình thân hay là từ một thứ gì khác. Chỉ là cơ thể bị điều khiển bởi những hành động theo bản năng, mách bảo cô rằng hãy đưa tay ra nắm lấy tay hắn.
“Ngẩn ra làm gì đấy?”
Đột nhiên tay cô bị một bàn tay khác nắm lấy. Nhiệt độ không ấm áp nhưng lại là hơi ấm mà cô vô cùng quen thuộc.
Phương Ẩn Niên đi ngược dòng người đến trước mặt Khấu Thanh đang đứng ngây ra, đưa tay nắm lấy tay cô, rồi lặng lẽ luồn vào kẽ tay đan c.h.ặ.t lấy nhau.
“Anh em cũng có thể nắm tay nhau, nếu như em gái là một con ngốc.”
Giọng nói của Phương Ẩn Niên từ phía trước theo cơn gió thổi tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khấu Thanh bị hắn kéo đi, chiếc váy đồng phục màu xanh lá của cô tạo thành một gợn sóng tuyệt đẹp.
Ánh mắt Phương Ẩn Niên hơi trầm xuống. Hắn đi phía trước, trong tay là đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại, dường như chỉ cần dùng sức là có thể bóp nát. Hắn hiểu Khấu Thanh hơn bất kỳ ai. Từ lúc cô lên cấp ba và đòi ngủ riêng giường, hắn đã hiểu cô đang trải qua giai đoạn nào.
Cô là một cô gái nhút nhát, có một trái tim trong suốt như pha lê long lanh dễ vỡ.
Hắn thấy rõ sự do dự của cô và cũng hiểu tại sao cô lại do dự.
Đây không phải là chuyện xấu.
Vì vậy hắn phải nhẫn nại.
Giống như lớp rêu xanh ẩm ướt lặng lẽ bám vào, chịu đựng cái lạnh khắc nghiệt hay sự khô hạn. Ở một góc khuất mà mọi người không nhìn thấy, nó âm thầm lan rộng bí mật nảy mầm.
Phương Ẩn Niên nắm tay cô vào một nhà hàng. Đó là một quán lẩu náo nhiệt trên tầng ba của trung tâm thương mại. Vừa bước vào mùi lẩu nóng hổi và hơi nước đã ập vào mặt hòa cùng tiếng người sôi nổi. Khấu Thanh bị hắn nắm tay dẫn đến trước một bàn ăn.
Phương Ẩn Niên không có ý định giới thiệu cô với họ. Hắn gật đầu với một người đàn ông ngồi bên trong ra hiệu cho hắn ta nhường chỗ. Thế là Khấu Thanh ngồi xuống cạnh Phương Ẩn Niên. Chiếc áo hoodie quá rộng, lúc ngồi xuống vừa hay đè lên váy cô chất đống trên đùi. Cô vẫn chưa quen với hoàn cảnh này liền rút hai tay vào trong ống tay áo dài, nhìn Phương Ẩn Niên dùng nước ấm tráng chén đũa cho mình.
“Vụ đầu tư lần này phần lớn là nhờ Ẩn Niên đứng ra đàm phán đấy. Đại anh hùng cuối cùng cũng về rồi, mọi người mau thể hiện đi chứ.”
Người đàn ông ngồi ở ghế chính cũng mặc áo sơ mi, vừa thấy Phương Ẩn Niên ngồi xuống liền đi đầu vỗ tay.
“Ẩn Niên, rốt cuộc tại sao cậu lại đăng ký chuyên ngành Nông học vậy? Điểm cao như thế vào Nham Sơn đã đành nhưng sao lại chọn Nông học chứ? Khoa Tài chính của bọn này nếu không có thầy Tống bảo cậu học thêm văn bằng hai thì bây giờ không biết còn đau đầu đến mức nào đâu.”
“Đúng vậy, thầy Tống sắp quên hết đám học trò ruột của thầy rồi, chỉ chăm chăm đẩy hết dự án tốt cho cậu thôi.”
Mấy người đàn ông nói rồi ăn ý cụng ly rượu.
“Nói chứ cuộc thi giao dịch kỳ hạn lần trước không có Ẩn Niên dẫn đội, các cậu có thắng được không mà nói.”
Một cô gái ngồi đối diện lên tiếng, kéo theo một tràng cười vang.
“Dù sao thì vụ đầu tư lần này là thật. Ẩn Niên đã kéo về được rồi, học bổng cấp quốc gia lần này là khỏi phải tranh.”
Phương Ẩn Niên nghe mọi người nói chuyện mà không có biểu cảm gì. Hắn đặt bộ chén đũa đã tráng qua nước nóng trước mặt Khấu Thanh lại gắp vào bát cô mấy món ăn, rồi mới thong thả dựa vào lưng ghế, nở một nụ cười xã giao rồi nâng ly rượu:
“Cùng chung vinh dự.”
“AFA cùng chung vinh dự!”
Lập tức cả bàn vang lên tiếng hô đồng thhắn và tiếng cụng ly.
Phương Ẩn Niên mỉm cười, cúi người xuống khẽ hỏi Khấu Thanh:
“Sữa bò ở nhà hết rồi, hôm nay uống ở đây nhé?”
Khấu Thanh gật đầu nhìn Phương Ẩn Niên đẩy ghế ra rồi xoay người đi về phía trước.
“Dễ thương quá, em là bạn gái của Ẩn Niên à?”
Một cô gái ngồi bên trái cười kéo tay cô hỏi.
Tay Khấu Thanh bị cô gái kia lôi ra khỏi ống tay áo nắm lấy một cách rất thân quen. Cô vội vàng xua tay:
“Không phải đâu ạ, em là em gái của anh ấy.”
Cô gái tỏ vẻ kinh ngạc, buông tay ra rồi nói với cô gái ngồi đối diện:
“Nghe thấy không, là em gái đấy, cậu vẫn còn hy vọng.”
Sinh viên quả nhiên không giống học sinh cấp ba. Trên bàn tròn bày không ít chai rượu, cử chỉ và lời nói đã mang theo sự thuần thục trong giao tiếp của người lớn.
“Em gái, vậy em xem chị này, có phải là mẫu người mà anh trai em thích không?”
Một cô gái ngồi đối diện chào cô, có lẽ cũng đã say nên mặt đỏ bừng.
Nhạc trong quán là một bài hát nổi tiếng, “Hương thơm bảy dặm” của Châu Kiệt Luân. Khấu Thanh nhìn cô gái vừa lên tiếng, cô ta mặc một chiếc váy dài trễ vai màu nâu ngắn gọn mà mềm mại, hàng mi cong v.út và đôi môi thoa son kem màu nhạt lấp lánh.
Bàn tay cô đang nắm lấy cổ tay áo hoodie bất giác siết c.h.ặ.t, môi hơi mím. Cô nhìn chính mình trong đôi giày thể thao trắng giữa một đám người mặc đồ công sở rồi từ từ duỗi chân ra, theo bản năng đưa tay vuốt lại tóc mái trước mặt nói:
“Em không biết ạ.”
“Vậy em giúp chị nói tốt vài câu với anh trai em, được không?”
Cô gái tinh nghịch nháy mắt một cái.
Không thể phủ nhận, đó là một cô gái xinh xắn và thân thiện, nhìn thế nào cũng hơn hẳn cái vẻ xám xịt, mặc áo hoodie rộng thùng thình còn mang quầng thâm mắt của cô.
Khấu Thanh gượng cười một tiếng:
“Dạ được.”
Trong lòng chua xót vô cùng, cô cầm lấy một chiếc ly trong tầm tay uống một ngụm để che giấu cảm xúc.
Kết quả, vị cay xộc lên cổ họng khiến cô có chút bất ngờ. Hóa ra đó là rượu trắng.
Trong quán không bán sữa bò, Phương Ẩn Niên đành đi ra ngoài xuống cửa hàng tiện lợi ở tầng dưới. Cửa hàng tiện lợi bên cạnh trung tâm thương mại thế này không giống với các tiệm tạp hóa ở nhà. Bên trong sạch sẽ gọn gàng sáng sủa. Hắn đứng trước kệ hàng, lướt qua những túi sữa bò rồi chọn loại sữa Đặc Luân Tô đắt nhất trong dãy đó. Khi đứng trước quầy thu ngân chờ tính tiền, khung cảnh đường phố sầm uất hiện lên qua ô cửa sổ phía sau nhân viên còn phía trước phản chiếu lại hình ảnh của hắn.
Áo sơ mi trắng, cà vạt đen, mái tóc đen được cắt tỉa gọn gàng rủ xuống che đi vầng trán, gương mặt nhợt nhạt mà góc cạnh. Trông hắn đúng là giống một nhân viên công sở chỉnh tề.
Chỉ có chính hắn biết, cái mác của bộ vest rẻ tiền mà hắn nhét vào cổ áo đang cọ vào gáy, ngứa ngáy khó chịu như sắp bị dị ứng.
“Sáu đồng.”
Phương Ẩn Niên hoàn hồn lấy ra một tờ mười đồng từ trong túi, nhận lại bốn đồng xu lẻ kêu lách cách trong túi quần âu.
Hắn cầm hộp sữa sải bước nhhắn trong tòa nhà trung tâm thương mại. Tháng chín về đêm vẫn có chút se lạnh. Hắn thở ra một làn hơi trắng, nhanh ch.óng tính nhẩm: sáu đồng này vừa hay bù lại được khoản chênh lệch nếu hôm nay hắn không đi taxi cùng mọi người, mà đi xe công cộng về trường.
Lúc cầm hộp sữa quay lại, hắn đứng ở cửa quán đã nhìn thấy Khấu Thanh ngoan ngoãn ngồi yên ở vị trí lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Uống một chút trước khi ăn cay đi.”
--
Hết chương 71.