Thư ký Tiểu Trần cảm thấy hôm nay sếp Tưởng rất không bình thường.
Lúc họp đột nhiên vểnh ngón tay hoa lan thì cũng thôi đi, nhưng vừa bước vào cửa nhà hàng ăn cơm cùng đối tác đã ngã sấp mặt ngay tại chỗ!
Vị giám đốc phía đối tác sợ tới mức suýt chút nữa cũng ngã theo...
Tất nhiên, đó vẫn chưa phải là điều vô lý nhất.
Vô lý nhất là buổi chiều sếp Tưởng đưa sếp Lý đi đ.á.n.h golf. Sếp Lý đang hăm hở chuẩn bị phô diễn tài năng, thì sếp Tưởng đứng sau lưng vung một gậy quất thẳng vào m.ô.n.g ông ta...
Giờ thì hay rồi, sếp Lý bỏ về, hợp tác bị gác lại.
Sếp Tưởng đã ngồi trong xe suốt một tiếng đồng hồ để suy ngẫm về nhân sinh.
Tiểu Trần run cầm cập nhắn tin cho đồng nghiệp thân thiết:
[Tôi thấy sếp Tưởng không phải phát điên thì cũng là trúng tà rồi.]
Ồ, cậu nhóc này nhạy bén đấy, có tiềm năng.
Tôi thu ánh mắt khỏi màn hình điện thoại của cậu ta, lại quay sang nhìn Tưởng Tự An trong xe.
Anh khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm ra cửa kính phía trước, có chút thất thần.
Một lúc sau, anh rủ mắt xuống, nhìn vật trong tay mình.
Lúc này tôi mới chú ý đến, anh vẫn luôn nắm c.h.ặ.t chiếc bùa hộ mệnh mà tôi nhìn thấy đêm đó.
Chậc chậc, xem ra là bị dọa sợ thật rồi.
"Đi thôi." Anh lấy lại tinh thần, nói với tài xế phía trước: "Về nhà đi."
Tôi theo anh từ công ty về nhà.
Vốn định dọa anh thêm một trận nữa, nhưng lúc nãy dùng quá nhiều quỷ khí nên tôi thấy hơi suy yếu.
Thế là tôi nằm bò ra lưng Tưởng Tự An, để anh cõng mình đi vào biệt thự.
Đây cũng là nơi tôi từng sống, đột ngột quay về, tôi vẫn thấy có chút không quen.
Quản gia già vẫn là người cũ, lúc nào cũng chu đáo tỉ mỉ.
Ông đón lấy: "Cậu chủ trông có vẻ mệt mỏi, có cần gọi thợ massage đến không?"
Tưởng Tự An xoa xoa cái cổ đau nhức.
"Không cần đâu." Anh nói: "Tôi nghỉ ngơi một đêm là khỏe."
Khi Tưởng Tự An vào phòng tắm, tôi không đi theo.
Tôi bay đến phòng ngủ cũ của mình dạo một vòng.
Vốn tưởng rằng mọi thứ sẽ khác xa so với trong ký ức, dù sao tôi cũng đã qua đời được hai năm rồi.
Nhưng không ngờ, vừa bay vào trong, tôi đã sững sờ.
Y hệt như cũ.
Bày trí y hệt như lúc tôi còn sống, thậm chí những món đồ cũ của tôi vẫn còn đặt ở đó.
Trên bàn có cuốn truyện tranh tôi tiện tay lật dở.
Đầu giường có những con thú bông tôi bày biện lung tung.
Trong tủ kính ở góc tường là những đĩa CD album của ca sĩ tôi yêu thích nhất.
Mắt tôi sáng lên lao tới: "Bảo bối của tôi ơi!"
Tôi sưu tầm tất cả album của ca sĩ đó, chỉ tiếc là vào năm đầu tiên sau khi tôi mất, anh ấy đã ra một album mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu album đó cũng có thể nằm trong tủ kính này thì tốt biết mấy...
Hả?
Tôi nhìn chằm chằm vào một chỗ, khựng lại.
Tờ album mà tôi không kịp mua ấy, đang được đặt ngay ngắn ở tầng cao nhất của tủ trưng bày.
... Có người đã mua nó về thay tôi, và cẩn thận trân trọng nó.
*
Loại trừ tất cả những điều không thể, thì khả năng duy nhất còn lại chính là sự thật…
Album này là do Tưởng Tự An mua.
Nhưng mà, tại sao chứ?
Tôi lại nhớ đến những lời anh nói khi gọi điện thoại sau khi bị tôi dọa tối qua...
Lúc đó tôi cứ ngỡ mình nghe lầm.
Nhưng bây giờ...
Tôi nghĩ mãi không thông, thế là bay thẳng đi tìm anh.
Tưởng Tự An đã tắm xong, nhưng trong phòng ngủ không thấy bóng dáng anh đâu.
Tôi lại chạy qua phòng sách tìm một vòng, cũng không thấy.
Đang định đi ra ngoài tìm tiếp, tầm mắt tôi chợt bị thu hút bởi một thứ trên bàn làm việc.
Trong ngăn kéo mở hờ, có đặt một bức ảnh.
Như có ma xui quỷ khiến, tôi bước tới nhìn rõ người trong ảnh.
Là tôi, một tôi mặc đồng phục học sinh cấp ba, trên mặt còn có vết thương.
Ánh mắt có chút mịt mờ, bức ảnh này là do ai đó chụp trộm...
Trong khoảnh khắc thẫn thờ nhìn bức ảnh, một đoạn ký ức xa lạ ùa vào tâm trí tôi…
Đó là ký ức khi tôi mới đến nhà họ Tưởng.
Tôi chuyển từ một ngôi trường dưới quê lên trường trung học quý tộc ở Kinh Thị.
Tôi lạc lõng với nơi này, khẩu vị ăn uống khác biệt, giọng nói khác biệt, đám con nhà giàu coi tôi như sinh vật lạ.
Sau khi biết tôi chỉ là một "kẻ ăn theo" nhờ mẹ mình, sự cô lập và thờ ơ của bọn chúng dần chuyển thành bắt nạt.
Dường như chúng chắc chắn rằng nhà họ Tưởng sẽ không vì tôi mà đắc tội với chúng.
Với tư cách là người ngoài, tôi không có quyền lên tiếng mách lẻo với nhà họ Tưởng. Với tư cách là con gái, tôi có thể tâm sự nỗi uất ức với mẹ, nhưng làm vậy có lẽ sẽ gây rắc rối cho bà.
Vì thế, tôi chọn cách nhẫn nhịn.
Nhưng vào một ngày nọ sau khi tan học, khi tôi đang đứng bên lề đường định hong khô bộ quần áo ướt sũng thì tình cờ gặp Tưởng Tự An đi ngang qua.
Xe của anh dừng lại bên cạnh tôi, cửa sổ xe hạ xuống, ánh mắt anh đầy ẩn ý lướt qua người tôi một lượt.
Sau đó, anh bật cười khẩy một tiếng: "Bị bắt nạt à?"
Tôi nhìn anh, không nói gì.
Dường như đã mất kiên nhẫn, anh khẽ nhíu mày.
"Dù sao đi nữa, giờ cô cũng là người của nhà họ Tưởng..." Anh khựng lại, ngước mắt nhìn tôi: "Bị bắt nạt đến mức t.h.ả.m hại thế này, ít nhiều cũng khiến người ta thấy mất mặt đấy."
Tôi nhận ra một thông điệp nào đó từ lời nói của anh.