Năm tôi mười tám tuổi, thầy bói nói rằng vào năm hai mươi tư tuổi, tôi sẽ đón nhận một vận đào hoa cực kỳ rực rỡ. Tôi đã luôn tràn đầy mong đợi về điều đó.
Nhưng chẳng ai ngờ được, năm hai mươi hai tuổi tôi đã qua đời vì tai nạn.
Tôi mắng lão thầy bói kia đúng là đồ l.ừ.a đ.ả.o!
Sau này, trên ngọn núi nơi linh hồn tôi vất vưởng người ta lại xây một khu vui chơi. Mà trớ trêu thay, cái nhà vệ sinh nam lại xây đúng ngay trên mộ của tôi...
Mẹ kiếp! Tôi không muốn cái loại vận đào hoa nồng nặc mùi này đâu!