Tôi nhớ lại đêm giao thừa năm tôi mười chín tuổi, trên bàn cơm tất niên, Tưởng Tự An và ba anh đã xảy ra tranh cãi nảy lửa.
Vì ba anh muốn anh ra nước ngoài tu nghiệp.
Còn Tưởng Tự An lại có dự tính riêng của mình.
Ý kiến của hai người trái ngược nhau, mà ai cũng đều là hạng người cố chấp không chịu nhượng bộ.
Lời qua tiếng lại, chú Tưởng giơ tay tát anh một cái.
Tưởng Tự An không nói một lời, xoay người về phòng.
Thấy bữa cơm tất niên này không thể ăn tiếp được nữa, tôi lẳng lặng gắp ít thức ăn, trốn vào bếp ăn một mình.
Ăn xong đi ra, tôi bị mẹ gọi lại.
Bà bảo tôi hãy khuyên nhủ Tưởng Tự An.
Tôi thấy lạ: "Con với anh ấy có thân thiết gì đâu."
Mẹ tôi còn thấy lạ hơn: "Chẳng phải con với nó khá thân sao? Nó biết con thích đi công viên giải trí, còn làm cả thẻ hội viên năm cho con nữa..."
Bà đẩy tôi một cái: "Đi xem nó thế nào đi, thằng bé Tự An cũng không dễ dàng gì, tuổi tác hai đứa không chênh lệch mấy, chắc là nói chuyện được với nhau."
Tôi vẫn không đi.
Nhưng khi màn đêm buông xuống, ngoài cửa sổ vang lên tiếng pháo hoa rực rỡ.
Chú Tưởng đã được mẹ tôi dỗ dành xong, hai người đang đứng ở sân đốt pháo trò chuyện.
Tôi lại nhớ đến lời của mẹ.
"Tự An nhìn thì trưởng thành chững chạc, nhưng thực ra cũng mới chỉ hai mươi hai tuổi, từ nhỏ nó đã được gia tộc đặt kỳ vọng lớn, áp lực trong quá trình trưởng thành còn nhiều hơn cả niềm vui..."
Tôi bĩu môi: "Nói như thể quá trình trưởng thành của ai đó vui vẻ lắm không bằng..."
Chơi game một lát, đ.á.n.h mười ván thì thua cả mười.
Cuối cùng tôi quăng cái máy tính bảng sang một bên, trở mình xuống giường.
Tôi xuống bếp luộc mấy quả trứng gà, rồi mang lên gõ cửa phòng Tưởng Tự An.
Tưởng Tự An không có thói xấu giận cá c.h.é.m thớt, anh mở cửa, rũ mắt nhìn tôi.
Tôi đưa thứ trong tay cho anh: "Này, cho anh đấy."
Tưởng Tự An: "Đây là... cái gì?"
Tôi chỉ vào mặt anh: "Mặt sưng thì lấy trứng mà lăn, mặt không sưng thì ăn cho ấm bụng."
"Đây là quà năm mới của em, Tưởng Tự An, chúc mừng năm mới."
Tưởng Tự An nhìn mấy quả trứng trong tay tôi. Ánh mắt anh tối sầm lại, không rõ cảm xúc.
Hai giây sau, anh đột nhiên bật cười: "Em gái à, món quà này của em đúng là rẻ tiền thật đấy."
"Lấy hay không thì tùy."
Tôi xoay người định đi, nhưng mấy quả trứng trong tay đã bị người ta vươn tay cướp mất.
Cánh cửa đóng lại sau lưng tôi.
Tôi nghe thấy Tưởng Tự An nói một câu cực khẽ: "Chúc mừng năm mới."
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mối quan hệ giữa tôi và Tưởng Tự An không tệ như tôi tưởng...
Suy nghĩ quay về thực tại, tôi thấy Tưởng Tự An trên sofa cầm máy tính bảng lên, dường như đang phát một đoạn video nào đó, anh xem vô cùng chăm chú.
Tôi thực sự tò mò, liền bay qua liếc nhìn một cái.
Trên màn hình máy tính bảng là một đoạn video giám sát.
Trong căn phòng tối tăm, hai người lần lượt đi vào, tuy nhìn không rõ lắm nhưng tôi vẫn nhận ra đó là tôi và Tưởng Tự An.
Không biết đoạn video này từ bao giờ, tôi chẳng có chút ấn tượng nào cả.
Tôi tập trung tinh thần nhìn tiếp.
Tôi thấy Tưởng Tự An xoay người đóng cửa lại, sau đó đi tới trước mặt "tôi", từng bước tiến gần, ép tôi vào góc tường.
Tôi giật nảy mình, đây là video bắt nạt từ bao giờ thế này!
Tôi càng nhìn chăm chú hơn, gần như dán sát vào màn hình.
Giây tiếp theo, Tưởng Tự An trong video cử động.
Anh tiến lên một bước, lòng bàn tay giữ lấy gáy "tôi", kéo cả người "tôi" về phía anh, sau đó cúi người xuống, hôn lên môi "tôi".
Tôi đờ người ra nhìn.
Trong video, "tôi" cũng sững sờ.
Nhưng chỉ sững sờ hai giây là đã tỉnh táo lại, bắt đầu nhiệt tình đáp trả, hai người hôn nhau nồng cháy không rời.
"C.h.ế.t tiệt!" Gương mặt ma của tôi đỏ bừng lên, tôi bắt đầu mắng mỏ: "Tưởng Tự An, anh có biến thái không hả! Ở nhà tự AI mấy cái video kiểu này rồi rảnh rỗi lại lôi ra xem!"
Chỉ nhìn thôi mà tôi đã thấy xấu hổ muốn c.h.ế.t rồi.
Vừa xấu hổ, tôi vừa cố gắng che mắt Tưởng Tự An lại.
"Không được xem!"
"Tưởng Tự An, anh có thể có chút lòng kính trọng với người c.h.ế.t được không!"
Tôi cuống quýt nhảy lên nhảy xuống, đang định nghĩ cách hắt chút nước lên cái máy tính bảng tà ác này thì nghe thấy tiếng bước chân truyền lại từ ngoài cửa.
Sau đó, cửa phòng bị ai đó đẩy mạnh ra.
"Cái đó, sếp Tưởng à, có chuyện này tôi phải nhắc nhở anh. Tuy anh đã dùng T.ử Thời Lộ, có thể tạm thời sở hữu đôi mắt âm dương, nhưng thứ này có một nhược điểm, anh..."
Người đó nhìn quanh một vòng, nhìn về phía sofa, rồi đối mắt với tôi trước tiên.
Ông ta trợn tròn mắt.
Tôi cũng trợn tròn mắt.
Tên đạo sĩ đó! Tên đạo sĩ tôi gặp năm mười tám tuổi!
*
Ông ta phản ứng cực nhanh, "rầm" một cái đóng cửa lại.
"Xin lỗi, hai người cứ tiếp tục."
Tôi: "?"
Căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng.