Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Ốm Yếu Thức Tỉnh

Chương 10



Khi hai chữ ấy thốt lên từ miệng Bùi Túc Tích, ánh hoàng hôn vương vấn vừa lúc đậu vào đáy mắt Phó Trì Minh.

Màu vàng rực rỡ, lấm tấm vụn vặt, hắt lên đôi tròng mắt vốn dĩ luôn ôn hòa, điềm tĩnh ấy thứ sắc hổ phách lấp lánh. Trong đôi mắt ấy, hình bóng Bùi Túc Tích thu lại thật nhỏ, nhưng vô cùng sắc nét, tựa như một món báu vật được cất giấu cẩn thận suốt quãng thời gian dài đằng đẵng.

Phó Trì Minh cúi gằm mặt, tựa trán vào hõm vai anh. Động tác nhẹ tựa chiếc lá rơi khẽ mặt hồ. Bùi Túc Tích cảm nhận rõ vùng da ở vai mình bỗng ẩm ướt, hơi ấm râm rấm phả qua lớp vải áo khoác dày.

Anh bất động. Chỉ lặng lẽ rút tay khỏi bàn tay cậu, vòng qua ôm chầm lấy người đối diện.

Cứ thế, hai người đứng c.h.ế.t trân giữa lối đi. Hoàng hôn len lỏi qua từng kẽ lá ngô đồng, rải một tầng vàng mỏng lên bờ vai họ. Thỉnh thoảng có người qua đường bước ngang, tò mò liếc nhìn vài bận rồi vội vã lướt đi. Chẳng ai hay biết hai kẻ này đã đứng đây từ bao giờ, cũng chẳng ai thấu nổi khoảng không gian chất chứa biết bao ngày đêm hoài niệm giữa họ.

“…… Về nhà thôi.” Giọng Phó Trì Minh nghẹn ngào chôn c.h.ặ.t vào vai anh, “Vào nhà trước đã.”

Bùi Túc Tích bật cười khẽ.

“Được.”

Đến khi Phó Trì Minh đi lên trước mở cửa, đôi tay cậu vẫn còn đang run rẩy không kiểm soát.

Bùi Túc Tích vươn tay, đầu ngón tay khẽ chạm lên xương gò má cậu.

“Sao nãy giờ em im thế?” Anh trêu.

Phó Trì Minh nhìn anh, đôi môi mấp máy mấy lần nhưng chẳng thốt nổi thành lời.

“Lúc ở ngoài đường chẳng phải em nói hùng hồn lắm à?” Khóe môi Bùi Túc Tích cong lên, ý cười tràn ngập sự trêu chọc

“‘Em đứng ngoài ban công nhìn anh suốt đấy’, ‘Anh đứng dưới lầu lâu lắm rồi’ —— nói câu nào hay câu nấy cơ mà, sao giờ biến thành câm rồi hử?”

Phó Trì Minh vẫn lặng thinh. Chỉ là cậu chủ động đưa tay nắm lấy bàn tay đang áp trên gò má mình, lật ngửa lòng bàn tay anh lên, đoạn cúi đầu áp môi mình vào đó.

Nụ cười trên môi Bùi Túc Tích bỗng khựng lại.

Môi Phó Trì Minh dán hờ trên lòng bàn tay anh, nhẹ bẫng như một chiếc lông vũ rơi xuống. Tiếp đến là ch.óp mũi, rồi đến trán. Cậu khép hờ hàng mi, đôi mi dài khẽ run lên bần bật, tựa hồ đang chìm đắm trong một giấc mộng dài dằng dặc mà bản thân chẳng dám mở mắt tỉnh giấc.

Bùi Túc Tích cảm nhận rõ từng tất da thịt ở lòng bàn tay đang nóng rực lên. Môi Phó Trì Minh vốn dĩ mang theo hơi lạnh, thế nhưng vừa chạm vào liền biến thành ngọn lửa âm ỉ thiêu đốt, sức nóng lan tràn từ lòng bàn tay theo mạch m.á.u chạy thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c.

“…… Phó Trì Minh.” Anh gọi nhỏ.

“Ừ.”

“Em còn làm thế nữa, anh sắp chịu không nổi rồi đấy.”

“Anh chịu không nổi cái gì cơ?” Cậu ngước lên hỏi.

Bùi Túc Tích nhìn thẳng vào đáy mắt cậu, chẳng đáp lời mà trực tiếp dùng tay giữ gáy cậu kéo sát xuống, ngậm lấy đôi môi ấy.

Không còn chút rụt rè e ấp ngoài cửa bệnh viện, cũng chẳng còn những lời muốn nói lại thôi dọc đường đi. Tất cả sự kìm nén, toàn bộ năm năm thiếu khuyết đều được trút sạch vào nụ hôn sâu không một chút giữ kìm này.

Phó Trì Minh siết c.h.ặ.t vòng eo anh, kéo giật sát vào người mình. Các ngón tay Bùi Túc Tích luồn vào mái tóc cậu, cảm nhận những sợi tóc mềm mại lướt qua kẽ tay hệt như dòng nước mát.

Anh cúi đầu, hôn dọc theo đường xương quai xanh của cậu.

Phó Trì Minh ngẩng phắt đầu, phần gáy va nhẹ vào bức tường phía sau. Ánh đèn phòng khách từ đỉnh đầu chiếu xuống, hắt lên hàng mi đang khép c.h.ặ.t của cậu một vành vầng sáng cam ấm áp. Đôi môi Bùi Túc Tích chuyển từ xương quai xanh lên bên gáy, rồi vòng ra sau tai. Mỗi một tấc da thịt lướt qua đều lưu lại cảm giác ran rát tựa như bị bỏng, để lại một dấu vết mờ ám ấm áp.

Đầu ngón tay Phó Trì Minh bấu c.h.ặ.t vào vạt áo anh đến mức khớp xương trắng bệch. Nhịp thở cậu trở nên đứt quãng, thứ gì đó âm ỉ bùng cháy trong l.ồ.ng n.g.ự.c khiến toàn thân cậu run lên bần bật.

Đèn vụt tắt. ……

Ngoài ban công, 008 cuộn tròn trong ổ mèo, cái đuôi quấn c.h.ặ.t lấy ch.óp mũi, chỉ lộ độc nhất một chiếc tai hóng hớt. Nó nghe âm thanh phát ra từ hướng phòng ngủ — ngắt quãng, nhẹ bẫng, hệt như hai dòng suối nhỏ đang hòa mình vào cùng một hồ nước sâu thẳm.

Đột nhiên, một tiếng động lạ lọt vào tai nó.

Tựa như tiếng gì đó vừa nứt toác.

Đôi tai 008 khẽ động đậy.

Nó ngẩng phắt đầu, đôi mắt màu vàng rực bừng sáng trong bóng tối.

Âm thanh đó phát ra từ phòng ngủ.

008 đứng phắt dậy, cái đuôi dựng ngược thẳng tắp, bốn chiếc móng vuốt giẫm không một tiếng động lướt qua mặt sàn, từ ban công rón rén bước vào phòng khách. Vòng qua chân sô pha, lách qua chân bàn trà, nó ngồi xổm túc trực ở góc tường, trơ mắt nhìn hai kẻ vẫn đang dính c.h.ặ.t lấy nhau.

Bùi Túc Tích chậm chạp khom lưng, một tay chống tường, tay còn lại che c.h.ặ.t trước n.g.ự.c. Nhịp thở anh dồn dập hẳn lên, không khí tựa hồ bị rút cạn, mỗi một lần hít vào đều chật vật như kẻ đang vùng vẫy nơi chân không. Khóe môi anh hé mở, tuyệt vọng hớp lấy từng chút dưỡng khí hiếm hoi, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c lại đau tức như thể có ai đang bóp nghẹt, mãi chẳng tài nào phồng lên nổi.

Tầm nhìn trước mắt bắt đầu nhòe đi. Ánh đèn phòng khách hóa thành từng vành hào quang quay cuồng, chiếc đồng hồ treo tường trên tường biến thành một chấm tròn mờ ảo, sô pha, bàn trà, rèm cửa —— vạn vật đều trôi tuột ra xa như nước triều rút, để lại anh trơ trọi như một con thuyền mắc cạn.

“Túc Tích! Thuốc! Thuốc của anh đâu?!”

“Trong… trong túi áo khoác bên phải…”

Nhịp thở của Bùi Túc Tích khựng lại hoàn toàn trong chớp mắt. Cảm giác như có ai đó đang siết c.h.ặ.t cổ họng, không khí nội bất xuất ngoại bất nhập. Thế giới trước mắt tối sầm, bên tai vang lên tiếng chuông reo đinh tai nhức óc hệt như ai đang nện b.úa vào đầu.

Phó Trì Minh cuống cuồng lục tìm lọ t.h.u.ố.c trong túi áo, ngón cái ấn mạnh nắp bật ra —— Xoạch.

Cậu trút vòi t.h.u.ố.c, nâng cằm Bùi Túc Tích để anh ngửa đầu đôi chút, nhanh ch.óng đặt viên t.h.u.ố.c dưới lưỡi anh.

“Ngậm đi, đừng nuốt vội.”

Thuốc cần có thời gian để ngấm.

Phó Trì Minh kéo xốc Bùi Túc Tích vào lòng, ôm c.h.ặ.t lấy anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vòng tay cậu siết quanh eo anh c.h.ặ.t đến mức xương sườn Bùi Túc Tích bắt đầu đau nhức âm ỉ. Vùi mặt vào hõm cổ anh, nhịp thở Phó Trì Minh vừa gấp gáp vừa nóng bỏng, phả từng đợt hơi ấm lên làn da anh.

“Ngoan nào, đừng sợ, có em đây rồi…”

Áp lực đè nặng l.ồ.ng n.g.ự.c dần dịu xuống. Dưỡng khí bắt đầu lưu thông, dòng m.á.u quay cuồng tìm lại nhịp điệu quen thuộc. Anh vẫn… sống.

008 thò nửa cái đầu từ góc tường ra, đôi mắt vàng rực giữa bóng tối sáng quắc như hai ngọn đèn pha. Nó nhìn chằm chằm đôi tình nhân đang quấn lấy nhau trên giường, đoạn cúi đầu liếc nhanh xuống giao diện tích phân dưới móng vuốt.

Các con số đang nhảy múa liên hồi. Không phải “tăng nhẹ”, mà là “tăng vọt”! Một trăm, năm nghìn, một vạn ba ——

Cái đuôi của 008 dựng đứng lên như cây gậy. “Phát tài rồi!”

Nó thì thầm, giọng nói v.út cao vì quá khích, “Phát to rồi phát to rồi!”

Nó nhanh ch.óng tính nhẩm một vòng. Số tích phân này đủ cho Bùi Túc Tích xài tẹt ga mấy tháng trời. Trong vài tháng tới, anh thích lên cơn đau tim lúc nào thì đau, thích giả vờ yếu ớt ra sao cũng được, khỏi phải nơm nớp lo sợ bóp mồm bóp miệng tích lũy tích phân nữa.

Thêm nữa —— nếu mỗi một lần phát bệnh đều có thể kiếm bộn thế này, ngày bệnh tim của anh được chữa dứt điểm e rằng sẽ đến sớm hơn dự kiến.

008 thong thả hạ thấp đuôi, cuộn tròn gọn lỏn trên móng vuốt, đôi mắt vàng khép hờ thành một đường chỉ mảnh. Nó liếc sang Bùi Túc Tích. Đối phương vẫn đang tựa người vào l.ồ.ng n.g.ự.c Phó Trì Minh, mặt vùi sâu vào cổ cậu, trông yếu ớt đến mức sắp đứt hơi. Môi anh vẫn nhợt nhạt, nhịp thở vẫn chưa hoàn toàn ổn định, toàn thân mềm nhũn như một tờ giấy nhàu nát gió thổi là bay.

Nhưng những con số trên bảng tích phân là thứ không bao giờ nói dối. 008 l.i.ế.m l.i.ế.m khóe móng vuốt. “Màn thể hiện lần này không tệ đâu nha, ký chủ.” 

Nó lầm bầm, âm thanh nhỏ đến mức tan biến vào không gian tĩnh mịch của phòng khách, chẳng ai thèm để ý, “Cứ phát huy phong độ này nhé.” 

Nói đoạn, nó lùi hẳn về góc tường, thu mình thành một cục bông tròn xoe.

Phó Trì Minh vẫn không chịu buông tay.

Một tay vòng qua ôm eo Bùi Trì Minh, tay kia nhịp nhàng vỗ về tấm lưng mỏng manh của anh, động tác dịu dàng vô cùng. Nhịp thở của Bùi Túc Tích cũng dần đều đặn hơn theo từng cái vuốt ve ấy.

“Còn đau không?” Phó Trì Minh nhẹ giọng hỏi. Bùi Túc Tích lắc đầu.

“Ngực còn bức bối không?” 

“…… Hơi chút.” Giọng anh vẫn yếu ớt, nhưng đã khá hơn ban nãy nhiều,

“Không đáng ngại đâu.” 

“Ngày mai,” 

cậu cất lời, giọng khàn đục nhưng mang theo sự kiên quyết không dung lượng từ chối “Đến bệnh viện. Kiểm tra tổng quát. Thiếu một hạng cũng không được.”

Bùi Túc Tích ngẩng phắt đầu khỏi hõm vai cậu, nhìn thẳng vào gương mặt kia.

Hốc mắt Phó Trì Minh vẫn đỏ hoe, đường viền hàm bạnh ra căng cứng, đôi môi mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng tắp. Bùi Túc Tích vươn tay phủ lên mu bàn tay cậu.

“Phó Trì Minh.”

“Ừ.” 

“Anh không đi.”

Động tác của Phó Trì Minh khựng lại.

“Anh nói là anh không đến bệnh viện đâu.” 

Giọng Bùi Túc Tích vô cùng bình thản, 

“Cơ thể mình ra sao anh tự rõ nhất. Đã đến mức này rồi, kiểm tra hay không cũng thế thôi.”

Phó Trì Minh không đáp. Cậu chỉ trân trân nhìn anh, bất động hệt như bị đóng đinh tại chỗ. Phòng khách chìm vào tĩnh mịch. Yên ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ treo tường, tựa như có ai đang đếm ngược thời gian. Ánh đèn đường lọt qua khe rèm cửa, phác họa lên gương mặt Phó Trì Minh một đường chỉ vàng mảnh mai, kéo dài từ giữa mày xuống tận cằm.

“…… Bùi Túc Tích.” Cuối cùng Phó Trì Minh cũng mở lời.

“Anh cảm thấy, em sẽ không đau lòng đúng không?” Các ngón tay Bùi Túc Tích vô thức siết c.h.ặ.t.

“Anh nghĩ rằng,” giọng Phó Trì Minh bắt đầu run rẩy, giống như một dây đàn bị kéo căng quá đà, nay đã bắt đầu đứt phựt từng khúc, 

“rằng anh c.h.ế.t quách đi rồi thì em có thể giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục đi làm, vào phòng mổ, về nhà, ăn cơm rồi đi ngủ chắc?”

Hốc mắt cậu rốt cuộc chẳng thể kìm hãm nổi lớp nước chực trào. Một giọt nước mắt trượt khỏi khóe mắt trái, rơi thẳng xuống mu bàn tay anh. Nóng rực, hệt như một giọt sáp nến đang tan chảy.

“Em không làm được đâu.”

Phó Trì Minh bật khóc, giọng vỡ vụn thành từng mảnh, “Bùi Túc Tích, em không thể làm được.”

Bùi Túc Tích ngước nhìn cậu. Nhìn từng giọt nước mắt rơi lã chã xuống mu bàn tay mình, rơi xuống sofa, xóa nhòa khoảng cách mong manh giữa hai người. Anh rướn người, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi vết nước mắt trên gò má cậu. 

“Phó Trì Minh.” 

“Anh đi mà.” 

Bùi Túc Tích khẽ dỗ dành, “Ngày mai anh đi cùng em.”

Hàng mi Phó Trì Minh khẽ run rẩy. “Thật chứ?” 

“Thật.” Bùi Túc Tích nhìn thẳng vào cậu, khóe môi vẽ nên một nụ cười nhạt nhưng chân thành đến cực điểm, 

“Trông em lúc khóc xấu hoắc à. Anh không muốn xem lại lần thứ hai đâu.” Phó Trì Minh ngẩn ngơ. Rồi cậu phì cười.

Nhìn nụ cười ấy, Bùi Túc Tích chợt thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình nhói lên một nhịp. Là xót xa. Xót xa khi thấy một người vì mình mà dứt bỏ hết thảy vỏ bọc kiên cường, đem mọi góc khuất mềm yếu nhất phơi bày trọn vẹn dưới ánh đèn.