Chỉ là giờ phút này đây, đứng trơ trọi giữa căn phòng khách tối om, ngắm nhìn tấm lưng cô độc của Phó Xuyên, Thẩm Thanh An mới triệt để vỡ lẽ.
Chưa từng có chuyện Phó Xuyên không phân định được.
Phó Xuyên rất rạch ròi. Hắn thừa biết Thẩm Thanh An là ai, biết đối phương tên gì, rõ mồn một cái danh thế thân này nặng ký thế nào, và càng rõ những bộ cánh màu trắng kia vốn dĩ chẳng phải vì hợp với hắn, mà đơn thuần vì chủ nhân ban đầu của chúng ưa chuộng sắc màu ấy mà thôi.
Cậu ta bietytất cả.
Chẳng qua là hắn mặc kệ mà thôi.
Mặc kệ luôn cả cảm xúc của Thẩm Thanh An.
Thế thân suy cho cùng vẫn chỉ là thế thân, bóng râm mãi mãi chẳng thể thay thế bản chính. Đèn đã sáng, thứ thuộc về cái bóng cũng đến lúc phải tiêu biến.
“Anh ta về rồi.” Thẩm Thanh An lặp lại câu nói của Phó Xuyên, chất giọng bình thản vượt ngoài sức tưởng tượng của chính hắn, “Thế nên, tối nay anh phải đi à?”
Phó Xuyên chậm rãi xoay người lại.
Trong không gian mịt mờ ánh sáng, Thẩm Thanh An chẳng tài nào nhìn rõ nét mặt đối phương, chỉ có thể bắt gặp đôi mắt đang ánh lên một tia sáng kỳ lạ.
“Không đi.” Phó Xuyên cất lời.
Thẩm Thanh An bất giác khựng lại một nhịp.
“Không phải anh vừa bảo ——”
“Tôi nói không đi.” Phó Xuyên cắt ngang lời hắn, giọng điệu kiên quyết, “Đêm nay tôi không đi đâu cả.”
Thẩm Thanh An ngước lên, xoáy sâu vào đôi mắt người đối diện.
Trong đôi mắt ấy vẫn thấp thoáng hình bóng của Bùi Túc Tích. Thứ chấp niệm nóng bỏng, bệnh hoạn đến mức ngạt thở ấy được bồi đắp qua từng ngày từng đêm nhung nhớ, chất chồng kiên cố như tường thành, sâu thẳm tựa đại dương.
Thế nhưng, ngay tại một khe nứt nhỏ nhoi của bức tường ấy, Thẩm Thanh An lại vô tình bắt gặp một điều khác biệt.
Vô cùng nhỏ bé, vô cùng mỏng manh, tựa như vì tinh tú mờ ảo nhất vắt vẻo trên bầu trời đêm xa xôi.
Phó Trì Minh ngẩn ngơ không tài nào nhớ nổi bản thân đã lết về nhà bằng cách nào.
Hắn chỉ mang theo một ký ức duy nhất: khoảnh khắc nụ hôn kia vừa khép lại, nhịp tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn đập hỗn loạn như thể chực chờ nhảy bổ ra ngoài.
Hắn thừa hiểu năm xưa Bùi Túc Tích chẳng hề cố ý buông tay.
Hắn thấu cảm cho những đớn đau anh phải chịu đựng, vậy nên cậu mới chọn cách chấp nhận buông lỏng bàn tay.
Chẳng biết từ lúc nào, những ngón tay của Bùi Túc Tích đã rời khỏi bó hoa cẩm tú cầu, chuyển sang vị trí ôm gọn lấy vòng eo phía sau của Phó Trì Minh. Lòng bàn tay anh nóng rực, truyền thẳng qua lớp vải áo khoác dày cộm, khiến người ta có cảm giác hơi ngứa ngáy nơi da thịt.
Bùi Túc Tích đang định ngỏ lời, thì từ bên trong chiếc túi đựng mèo, 008 bất ngờ cất lên một tiếng kêu kéo dài đầy bất mãn mang đậm tính khiêu khích: “Meoo ——”, hệt như một đứa trẻ bị các bậc phụ huynh vô tâm cho ra rìa đang cố gào lên để khẳng định sự tồn tại của mình.
Cả hai người đồng loạt cúi gằm mặt xuống.
Từ ô cửa thông gió nhỏ xíu, 008 lú ló một con mắt tròn xoe nhìn chằm chằm hai kẻ trước mặt, ánh mắt ngập tràn vẻ bất lực như đang thầm oán trách: “Hai người có thể nể tình nghĩ đến cảm xúc của một con mèo độc thân như tui chút được không hả?”
Bùi Túc Tích bật cười khẽ một tiếng, đoạn nới lỏng vòng tay đang ôm cậu ra.
“Về nhà trước đã.”
Đoạn đường từ bệnh viện tạt ngang về đến nhà, hai người cứ thế thong thả bước đi trọn vẹn quãng đường dài.
Bùi Túc Tích rảo bước cực kỳ chậm chạp, chậm đến mức Phó Trì Minh suýt tưởng anh đang tìm cách trì hoãn việc về nhà.
“Mệt rồi à?” Phó Trì Minh nghiêng đầu hỏi.
“Không có.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sải bước của Bùi Túc Tích vẫn đều đặn, sống lưng thẳng tắp chẳng khác ngày thường là bao. Chỉ có điều, bàn tay phải của anh vẫn giấu c.h.ặ.t trong túi áo khoác, các đốt ngón tay vô thức cuộn tròn lại như đang siết lấy một thứ báu vật nào đó.
Phó Trì Minh tinh ý không truy vấn thêm.
Cậu chỉ chủ động giảm bớt tốc độ, kiên nhẫn điều chỉnh nhịp bước của mình đồng điệu với anh. Ánh hoàng hôn xiên xẹo lọt qua kẽ lá rợp bóng ngô đồng, rải rắc thành từng đốm vàng vụn vặt vương vấn khắp lối đi.
“Lúc trước… anh không cố ý bỏ đi nước ngoài đâu.” Bùi Túc Tích chợt vươn tay đan c.h.ặ.t những ngón tay của mình vào tay cậu, giọng trầm thấp giải thích. “Chỉ là lúc đó, anh thật sự chẳng biết mình nên làm gì nữa.”
“Ừ, em biết mà.”
“Sao em biết hay vậy?” Bùi Túc Tích tò mò hỏi ngược lại.
Phó Trì Minh không đáp ngay. Cậu cúi thấp đầu, đăm đăm nhìn đóa cẩm tú cầu đang ôm n.g.ự.c, dường như đang đắn đo xem có nên khai thật tất cả hay không.
“Trước khi anh đi,” cuối cùng cậu cũng mở lời, “anh từng quay lại tìm em một chuyến đúng không?”
Bùi Túc Tích chợt khựng lại bước chân.
Ký ức về ngày hôm ấy ùa về nguyên vẹn trong tâm trí anh.
Đó là khoảng thời gian một tuần trước khi lên đường xuất ngoại, anh từng ngây ngốc đứng dưới tòa chung cư của Phó Trì Minh, ngước mắt ngắm nhìn khung cửa sổ sáng đèn ở tầng bảy. Anh cứ đứng lặng ở đó rất lâu, lâu đến mức đôi chân tê rần, lâu đến nỗi quả b.o.m hẹn giờ mang tên bệnh tật trong n.g.ự.c bắt đầu phát ra những hồi chuông cảnh báo chí mạng.
Anh rốt cuộc chẳng bước lên lầu. Chỉ đành đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, cố gắng khắc ghi từng chi tiết nhỏ nhặt nhất vào tâm trí: hình dáng ô cửa sổ, màu sắc tấm rèm, cho đến chậu cây xanh không rõ ai đặt thêm bệ cửa — tất cả đều được anh gom nhặt, khảm sâu vào đôi tròng mắt.
Để rồi sau đó, anh lủi thủi quay lưng bước đi.
“Anh đã đứng dưới lầu suốt một khoảng thời gian rất lâu.” Phó Trì Minh nhỏ giọng kể.
Bùi Túc Tích vô thức siết c.h.ặ.t bàn tay đang giấu trong túi quần.
“Lúc đó… em đứng ngoài ban công nhìn anh suốt đấy.”
Cậu đã tận mắt chứng kiến Bùi Túc Tích đứng chôn chân dưới tòa nhà, nhìn anh vì cơn đau bất chợt ập tới mà phải đưa tay ôm n.g.ự.c gập người xuống, nhìn anh chật vật mãi mới đứng thẳng lên được, và cũng nhìn rõ dáng vẻ bước đi phù phiếm, xiêu vẹo khi anh quay lưng rời đi.
Thế nhưng, cậu đã không chạy ào xuống dưới.
Bởi vì cậu hiểu rõ. Một khi bản thân chạy đến bên anh, Bùi Túc Tích sẽ chẳng thể dứt khoát mà rời đi nữa.
Mà lúc bấy giờ, rời đi chính là con đường duy nhất dành cho anh.
Bùi Túc Tích yêu cậu nhiều biết nhường nào. Yêu đến mức tự thắt lòng khi nghĩ rằng trái tim chực chờ ngừng đập này sẽ vô tình hủy hoại cả tương lai của một người khác.
“Thế nên em mới chọn cách buông tay.” Bùi Túc Tích thì thào.
“Cho nên em mới buông tay.”
Bùi Túc Tích nghiêng đầu quan sát sườn mặt Phó Trì Minh. Ánh hoàng hôn tà tà chiếu rọi lên hàng mi dài, nhuộm chúng thành một màu vàng óng ánh như tơ. Biểu cảm của cậu vô cùng bình thản, khóe môi thậm chí còn vương một nụ cười nhạt, trông chẳng khác nào một vị bác sĩ Phó ôn hòa, điềm đạm ngày thường.
Nhưng dẫu vậy, Bùi Túc Tích vẫn nhìn thấu những điều giấu kín bên trong.
Anh thấy được chuỗi ngày đằng đẵng năm năm trời c.ắ.n răng chịu đựng cô độc của cậu.
Bỗng chốc, l.ồ.ng n.g.ự.c anh nhói lên một nhịp. Cảm giác đau đớn ấy vừa âm ỉ vừa sâu hoắm, hệt như một mũi kim đ.â.m thẳng vào khoảng không mà anh vẫn tưởng đã tê dại từ lâu.
Đó là sự xót xa.
Anh đang đau lòng thay cho Phó Trì Minh.
Xót xa vì người đàn ông này đã trải qua vô số đêm dài đằng đẵng sau khi anh đi, chỉ dám đứng cô độc ngoài ban công ngắm nhìn phố phường vắng lặng; xót xa vì gương mặt thản nhiên đến vô cảm khi đối diện với khoảng không vô định ấy; xót xa vì cậu đã tự mình mày mò học nấu cơm, tập tành trồng cây suốt năm năm ròng rã, cố gắng tô vẽ cho cuộc sống đơn độc của mình trở nên thật tươm tất, cứ làm như thế thì có thể chứng minh bản thân sống rất tốt, cứ làm như thế thì Bùi Túc Tích sẽ không phải dằn vặt vì tội lỗi nữa.
“Phó Trì Minh.” Giọng Bùi Túc Tích bỗng khàn đặc.
“Hửm?”
“Anh yêu em.”