Bùi Túc Tích lập tức nhận ra chiếc áo len màu xám đậm ấy. Phó Trì Minh có một chiếc y hệt như thế, anh đã nhìn thấy không biết bao nhiêu lần. Anh chụp màn hình bức ảnh vòng bạn bè đó lại, thoát ra rồi gửi một tin nhắn đến số điện thoại đã lưu từ lâu nhưng chưa từng liên lạc: "Giúp tôi tra một người. Lục Minh, bác sĩ khoa chỉnh hình bệnh viện XX, đồng nghiệp của Phó Trì Minh. Xem giữa cậu ta và Phó Trì Minh có mối quan hệ giao du nào vượt mức đồng nghiệp bình thường hay không."
Gửi xong, anh ném phăng chiếc điện thoại lên bàn trà, ngồi dài trên sofa chờ Phó Trì Minh bước xuống.
Lúc đó, anh đã tự nhủ bản thân chắc chỉ đang nhạy cảm quá đà.
Rằng anh không nên có tính chiếm hữu độc đoán với đời sống cá nhân của cậu.
Thế nhưng mà...
Cho đến khi sự thật được lôi ra ánh sáng rành rành thế này đây.
Bùi Túc Tích đẩy cửa bước ra ngoài. Gió đông lùa thẳng vào mặt, anh kéo cao chiếc khăn quàng cổ rồi thong thả bước đi trên phố. Hàng ngô đồng ven đường trụi lá, những nhánh cây xám ngắt đan xen thành từng đường nét tinh tế vẽ lên bầu trời. Đi một đoạn, anh dừng chân lấy điện thoại ra nhắn cho Phó Trì Minh: “Tối nay ăn gì?”
Phó Trì Minh đáp lại rất nhanh: “Tùy anh chọn.”
Bùi Túc Tích ngẫm nghĩ một lát rồi gõ hai chữ: “Lẩu.”
“Được.”
Nhìn chữ “Được” ngắn gọn, Bùi Túc Tích cất điện thoại vào túi rồi tiếp tục rảo bước.
Buổi tối, hai hẹn nhau ở một quán lẩu lâu đời ở phía nam thành phố. Lúc Bùi Túc Tích đến, Phó Trì Minh đã ngồi sẵn ở chiếc ghế dài bên trong, cúi đầu lướt điện thoại. Nghe tiếng bước ngước lên, cậu cười nhẹ một tiếng:
"Anh tới rồi à? Em gọi nồi canh thanh đạm rồi đấy."
Bùi Túc Tích ngồi xuống đối diện, cởi áo khoác vắt lên lưng ghế. Nồi lẩu đã được bưng lên, mặt nước canh lấp phấp mấy hạt kỷ t.ử và táo đỏ, làn hơi nước trắng ngần bốc lên từng sợi.
"Hôm nay bệnh viện bận lắm hả?"
"Cũng bình thường." Phó Trì Minh đẩy thực đơn sang phía anh. "Anh xem có muốn gọi thêm gì không."
Bùi Túc Tích cúi đầu xem thực đơn, tiện tay tích thêm một phần tôm viên và một phần miến rộng. Lúc đưa lại thực đơn cho nhân viên phục vụ, anh vô tình liếc thấy màn hình chiếc điện thoại để trên bàn của Phó Trì Minh vừa sáng lên. Một tin nhắn hiện đến không có tên lưu, ảnh đại diện là chiếc đèn bàn ánh vàng ấm áp.
“Hôm nay quán mì mới mở ở bệnh viện ăn chán lắm, vẫn là quán lẩu lần trước ngon hơn.”
Phó Trì Minh cầm điện thoại lên nhìn thoáng qua rồi khóa màn hình, úp xuống bàn, không thèm trả lời.
Bùi Túc Tích gắp một miếng thịt dê trong nồi vào bát cho nguội bớt. "Bạn của em à?"
Phó Trì Minh đang nhúng lá sách, nghe vậy liền ngước nhìn anh. "Ừ, Lục Minh. Cậu ta bảo mì dở, không ngon bằng lẩu."
"Lần trước cậu ta đi ăn lẩu cùng em à?"
Phó Trì Minh vẫn không dừng tay nhúng đồ ăn. "Hôm liên hoan khoa, tình cờ ghé cùng một quán, cậu ta nhắc lại trong nhóm chat ấy mà."
Bùi Túc Tích đưa miếng thịt dê vừa nguội vào miệng, thong thả nhai rồi cất giọng hỏi: "Cậu ta hay nhắn tin kiểu này cho em lắm nhỉ?"
Phó Trì Minh buông đũa, nhìn thẳng vào anh. Ánh mắt hai người chạm nhau qua làn hơi trắng mờ ảo bốc lên từ nồi lẩu.
"Túc Tích."
"Hơi."
"Anh đang ghen à?"
"Không."
Phó Trì Minh im lặng không động đũa nữa. Cậu cứ thế nhìn Bùi Túc Tích qua lớp hơi nước trắng xóa, hai tay đặt trên mặt bàn, không cầm điện thoại cũng chẳng gắp thức ăn, cứ ngồi yên lặng như thế.
Bùi Túc Tích lại gắp thêm một miếng thịt dê thả vào nồi. Anh nhìn miếng thịt từ màu đỏ chuyển sang xám trắng trong làn nước đang sôiùng sục, rồi dùng vá vớt lên cho vào bát mình. Thay vì ăn ngay, anh gác đũa lên thành bát, ngước lên đối diện với ánh mắt của Phó Trì Minh.
"Trì Minh."
"Dạ."
"Nếu tối nay em không bồi thêm câu 'Túc Tích, anh đừng nghĩ ngợi linh tinh', chúng ta sẽ tiếp tục ăn lẩu. Còn nếu em đã nói câu đó, anh đứng dậy đi ngay lập tức đấy."
"Em không nói đâu." Phó Trì Minh đáp gọn lỏn.
Bùi Túc Tích cầm lại đũa, đưa miếng thịt dê nguội vào miệng nhai hai cái rồi nuốt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thế thì ăn tiếp thôi."
Bầu không khí lúc sau có phần thoải mái hơn lúc đầu một chút. Phó Trì Minh chủ động thả thêm một đĩa rau xanh vào nồi canh thanh đạm, tiện tay vớt cho Bùi Túc Tích một miếng củ cải đã nhừ. Bùi Túc Tích nhận lấy ăn, chẳng nói cảm ơn cũng không đả động gì đến chuyện điện thoại nữa.
"Ơ, Trì Minh, cậu cũng ở đây à?"
Giọng nói ấy vang lên từ bên cạnh băng ghế. Bùi Túc Tích đang đưa miếng củ cải lên miệng thì khựng lại, đặt thức ăn về bát rồi ngước nhìn lên.
Lục Minh đang đứng cạnh bàn, tay xách theo một túi hộp cơm trông như vừa đi lấy đồ ăn về. Ánh mắt cậu ta dừng lại trên người Phó Trì Minh, khóe môi cong lên mang theo vẻ ngạc nhiên kiểu "trùng hợp thế nhỉ". Sau đó, khi nhìn thấy Bùi Túc Tích, biểu cảm trên mặt cậu ta cứng đờ trong giây lát.
"Vị này là..."
"Bạn trai tôi." Phó Trì Minh mỉm cười nhìn đối phương, nhưng ngữ khí lại pha chút lạnh nhạt.
"Thế... tôi đi trước nhé, hai người cứ từ từ thưởng thức."
Lúc quay người bước đi, dáng điệu Lục Minh vô cùng nhẹ nhàng, vạt áo phao lắc lư theo từng bước chân. Đi được mấy bước, cậu ta còn quay đầu vẫy tay với Phó Trì Minh một cái, động tác vô cùng tự nhiên cứ như đã làm qua hàng trăm lần.
Bùi Túc Tích thu lại tầm mắt, bĩu môi chê bai trong lòng.
Đúng là cái đồ oan gia ngõ hẹp.
Trên đường về, Bùi Túc Tích lái xe chậm hơn mọi ngày. Ánh đèn đường hắt qua những cành cây trụi lá bên đường, rọi lên kính chắn gió những vệt sáng tối đan xen. Phó Trì Minh ngồi ghế phụ, nghiêng đầu ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ.
"Túc Tích."
"Hỏi gì?"
"Anh cho người điều tra cậu ta đấy à?"
Bùi Túc Tích vẫn giữ nguyên tay lái, mắt nhìn thẳng về phía trước. "Ừ, từ hôm qua."
Phó Trì Minh trầm mặc chốc lát. "Anh điều tra được những gì rồi?"
Bùi Túc Tích không đáp ngay. Chiếc xe vừa vặn dừng lại trước đèn đỏ, anh quay sang nhìn Phó Trì Minh. Trong không gian tối mờ của xe, ánh đèn đỏ từ giao lộ hắt qua kính chắn gió rọi lên khuôn mặt anh, chia làm một nửa ấm áp hồng hào, một nửa lạnh lùng trắng muốt.
"Cậu ta thích em. Thích từ ba năm trước. Nửa đêm nhắn tin cho em, ghim c.h.ặ.t khung chat của em lên đầu, làm đơn xin chuyển về chung khoa với em. Bạn bè cậu ta hỏi bao giờ mới chịu tỏ tình, cậu ta bảo 'để từ từ đã, người ta có đôi có cặp rồi'.
"Đúng là lợi hại thật đấy, bác sĩ Phó. Vắng bóng tôi mấy năm mà sức hút tăng vọt nhỉ."
Đèn đỏ vừa chuyển xanh, Bùi Túc Tích đạp ga, chiếc xe tiếp tục lướt đi trên đường.
Phó Trì Minh không nói gì. Cậu lẳng lặng nhìn góc nghiêng của Bùi Túc Tích, nhìn đôi tay đang siết vô lăng, rồi chứng kiến ngón tay anh vô thức cọ nhẹ lên lớp da bọc vô lăng.
"Ngày mai em sẽ nói thẳng với cậu ta là đêm hôm khuya khoắt nhắn tin làm phiền là không thích hợp." Cậu quay đầu nhìn sang Bùi Túc Tích.
"Từ nay về sau em sẽ giữ đúng khoảng cách, anh thấy thế nào?"
"Lo lái xe đi, về nhà rồi tính." Bùi Túc Tích nhạt giọng.
Tối đến, khi Bùi Túc Tích đang tắm trong phòng tắm, Phó Trì Minh ngồi ở mép giường lướt điện thoại.
Cậu cuộn ngược lịch sử trò chuyện với Lục Minh lên tận cùng. Nào là tin nhắn lúc nửa đêm, ảnh chụp nhà ăn, cho đến mấy câu chuyện phân ca làm việc vu vơ. Trước đây cậu chưa từng để tâm kỹ càng, chỉ nghĩ đó là sự giao lưu bình thường giữa các đồng nghiệp. Thế nhưng giờ phút này, khi đọc lại từng dòng một, cậu mới nhận ra khoảng thời gian trống giữa những câu hỏi "mất ngủ rồi à" hay "cậu ngủ chưa", nhận ra tốc độ Lục Minh rep tin nhắn nhanh đến thế nào, và cả những biểu cảm đi kèm câu "cơm nhà ăn chán quá", "hôm nay mệt ghê" của đối phương.
Phó Trì Minh đặt điện thoại lên tủ đầu giường, úp mặt màn hình xuống.
Lúc Bùi Túc Tích tắm rửa xong bước ra, Phó Trì Minh đã nằm sẵn trên giường. Anh bước đến cạnh mép giường, nằm xuống bên cạnh rồi với tay tắt đèn. Trong không gian tối mịt, anh nghe thấy tiếng thở đều đặn quen thuộc của Phó Trì Minh.
"Trì Minh."
"Dạ."
"Hôm nay sao emkhông nói câu 'anh đừng nghĩ nhiều' nữa?"
Trong bóng tối, Phó Trì Minh mở trừng hai mắt. Cậu nhìn bóng tối lờ mờ trên trần nhà rồi đáp gọn: "Bởi vì anh không hề nghĩ nhiều. Anh thấy tận mắt cơ mà."
Bùi Túc Tích không nói gì thêm. Chỉ là Phó Trì Minh cảm nhận được anh trở mình, xoay người đối diện về phía mình. Dù trong bóng tối chẳng thấy rõ mặt nhau, nhưng sự hiện diện của anh lại ấm áp tựa một luồng khí dịu dàng áp sát lại gần nửa tấc.
Bùi Túc Tích vươn tay ôm lấy cậu.
Đôi khi, Bùi Túc Tích cũng tự hỏi, thế giới này kiểu gì mà lại để một kẻ tiểu nhân đê tiện như anh làm ánh trăng sáng của người ta cơ chứ?
Như thể thấu hiểu được nỗi lòng đối phương, Phó Trì Minh cũng vòng tay ôm lấy vòng eo anh.
"Túc Tích, em chỉ yêu một mình anh thôi."