Đêm khuya ngoài ban công, gió thổi lạnh buốt.
Phó Xuyên tựa người vào lan can, một tay cầm ly whiskey, chất lỏng màu hổ phách khẽ chao đảo dọc thành ly. Chiếc áo khoác vest đã bị cởi ra ném phắt lên ghế sô-pha trong phòng khách, hai cúc áo sơ mi trắng mở toang, gió lùa vào cổ áo khiến cậu khẽ rụt vai lại.
Thành phố dưới chân hệt như một bàn cờ được thắp sáng rực rỡ, những con đường thẳng tắp, ô cửa sổ lấp lánh điểm xuyết, dòng xe cộ hối hả trên cầu vượt vẽ nên từng vệt cong rực rỡ. Cảnh đêm này cậu đã ngắm nhìn không biết bao nhiêu lần. Hồi mới dọn đến, cậu từng đứng thừ người ở đây hàng giờ, rồi thành quen, để rồi sau đó lại thấy nó chẳng khác nào một bức tranh vô thanh vô sắc.
Chẳng vì lý do gì, Hắn bỗng nhớ đến Bùi Túc Tích.
...
Năm Phó Xuyên mười bốn tuổi, ba hỏi hắn muốn quà sinh nhật gì.
Phó Xuyên ngồi ngẩn ngơ trên sô-pha phòng khách một lúc lâu rồi đáp: "Con muốn vào học một ngôi trường mà chẳng ai biết con là ai."
Ba cậu nhìn cậu đầy khó hiểu, chẳng thể ngờ được cậu nhị thiếu gia vốn hay hất hàm sai khiến ngày thường lại thốt ra câu đó: "Tại sao?"
Phó Xuyên đáp: "Con không muốn nghe người ta cứ bàn tán 'đấy là nhị thiếu gia nhà họ Phó', con thấy mình lúc nào cũng thua kém đại ca. Con muốn được là chính mình."
Ba cậu trầm mặc giây lát, vươn tay xoa đầu cậu: "Được."
Mùa thu năm ấy, Phó Xuyên được chuyển đến một ngôi trường ở tít tằng tiệt, xa nhà mãi tận đẩu tận đâu. Cậu bắt xe buýt đi học, mặc đồng phục, ăn cơm căn tin, nhìn chẳng khác nào một học sinh bình thường.
Tất nhiên chuyện bị bắt nạt là khó tránh khỏi. Vài kẻ ngứa mắt cậu, còn cậu thì cứ thế im lặng chịu trận chứ chẳng thèm phản kháng.
Có lẽ là vì chút lòng tự tôn của tuổi thiếu niên. Cậu luôn cảm thấy hễ cứ hục hặc đ.á.n.h nhau rồi lôi phụ huynh vào cuộc thì thân phận của mình sẽ bị bại lộ ngay lập tức.
Chiều hôm đó, Bùi Túc Tích đến giao đồ hộ Phó Trì Minh.
Hôm ấy Phó Trì Minh bận trực không tài nào dứt ra được, đành sai Bùi Túc Tích mang một xấp tài liệu đến tận trường cho Phó Xuyên. Trước lúc Bùi Túc Tích ra cửa, Phó Trì Minh đưa chìa khóa xe cho anh: "Bác Trần đang đợi dưới lầu đấy, để bác ấy chở anh đi."
Bùi Túc Tích nhận chìa khóa, cũng không khách sáo từ chối nữa. Chiếc xe đỗ ngay khúc cua ở cổng sau trường, bác Trần dặn với theo: "Tôi đậu ở đây đợi cậu nhé", Bùi Túc Tích gật đầu, cầm tài liệu rảo bước hướng về khu dạy học.
Anh vòng qua sân thể d.ụ.c, vừa định bước tới con hẻm nhỏ phía sau tòa nhà thì nghe thấy tiếng động. Ba nam sinh đang vây quanh một người, kẻ bị dồn vào tường đang cúi gậm cổ, trên vạt áo đồng phục còn dính một vệt nước sẫm màu. Tên đứng đầu đang giơ tay vỗ vỗ vào mặt người kia.
Bùi Túc Tích đứng ở đầu hẻm, lập tức nhận ra cái bóng dáng đang rụt vai ấy. Là Phó Xuyên.
"Tránh ra."
Anh nghiêng người, cất lời với Phó Xuyên: "Đồ giao đến lớp cho em đấy. Anh trai em bảo tôi mang tới." Sau đó, anh quay đầu nhìn thẳng vào Chu Dã: "Đi thôi."
Chu Dã liếc xéo anh một cái: "Mày là thá gì?"
Bùi Túc Tích quay đầu nhìn ra đầu hẻm.
"Bác Trần, tiểu bảo bối nhà các bác bị bắt nạt kìa."
Một người bước vào từ đầu hẻm. Áo khoác đen, tuổi chừng ngũ tuần.
Vừa nhìn thấy bác Trần, Chu Dã bỗng khựng lại, mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Mùa đông năm ngoái, ba dẫn Chu Dã đi ăn ở khách sạn, lúc ra về đứng chờ xe ở cửa. Một chiếc xe màu đen trờ tới, một người đàn ông trung niên mặc áo khoác tối màu bước xuống từ ghế lái, vòng ra mở cửa sau, ba cậu ta còn phải khom lưng cúi đầu cười nói với người bên trong. Chu Dã đứng né phía sau và đã kịp nhìn thấy gương mặt của người đàn ông mở cửa xe ấy.
Giờ phút này, bác Trần đang đứng ngay trước mặt cậu ta, đứng lùi sau Bùi Túc Tích nửa bước.
Ánh mắt Chu Dã dịch chuyển từ mặt bác Trần sang người Bùi Túc Tích, rồi lại nhìn sang Phó Xuyên.
Phó Xuyên đang đứng sau lưng Bùi Túc Tích, vết nước loang lổ trên áo đồng phục vẫn sẫm màu dưới ánh đèn đường. Chu Dã bỗng xâu chuỗi mọi chuyện lại với nhau —— Phó Xuyên họ Phó, bác Trần là tài xế nhà họ Phó, bác Trần lại đứng sau Bùi Túc Tích, và chỉ một câu nói của Bùi Túc Tích đã khiến bác Trần bước vào con hẻm này.
Cậu ta lùi lại nửa bước.
Bùi Túc Tích liếc nhìn cậu ta một cái, cực kỳ ngắn ngủi, rồi thản nhiên nói với bác Trần: "Cặp sách rách rồi, đá một cước đi."
Bác Trần gật đầu. Ông lấy điện thoại ra xem lướt qua rồi cất đi, ném lại một câu với Chu Dã, giọng nói không quá lớn: "Hợp đồng ba cậu ký ba tháng trước, qua tay tôi đấy."
Mặt Chu Dã tái mét.
Bùi Túc Tích không nói thêm lời nào nữa, quay người bảo Phó Xuyên: "Đi thôi."
Kể từ hôm đó, Chu Dã chẳng dám chặn đường Phó Xuyên lần nào nữa, thậm chí còn tìm cách né mặt cậu từ xa. Có ai gặng hỏi lý do, cậu ta chỉ ậm ừ bảo "chán lắm chẳng buồn dây". Chỉ có mỗi cậu ta thừa biết mình đã trông thấy những gì trong con hẻm chiều hôm ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lúc Phó Xuyên bước ra khỏi đầu hẻm, đèn đường ở cổng trường vừa vặn bật sáng.
Cậu đứng dưới ánh đèn, nghe tiếng bước chân phía sau đang đuổi theo kịp. Bùi Túc Tích dừng bước trước mặt cậu, thọc tay vào túi móc ra một món đồ đưa sang.
Một chiếc thẻ đ.á.n.h dấu sách bằng đồng. To chừng bàn tay, viền xung quanh đã bị cọ xát đến mức sáng bóng. Trên mặt khắc hình một đóa hoa trà sáu cánh, nhụy hoa tỉ mỉ tinh tế. Phía dưới bông hoa khắc hai chữ: "Bất động".
Phó Xuyên nhìn chiếc thẻ kẹp sách, chưa vội đưa tay ra nhận: "...Sao anh lại cho em?"
"Anh trai em bảo em thích đọc sách," Bùi Túc Tích nói, "Lần trước đi ngang qua một cửa hàng anh tiện tay nhìn thấy."
"Bất động, nghĩa là em có thể kiên định đứng vững tại chỗ, không cần phải biến thành một ai khác cả.
Lúc nghe anh trai em kể về em, anh đã nghĩ nhóc này siêu thật đấy, thui thủi chịu đựng một mình giỏi thế không biết.
Thế nên lúc nhìn thấy chiếc thẻ kẹp sách này, anh liền muốn mua tặng em."
Phó Xuyên vươn tay nhận lấy. Miếng đồng áp vào lòng bàn tay, lạnh ngắt và nặng trĩu. Cậu cúi đầu ngắm đóa hoa trà, những đường nét cánh hoa được chạm trổ vô cùng tinh xảo, trông như được mài giũa bằng tay vô cùng tỉ mỉ.
"Sao anh lại muốn giúp em?"
Bùi Túc Tích liếc nhìn cậu, phì cười.
"Phó Trì Minh sao lại đẻ ra được đứa em trai ngốc nghếch thế này cơ chứ. Đã thấy người ta bị bắt nạt, mà trong khả năng không tổn hại đến lợi ích của mình thì giúp được đến đâu hay đến đấy thôi.
Huống chi em lại là em trai cậu ấy."
Phó Xuyên cúi đầu, siết c.h.ặ.t chiếc thẻ kẹp sách trong tay. Miếng đồng dần được sưởi ấm bởi nhiệt độ lòng bàn tay cậu.
"Đi thôi," Bùi Túc Tích cất lời, "Bác Trần đang đợi kìa."
Anh quay người rảo bước về phía cổng trường. Phó Xuyên đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, dõi theo bóng dáng anh tiến về chiếc xe màu đen đậu ở góc đường. Bùi Túc Tích kéo cửa xe rồi còn ngoảnh đầu nhìn lại lần nữa, xác định Chu Dã không bám theo mới lom khom chui vào trong.
Quả nhiên lần đầu ra oai chấn tràng diện vẫn hơi rén nhẹ.
Cửa xe đóng lại. Chiếc xe màu đen rồ máy rời khỏi góc cua, hòa vào dòng xe tấp nập lúc chạng vạng.
Phó Xuyên cúi đầu nhìn chiếc thẻ đồng trong lòng bàn tay. Ánh đèn đường chiếu rọi lên miếng đồng, hoa văn đóa hoa trà hiện lên vô cùng sắc nét dưới ánh sáng. Hai chữ "Bất động" vừa tựa như một lời giao ước, lại vừa như một lời giải thích.
Sau này, cậu đã kẹp chiếc thẻ đó vào cuốn sách giáo khoa Ngữ văn từng bị ngấm nước. Mỗi lần giở sách ra, miếng đồng rơi xuống trang giấy phát ra tiếng "cộp" rất khẽ. Cậu khép sách lại, đặt ngay ngắn chính giữa bàn học.
Tối hôm đó lúc ngồi làm bài tập, vô tình giở đến trang sách ấy, cậu lại thấy đóa hoa trà nằm yên bình ở đó. Cậu vươn tay chạm nhẹ vào miếng đồng, vẫn lạnh ngắt, nhưng chỉ chốc lát sau dưới ánh đèn bàn đã phảng phất hơi ấm dịu nhẹ.
Khoảnh khắc ấy, thiếu niên bỗng thấy chiếc thẻ đồng trong lòng bàn tay không đơn thuần chỉ là một vật kẹp sách. Cậu cúi đầu ngắm đóa hoa trà ấy, đọc đi đọc lại hai chữ "Bất động", tim đập thình thịch liên hồi chẳng rõ bản thân đang suy tính điều gì. Cậu chỉ biết mình tuyệt đối không muốn buông tay.
...
Gió thổi mỗi lúc một lớn, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của đầu mùa đông từ đằng xa ùa tới.
Phó Xuyên nhặt chiếc ly lên, xoay người bước vào phòng khách, đặt ly nước lên bàn trà rồi thả mình ngồi phịch xuống sô-pha. Phòng khách chẳng bật đèn, chỉ có thứ ánh sáng hắt ra từ cửa sổ sát đất ngoài ban공 rọi vào một mảng hình chữ nhật xám ngắt trên sàn nhà. Cậu tựa đầu vào lưng ghế sô-pha.
Bên cạnh bàn trà là tách trà chiều Thanh An pha từ chốc trưa đã nguội ngắt từ lúc nào. Cậu nhìn chằm chằm tách trà nguội ngắt ấy, tự hỏi rốt cuộc bản thân đang làm cái quái gì thế này.
Họp hành, ký kết văn bản, bàn bạc với phó tổng, đưa ra quyết định trong đại hội cổ đông —— việc nào ra việc nấy cậu đều hoàn thành suôn sẻ, nhưng sao cứ có cảm giác cách một lớp màng vô hình. Cậu ngồi rồi lại đứng dậy trong phòng làm việc, phát biểu rồi lại trầm mặc trong phòng họp, vặn chìa khóa nổ máy rồi lại tắt ngấm trong xe. Mọi động tác đều chuẩn xác không chê vào đâu được, nhưng cậu lại thấy mình giống hệt một con rối được điều khiển từ xa, tay bị kéo đến nơi nên đến, chân bị đặt vào chỗ nên bước.
Cậu ngồi ngẩn ngơ một lúc lâu, rồi đứng dậy đi thẳng đến bàn làm việc trong phòng sách. Kéo ngăn kéo thứ nhất bên phải ra, bên trong bày sẵn một cuốn sách Ngữ văn. Cậu giở đến bài số 7, chiếc thẻ đ.á.n.h dấu sách bằng đồng vẫn nằm im lìm ở đó. Cậu nhặt nó lên, đặt vào lòng bàn tay. Miếng đồng lạnh ngắt, y hệt như cái cách cậu cầm nó vào năm mười tứ tuổi.
Cầm chiếc thẻ kẹp sách trên tay, cậu quay trở lại ban công, một lần nữa tựa người vào lan can. Gió từ đằng xa thổi l.ồ.ng lộng mang theo hơi ẩm đêm khuya. Cậu cúi đầu nhìn miếng đồng trong lòng bàn tay, dưới ánh trăng, những cánh hoa trà ẩn hiện từng đường vân nhàn nhạt.
"Bất động." Cậu thì thầm. Giọng nói nhẹ bẫng bị gió cuốn tan tác vào hư vô. Chẳng biết đang nói cho ai nghe nữa. Có lẽ là đang lẩm bẩm với chiếc thẻ kẹp sách, có lẽ là đang tự nhủ với chính mình của mười mấy năm về trước, hay cũng có thể là đang thì thầm với người từng đứng dưới ánh đèn đường trao tặng cậu món quà này.
Từ năm mười tứ tuổi đến tận năm hai mươi tư tuổi, cậu đã tiêu tốn trọn vẹn mười năm thanh xuân.
Bùi Túc Tích.
Cậu cúi xuống, dịu dàng đặt một nụ hôn lên chiếc thẻ kẹp sách ấy.
Đã đến lúc buông tay rồi.
Anh ấy vốn dĩ chẳng thuộc về cậu.