Mùa đông trời sáng muộn, rèm cửa kéo kín mít nên phòng ngủ vẫn tối om. Thẩm Thanh An mơ màng cựa mình, cảm thấy khoảng trống bên cạnh chăn nệm đã lạnh ngắt, người nằm đó sớm chẳng còn tăm hơi.
Chưa được bao lâu thì cửa mở. Phó Xuyên bưng bữa sáng bước vào, đặt khay lên tủ đầu giường rồi cúi xuống nhìn mặt Thẩm Thanh An: "Tỉnh rồi à?"
Thẩm Thanh An mở trừng mắt nhìn cậu. Phó Xuyên đứng cạnh mép giường, vẫn mặc bộ đồ ở nhà màu xám, trên đầu có một sợi tóc chĩa ngược lên trời, trông cứ như vừa ngủ dậy chưa lâu.
Thẩm Thanh An ngồi bật dậy, liếc nhìn mâm bữa sáng rồi ngước lên nhìn Phó Xuyên: " Anh làm đấy à?"
"Chứ còn ai vào đây nữa?" Phó Xuyên ngồi phịch xuống mép giường, đưa ly sữa bò sang.
Thẩm Thanh An đón lấy ly sữa, nhấp một ngụm, sữa ấm vừa khéo trôi qua cổ họng.
Sốc toàn tập!
"Hôm nay anh..." Trúng tà gì thế này?
Thẩm Thanh An khó hiểu, Thẩm Thanh An đầy vẻ hoang mang.
Phó Xuyên nhìn anh, trầm mặc mất hai giây rồi khóe môi chợt cong lên:
"Anh không muốn coi em là hình bóng thay thế của ai nữa đâu, xin lỗi em. Nếu em muốn đi, cứ đi đi, anh sẽ chuyển khoản cho em một cục tiền to. Còn nếu không muốn đi..."
" Em không đi." Thẩm Thanh An nhìn nụ cười ấy, tự dưng thấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang trĩu nặng bỗng nhẹ bẫng đi.
Anh bỗng thấy đời này của mình chẳng cần gì hơn thế nữa. Chẳng cần phải chứng minh điều gì với ai, chẳng cần mỏi mòn ngóng chờ bóng hình của bất kỳ ai, cũng chẳng cần làm bản sao của kẻ khác. Anh đơn giản chỉ là Thẩm Thanh An, được nằm cạnh người mình yêu, để rồi sáng mai thức dậy sẽ có sẵn một ly sữa nóng bên đầu giường, chậu trầu bà ngoài cửa sổ lại đ.â.m chồi mấy chiếc lá non, và có khi tay nghề chiên trứng của Phó Xuyên ngày mai sẽ khá khẩm hơn hôm nay một tí.
Dưới ánh trăng tĩnh mịch, đầu lá trầu bà còn đọng lại một giọt sương nhỏ xíu. Chỉ số hạnh phúc của Thẩm Thanh An lúc ấy chạm đỉnh tràn trề. 008 nhận được thông báo từ hệ thống khi đang cuộn tròn ngủ gật trên đầu gối Bùi Túc Tích, cái đuôi khẽ nguầy nguẩy vài nhịp rồi nó lại cuộn tròn lại tiếp tục đ.á.n.h giấc mà chẳng thèm hé mắt.
Sáng nào Bùi Túc Tích cũng bị Phó Trì Minh đ.á.n.h thức, xuống lầu húp một chén cháo ấm nóng, ánh nắng ngoài cửa sổ rọi lên mặt bàn ăn trắng phau, ấm áp vô cùng. Thời gian gần đây Phó Trì Minh không phải trực ca sáng, ngày nào cũng lui cui nấu cháo trong bếp, bữa thì chiên trứng, bữa lại hấp bánh bao. Bùi Túc Tích ngồi chống cằm ngắm cậu tất bật: nhìn cậu buộc tạp dề gọn gàng, nhìn cậu cúi người lục tủ lạnh lấy trứng gà, nhìn cậu quay đầu hỏi "cháo hôm nay nấu ngọt một tí hay nhạt một tí thế anh".
"Nhạt chút đi," Bùi Túc Tích đáp
"Hôm trước hơi ngọt."
Phó Trì Minh gật đầu, tiện tay với lấy hũ đường phèn rồi lại cất về chỗ cũ. Nắp nồi trên bếp bị hơi nước đẩy bốc lên lách cách mấy tiếng vui tai, nghe như một khúc ca chẳng có lấy một lời ca từ.
Bùi Túc Tích tựa lưng vào ghế, ngắm nhìn bóng lưng bận rộn của Phó Trì Minh. Bóng dáng ấy anh đã ngắm nhìn suốt bao nhiêu năm trời, từ năm mười bảy tuổi cho đến tận bây giờ, từ trước cửa thư viện cho đến góc bếp nhỏ, từ bộ áo blouse trắng cho đến chiếc tạp dề vải đơn sơ. Anh ngắm bờ vai rộng ấy khẽ phập phồng khi cậu cử động, ngắm cái cách cậu chạm mu bàn tay lên cằm để thử độ nóng của cháo, ngắm khoảnh khắc cậu xoay người bưng chén cháo sang với nụ cười vương vấn trên khóe môi.
"Nếm thử xem." Phó Trì Minh đặt chén cháo trước mặt anh.
Bùi Túc Tích cúi đầu húp một ngụm. Gạo được ninh nhừ nhuyễn, vị đường phèn nêm vừa vặn thanh thanh, vị ngọt nhẹ như một lời chào hỏi e ấp giấu dưới đáy chén. Anh "ừ" một tiếng rõ khẽ rồi húp thêm miếng nữa.
"Hôm nay em không phải trực sớm à?"
"Đổi ca rồi." Phó Trì Minh kéo ghế ngồi xuống đối diện, tự múc cho mình một chén, "Mấy ngày tới em đều được nghỉ ca sáng."
Bùi Túc Tích liếc cậu một cái.
"Ăn nhiều vào." Bùi Trì Minh giục.
Phó Trì Minh cúi đầu nhìn quả táo đỏ nằm chỏng chơ ngay vành chén, buồn cười nhặt lên c.ắ.n một miếng.
Tiết trời ngoài khung cửa đẹp đến nao lòng, ánh nắng cuối thu xuyên qua lớp kính trong suốt, trải dài một khoảng quầng sáng vàng ấm áp giữa bàn ăn. Bùi Túc Tích vươn tay chạm vào vệt nắng ấy, đầu ngón tay vương lại chút hơi ấm dịu dàng. Anh quay đầu nhìn ra ngoài sân, rụng tơi bời cả một khoảng cây bạch quả, gió thốc qua cuốn đám lá rơi lả tả đầy đất như rải một lớp bụi vàng óng ánh.
008 chồm hổm trên bệ cửa sổ, cái đuôi quấn quanh cọc móng vuốt, đôi mắt hổ phách phản chiếu cả một mảng vàng rực ngoài kia. Nó ngước nhìn góc nghiêng của Bùi Túc Tích — nét mặt anh dưới ánh nắng trở nên dịu dàng vô cùng, khóe môi cong lên một đường cong nhàn nhạt. Anh cứ thế ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, hệt như đang thưởng thức một bức tranh tuyệt mỹ.
Đêm hôm ấy, lúc Phó Trì Minh ôm Bùi Túc Tích chìm vào giấc ngủ, anh bỗng trở mình đối mặt với cậu. Căn phòng tối mịt, chỉ có chút ánh trăng lọt qua khe rèm rọi lên chiếc gối của Phó Trì Minh, phác họa gương mặt cậu thành một màu bạc mờ ảo.
Bùi Túc Tích cảm giác sợi dây đàn căng nén trong l.ồ.ng n.g.ự.c như sắp đứt tung. Bốn giờ sáng, tay Phó Trì Minh vẫn vờn quanh eo anh, hơi thở đều đều phả lên cổ. Ban đầu anh chỉ định xoay người, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng thắt quặn lại như thể có ai đó bóp c.h.ặ.t một vật lạnh lẽo đầy gai nhọn rồi xoắn mạnh một cú — anh rên lên một tiếng rồi cuộn tròn người lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm tấm áo ngủ sau lưng.
Phó Trì Minh bị tiếng hở dốc dồn dập của anh đ.á.n.h thức. Phản xạ đầu tiên trong giây phút tỉnh giấc là cậu muốn kéo anh vào lòng: "Gặp ác mộng à?" Thế nhưng vừa chạm vào lưng Bùi Túc Tích, thấy ướt đẫm, lạnh ngắt và đang run lẩy bẩy, Phó Trì Minh giật mình hoảng hốt ngồi bật dậy, luống cuống với tay bật đèn đầu giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ánh sáng rọi thẳng lên gương mặt Bùi Túc Tích khiến tim Phó Trì Minh hẫng đi nửa nhịp. Môi Bùi Túc Tích tím tái, toàn thân cuộn thành một nhúm nhỏ xíu, tay phải bấu c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c trái, đôi mắt trừng lớn nhưng đồng t.ử đã tan rã, ngó lơ láo đi đâu tít tắp tận phương trời nào. Mỗi một nhịp thở của anh đều kèm theo tiếng nấc nghẹn ngào vụn vỡ, nghẹn ứ ở cổ họng chẳng tài nào lên hay xuống được.
Bùi Túc Tích ngả đầu vào n.g.ự.c cậu, nhịp tim đập thình thịch ầm ĩ như tiếng trống trận, nhưng người trong n.g.ự.c lại nhẹ bẫng tựa như không trọng lượng.
Lúc xe cấp cứu tới nơi thì Bùi Túc Tích đã lịm đi một nửa. Phó Trì Minh ngồi dọc đường bóp c.h.ặ.t lấy bàn tay lạnh ngắt, đầu ngón tay tím ngắt của anh. Mí mắt Bùi Túc Tích sụp xuống, hàng lông mi dính đầy mồ hôi lạnh, đôi môi mấp máy không thành tiếng. Phó Trì Minh vội áp sát tai lại gần.
"...Lạnh." Giọng Bùi Túc Tích mỏng manh tựa tờ giấy, "Trì Minh, anh lạnh quá."
Xe cấp cứu xóc nảy liên hồi, màn hình điện tâm đồ của Bùi Túc Tích phát ra tiếng cảnh báo ch.ói tai ngắt quãng, mỗi một tiếng bíp vang lên là cổ họng Phó Trì Minh lại như bị siết c.h.ặ.t thêm một tầng.
Khi Bùi Túc Tích bị đẩy vào phòng cấp cứu, Phó Trì Minh vẫn cố chấp nắm c.h.ặ.t cổ tay anh không chịu buông. Y tá phải bẻ từng ngón tay cậu ra, móng tay cào trên da thịt Bùi Túc Tích hằn lên vài vệt trắng xóa.
Hai mươi phút sau, bác sĩ bước ra với bộ áo blouse vấy m.á.u. Phó Trì Minh ngẩng phắt đầu lên.
"Giấy báo tình trạng nguy kịch, suy tim cấp kèm rối loạn nhịp tim, hiện đang dùng t.h.u.ố.c duy trì nhưng nguy cơ ngừng tim rất cao. Cậu là người nhà chứ? Ký vào đây đi."
Phó Trì Minh cúi nhìn tờ giấy trắng mực đen, tên Bùi Túc Tích nằm chình ình ở dòng đầu tiên. Cậu nhận lấy cây b.út, bàn tay run rẩy bần bật. Cậu nắn nót viết tên mình vào mục đại diện gia đình, đoạn trả lại tờ giấy, khẽ thốt một câu "Cảm ơn".
Bác sĩ quay lưng bước vào trong, cánh cửa khép lại. Phó Trì Minh từ từ ngồi sụp xuống, tựa lưng vào bức tường lạnh ngắt, gục mặt vào đầu gối. Cậu ngồi c.h.ế.t trân ở đó, nghe văng vẳng từ phòng cấp cứu tiếng thiết bị và tiếng bước chân gấp gáp, trong đầu cứ lặp đi lặp lại câu nói "Anh lạnh quá" cùng sắc mặt xanh tím, đôi mắt vô hồn của Bùi Túc Tích lúc ấy, hệt như anh đang từng chút một rút cạn sinh khí khỏi cơ thể mình.
Mãi lâu sau, cửa phòng cấp cứu mới mở ra. Y tá bước ra thông báo: "Đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn chưa ổn định, cần chuyển vào ICU để theo dõi đặc biệt." Phó Trì Minh bấu víu vào tường đứng dậy, lòng bàn chân đau nhói khiến cậu lảo đảo suýt ngã, nhưng rồi cậu vẫn bám c.h.ặ.t tường đứng vững, gật đầu lia lịa.
Trong phòng bệnh ICU, Bùi Túc Tích nằm bất động trên giường, xung quanh cắm đầy ống chằng ống chịt, chiếc mặt nạ trợ thở úp kín hơn nửa khuôn mặt. Mắt anh nhắm nghiền, hàng lông mi hắt bóng mờ nhạt dưới ánh đèn, đôi môi tuy không còn tím tái nhưng vẫn trắng bệch.
"008!" Bùi Túc Tích gào lên trong không gian ý thức.
Không một tiếng hồi đáp. Anh gào thêm lần nữa, giọng tràn ngập sự tức giận chẳng thể nén lại: "Mày cút ra đây cho tao! Nói mau, rốt cuộc chuyện này là thế nào? Không phải tao đã có một trái tim khỏe mạnh rồi sao? Nhiệm vụ chẳng phải đã hoàn thành rồi ư? Chỉ số hạnh phúc chẳng phải đã chạm đỉnh rồi sao? Giờ tao nằm đây thế này là nghĩa lý gì? Phó Trì Minh ở bên ngoài sắp bị dọa cho c.h.ế.t khiếp rồi kìa, mày mù à? Mày—"
"Quả tim hiện tại của anh, là do chính anh tự nuôi lớn lại đấy." 008 đáp gọn lỏn.
"Lúc cấp cứu tim anh đã ngừng đập hai lần, phải dùng sốc điện, tiêm t.h.u.ố.c trợ tim mới hồi sức được. Trái tim nguyên bản của anh dù đã bị hệ thống sửa đổi mô hình nhưng thực ra vẫn lưu giữ lại một phần 'ký ức', nằm sâu trong từng thớ thịt, tận những đầu mút dây thần kinh ấy. Mỗi một nhịp đập của anh đều mang theo dấu vết của tất cả những gì anh từng sống qua. Hệ thống có thể đổi cơ bắp và van tim, chứ chẳng thể xóa sạch mấy thứ đó."
"Thế nên nó cần phải 'thích ứng' một thời gian."
Anh chợt nhớ đến rất nhiều năm về trước, khi Phó Trì Minh mới mười bảy tuổi với ch.óp mũi đỏ ứng vì lạnh cóng trước cửa thư viện, bị anh trùm kín mít trong chiếc áo phao lông vũ, cậu đã quay đầu lầm bầm: "Lần sau anh tan học sớm một chút, đừng bắt em đợi lâu thế."
Hồi đó anh cứ ngỡ đó chỉ là một lời hờn dỗi vu vơ.
...
Lúc Bùi Túc Tích tỉnh lại, rèm cửa phòng bệnh không kéo, ánh nắng xế chiều nghiêng nghiêng rót vào tận trong phòng, phủ lên tấm chăn bệnh nhân một tầng ấm áp.
Anh chầm chậm mở mắt.
Đập vào mắt là trần nhà trắng muốt, bàn tay phải của anh đang được ai đó siết c.h.ặ.t.
Bàn tay ấy rất ấm, trên lòng bàn tay điểm vài vết chai mỏng, đang vô thức vuốt ve mu bàn tay anh. Bùi Túc Tích quay đầu sang.
Phó Trì Minh đang gục đầu bên mép giường, nửa thân trên rũ xuống, trán áp hờ lên cổ tay Bùi Túc Tích. Cậu chìm vào giấc ngủ từ lúc nào, hàng lông mi in bóng xuống quầng mắt thâm quẩn, đôi môi mím c.h.ặ.t.
Bùi Túc Tích lặng lẽ ngắm nhìn cậu.
Chẳng hiểu sao, sống mũi anh bỗng cay xè. Anh hít hít cái mũi, ngón tay Phó Trì Minh bỗng siết c.h.ặ.t t.a.y anh, cả người giật nảy b.ắ.n lên khỏi giấc ngủ như một sợi dây đàn bị căng đến cực hạn bỗng chốc bị ai đó giật phăng.
"Túc Tích!" Giọng Phó Trì Minh khản đặc, đôi mắtằn chiệt tơ m.á.u, cậu lao bổ tới quỳ rấp bên mép giường, hai tay run rẩy ôm trọn bàn tay phải của anh vào lòng, bấu c.h.ặ.t đến đau điếng nhưng lại chẳng dám dùng sức, hệt như đang nâng niu một lớp băng mỏng manh dễ vỡ, "Anh tỉnh rồi à? Có đau ở đâu không? Ngực còn khó chịu không? Để em gọi bác sĩ—"
"Trì Minh." Bùi Túc Tích khẽ gọi, "Lại đây tí xem nào."
Bùi Túc Tích ngước mắt lên nhìn cậu, nhẹ giọng: "Lần sau không bắt em đợi nữa đâu."
Hết -