Đến bữa trưa, chiếc điện thoại đặt trên bàn bất chợt reo lên.
Một dãy số lạ hoắc.
Anh liếc qua một cái rồi lạnh lùng ấn nút từ chối.
Điện thoại lại kiên trì đổ chuông lần nữa.
Phó Trì Minh vừa bưng đĩa thức ăn từ bếp ra, thấy vậy liền liếc mắt nhìn anh: “Không nghe máy à?”
“Không quen.”
Vừa dứt lời, tiếng chuông điện thoại lần thứ ba vang lên inh ỏi.
Bùi Túc Tích nhíu mày bất đắc dĩ, đành nhẫn nại ấn nút nghe.
“... Bùi Túc Tích.”
Giọng nói từ đầu dây bên kia vô cùng trầm đục, mang theo một sự kìm nén đến cùng cực, khàn đặc như sắp vỡ nát. Hệt như một kẻ đã lâu không được chợp mắt t.ử tế, hay vừa nốc cạn mấy chai rượu mạnh.
Ngón tay Bùi Túc Tích siết c.h.ặ.t lại.
Là Phó Xuyên.
“Cậu về rồi.” Phó Xuyên nói.
Bùi Túc Tích không đáp lời.
“... Sao không đến tìm tôi?”
Từ phía phòng bếp vọng ra tiếng xào nấu lách cách, tiếng máy hút mùi rù rì, tiếng muôi xẻng va chạm vào chảo sắt leng keng vui tai. Không gian phòng khách tĩnh mịch đến lạ, chỉ có vạt nắng vàng xuyên qua lớp rèm voan mỏng trải dài trên sàn nhà thành những vệt sáng lấp lánh.
Bùi Túc Tích tựa lưng vào ghế, ngón tay vô thức gõ nhịp đều đều lên mặt bàn.
“Tôi vừa mới về,” anh điềm tĩnh đáp, “Vẫn chưa thu xếp ổn thỏa.”
Đầu dây bên kia trầm mặc mất mấy giây.
Rồi Phó Xuyên thốt ra một câu khiến Bùi Túc Tích hoàn toàn không thể lường trước được.
“Ở chỗ anh trai tôi, cậu ở có quen không?”
Ngón tay Bùi Túc Tích khựng lại phắt.
Phó Trì Minh vừa bưng đĩa thức ăn cuối cùng đặt lên bàn, sắc mặt vẫn thản nhiên không chút biến động, thế nhưng ánh mắt lại lạnh đi vài phần.
Cậu đặt đĩa xuống, kéo ghế ngồi xuống đối diện, cầm lấy đôi đũa gắp một gắp rau xanh rồi chậm rãi nhai.
Bùi Túc Tích ngước lên nhìn Phó Trì Minh, đoạn đáp vào điện thoại: “Tạm ổn.”
“... Ngày mai tôi qua đón cậu.” Giọng Phó Xuyên mang theo một thứ uy quyền độc đoán không cho phép từ chối.
Động tác cầm đũa của Phó Trì Minh khựng lại một nhịp.
Cậu rũ mắt xuống, hàng mi dài che khuất đi một khoảng bóng râm mờ nhỏ.
“Không cần đâu,” Bùi Túc Tích từ chối thẳng thừng, “Hôm kia tôi tự qua.”
Đầu dây bên kia lại chìm vào sự im lặng kéo dài vài giây.
“... Được.”
Phó Xuyên dứt khoát cúp máy trước.
Bùi Túc Tích ném điện thoại lên mặt bàn, màn hình úp sấp xuống dưới.
Phó Trì Minh vẫn điềm nhiên dùng bữa, mọi hành động tự nhiên như thể vừa rồi chẳng có chuyện gì lọt vào tai cậu cả. Chỉ có tần số gắp thức ăn là nhanh hơn hẳn bình thường, như đang vô tình che giấu một cảm xúc nào đó.
008 chẳng biết từ khi nào đã lẽo đẽo chạy từ trên lầu xuống, ngồi chồm hỗm dưới chân bàn ăn, ngẩng đầu tròn xoe mắt nhìn Bùi Túc Tích.
Trong đôi mắt ấy ngập tràn dòng chữ “Cậu thấy chưa cậu thấy chưa cốt truyện tới giục kìa”.
Bùi Túc Tích vờ như không thấy ánh mắt ấy.
Anh cầm đũa lên, gắp một miếng sườn chua ngọt do chính tay Phó Trì Minh nấu, đưa lên miệng c.ắ.n một miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngọt. Vị ngọt đậm đà. Thậm chí còn ngọt hơn cả trong ký ức của anh.
“Cảm ơn.”
Ngày hôm sau, Bùi Túc Tích thức dậy từ rất sớm.
Lúc anh bước xuống lầu, Phó Trì Minh đã tất bật trong bếp từ bao giờ. Trên bếp lửa đang ninh nồi cháo, từng đợt hơi nóng lục đục bốc lên. Phó Trì Minh quay lưng về phía anh, đang cặm cụi thái thứ gì đó, tiếng thớt gỗ phát ra những nhịp đục đục đều đặn.
“Sớm thế.” Bùi Túc Tích cất lời.
Phó Trì Minh quay người lại, liếc nhìn anh.
“Dậy sớm vậy à?”
“Không ngủ được.”
Phó Trì Minh không gặng hỏi thêm. Cậu múc sẵn một bát cháo nóng hổi đặt lên bàn ăn, kèm theo một đĩa dưa món nhỏ và một phần trứng ốp la.
“Ăn sáng trước đi.”
Bùi Túc Tích kéo ghế ngồi xuống, cầm lấy chiếc thìa. Cháo trắng được ninh nhừ nhuyễn sánh mịn, hạt gạo nở bung mềm tan ngay khi chạm đầu lưỡi, mang theo vị ngọt thanh dịu nhẹ.
“Cậu cho đường vào à?” Bùi Túc Tích thắc mắc.
“Cho một chút thôi.” Phó Trì Minh kéo ghế ngồi xuống đối diện anh, “Dạ dày anh không tốt, ăn cháo trắng cho dễ tiêu.”
Bùi Túc Tích cúi đầu, lặng lẽ múc từng muỗng cháo đưa vào miệng.
Căn bếp chìm trong không gian yên ả, chỉ có tiếng đồng hồ quả lắc trên tường tích tắc chuyển động, hòa lẫn với tiếng chim hót ngoài khung cửa sổ.
Phó Trì Minh cứ lặng lẽ nhìn anh ăn, chẳng hé răng nửa lời.
Thế nhưng đôi bàn tay đang giấu dưới gầm bàn lại vô thức siết c.h.ặ.t thành quyền.
Đồng xu nọ cấn vào lòng bàn tay cậu, lan tỏa một hơi ấm nhàn nhạt.
Bùi Túc Tích nuốt trọn muỗng cháo cuối cùng, buông thìa xuống rồi ngẩng đầu lên.
“Phó Trì Minh.”
Phó Trì Minh ngước mắt nhìn thẳng vào anh.
“Năm năm trước,” Bùi Túc Tích chậm rãi lên tiếng, “Cậu chẳng có gì muốn hỏi tôi sao?”
Các ngón tay Phó Trì Minh khẽ động đậy.
Ánh nắng ban mai rọi thẳng qua khung cửa kính, rơi xuống khoảng không gian giữa hai người. Bát cháo trên bàn vẫn còn bốc khói nghi ngút, rìa chiếc trứng ốp la hơi xém vàng giòn rụm, tròn vo như một mặt trời thu nhỏ.
Phó Trì Minh trầm mặc hồi lâu.
“Không có.”
Bùi Túc Tích trân trân nhìn cậu.
Biểu cảm của Phó Trì Minh vô cùng bình thản, khóe môi thậm chí còn vương một nụ cười nhạt nhẽo. Thế nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy lại ẩn chứa một thứ cảm xúc quá đỗi nặng nề, trầm đục hệt như một cái giếng cạn bị lấp đầy bởi những khối đá tảng.
“Quyết định là do anh đưa ra,” Phó Trì Minh điềm đạm nói, “Tất cả tôi đều chấp nhận.”
Bùi Túc Tích rũ mi mắt xuống.
Anh bỗng thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình nặng trĩu.
Thứ cảm giác ấy không giống với nỗi đau âm ỉ của bệnh tim.
Mà là một thứ khác.
Nằm ở một góc sâu thẳm hơn, nhói buốt hơn rất nhiều.
Rõ ràng là anh chủ động buông lời chia tay trước, thế mà bây giờ...
Hết lần này đến lần khác, anh vẫn luôn vô tình tổn thương người vẫn luôn hết lòng yêu thương mình.
Ngoài cửa sổ, những đóa cẩm tú cầu đang kỳ nở rộ khoe sắc. Chiếc chuông gió khẽ đung đưa theo từng đợt gió thoảng qua, ngân lên những hồi chuông leng keng vui tai.
Tựa như đang muốn thì thầm điều gì đó.
Mà lại giống như chẳng nói lên lời nào.