Ngày này đến nhanh hơn so với Bùi Túc Tích dự tính ban đầu.
Anh đứng trước tấm gương lớn trong phòng khách, ngắm nghía bóng hình phản chiếu của chính mình. Chiếc áo len cổ lọ màu đen, khoác hững hờ bên ngoài chiếc áo dạ dài màu xám đậm, mái tóc không tạo kiểu cầu kỳ mà cứ thế rủ tự nhiên trước trán, che đi một phần mày mục. Sắc mặt vẫn mang vẻ tái nhợt đặc trưng, môi gần như chẳng có chút huyết sắc nào, nhưng tinh thần thì đã khả quan hơn hẳn mấy ngày đầu vừa mới xuống máy bay.
008 ngồi chồm hỗm ở cuối giường, chiếc đuôi cuộn tròn gọn ghẽ quanh cặp móng vuốt, ra điều nghiêm túc đ.á.n.h giá anh.
“Cậu định cứ mặc nguyên bộ này thế à?”
“Ừ.”
“Không chưng diện xíu nào sao? Dù gì cũng là đi gặp trư... ơ kìa, ý tôi là đi gặp nam chính cơ mà.”
Bùi Túc Tích cài nút áo khoác lại cho chỉnh tề rồi liếc nó một cái.
“Tôi là đi gặp Phó Xuyên, có phải đi xem mắt đâu.”
“Bộ khác nhau lắm à?”
Bùi Túc Tích lười đôi co với nó, giơ điện thoại lên xem giờ. Chín rưỡi sáng. Cuộc hẹn giữa anh và Phó Xuyên là vào lúc mười giờ tại trụ sở chính của tập đoàn họ Phó.
Hôm nay Phó Trì Minh có ca phẫu thuật nên đã rời nhà từ rất sớm. Trước khi đi, cậu vẫn theo lệ cũ chuẩn bị sẵn cháo trên bếp, bên trên nắp nồi đất còn đè một mẩu giấy nhỏ nhắn. Bùi Túc Tích cầm lên đọc lướt qua:
“Trưa ăn ở căn tin bệnh viện, tối về tôi nấu cho.”
Anh cẩn thận gấp mẩu giấy lại, nhét chung vào chỗ của hai tờ note từ mấy ngày trước.
Đoạn, anh đứng thẫn thờ giữa phòng khách, quay đầu nhìn quanh căn phòng mình đã tá túc suốt ba ngày qua. Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm cửa, chiếu rọi lên góc giường nơi đám lông mèo vừa dẫm đạp lộn xộn. Trên tủ đầu giường vẫn còn nguyên cốc nước uống dở dang, kế bên là cuốn sách mượn từ kệ của Phó Trì Minh đang đọc dở được úp ngửa cẩn thận.
Anh cũng chẳng hiểu nổi vì sao mình lại đứng lặng ngắm nghía nó lâu đến thế.
Có lẽ vì anh thầm hiểu rằng, một khi đã bước chân ra khỏi cánh cửa này, một vài thứ sẽ chẳng thể quay về như trước được nữa.
Bùi Túc Tích khom người vớt 008 từ trên giường lên, nhét gọn vào túi đựng mèo.
“Đi thôi.”
Lúc chiếc taxi dừng bánh trước tòa cao ốc sừng sững của tập đoàn họ Phó, Bùi Túc Tích không vội xuống xe ngay.
Anh ngồi yên ở ghế sau, ngước mắt nhìn tòa nhà chọc trời này. Năm năm trước khi anh xuất ngoại, công trình này vẫn còn đang trong giai đoạn hoàn thiện mặt ngoài. Bây giờ nhìn lại, những bức tường kính cường lực được lau chùi sáng bóng đến mức phản chiếu bầu trời xám xịt bên trên, sừng sững hệt như một khối băng khổng lồ tọa lạc giữa trung tâm thành phố.
008 thò cái mũi nhỏ xíu ra khỏi túi mèo.
“Căng thẳng lắm hả?”
“Không.”
“Thế sao mãi mà chưa chịu xuống xe? Tài xế đang quay đầu nhìn cậu kìa.”
Bùi Túc Tích thanh toán tiền cước, xách túi mèo lên rồi dứt khoát đẩy cửa bước xuống xe.
Nhân viên lễ tân ở sảnh chính vừa nhìn thấy anh liền ngẩn người mất vài giây. Khoảnh khắc anh bước vào, khí chất toát ra từ người anh hoàn toàn khác biệt so với những kẻ đến đây bàn chuyện làm ăn, phỏng vấn hay giao cơm hộp.
“Tiên sinh, xin hỏi ngài đã có lịch hẹn trước chưa ạ?”
“Phó Xuyên.”
Ngón tay cô nhân viên đang đặt trên bàn phím chợt khựng lại.
“Xin hỏi ngài là...”
“Bùi Túc Tích.”
Cô nhân viên ngẩng phắt đầu lên nhìn anh, rồi lại vội vã cúi gằm xuống. Cái tên này cô từng nghe qua. Nó xuất hiện trong văn phòng của Phó tổng, trong những góc khuất chẳng ai dám nhắc đến, qua đôi ba câu thì thầm to nhỏ của người khác.
“Bùi tiên sinh, Phó tổng đang đợi ngài ở tầng cao nhất.” Giọng điệu của cô ấy vô thức nhẹ bẫng đi vài phần, “Để tôi đưa ngài lên.”
Bên trong thang máy tĩnh lặng như tờ.
008 cuộn tròn trong túi mèo, hiếm hoi lắm mới chịu im thin thít không kêu ca nửa tiếng.
Bùi Túc Tích trân trân nhìn những con số nhảy nhót liên tục trên bảng hiển thị. 1, 2, 3... Anh bất giác nhớ về năm năm trước, cũng tại tòa cao ốc này nhưng là ở một địa điểm khác. Hồi đó Phó Xuyên vừa tiếp quản công ty, bận rộn đến mức chân không chạm đất, vậy mà tuần nào cũng cố chắt chiu thời gian để tìm gặp anh.
Từng có lúc, anh ngỡ rằng Phó Xuyên chỉ xem mình là một người bạn tri kỷ.
Thang máy dừng ở tầng cao nhất.
Hành lang vắng lặng, tấm t.h.ả.m màu xám đậm dưới chân triệt tiêu hoàn toàn mọi tiếng bước chân. Cô lễ tân đưa anh đến trước một cánh cửa lớn, gõ nhẹ hai cái rồi lùi lại một bước, ra hiệu cho anh tự bước vào.
Bùi Túc Tích đẩy cửa bước vào trong.
Phó Xuyên đang đứng sừng sững trước khung cửa kính sát đất, quay lưng về phía cửa.
Hắn mặc bộ âu phục đen tuyền, không thắt cà vạt, hai chiếc cúc áo sơ mi ở cổ được tháo hững hờ. Ánh nắng rực rỡ từ ngoài cửa sổ hắt thẳng vào người hắn, viền lên một tầng hào quang vàng óng, che khuất biểu cảm trên gương mặt, chỉ thấy đôi bờ vai đang hơi gồng cứng lại.
Căn phòng chìm đắm trong sự im lặng suốt hai giây đồng hồ.
Phó Xuyên chầm chậm xoay người lại.
Hắn nhìn chằm chằm Bùi Túc Tích, đôi môi mấp máy đôi chút nhưng chẳng thốt nổi thành lời.
Lại là Bùi Túc Tích lên tiếng trước.
“Đã lâu không gặp.”
Yết hầu Phó Xuyên trượt lên trượt xuống mấy nhịp.
“Năm năm rồi đấy Túc Tích, tôi nhớ anh phát điên.”
Thôi được rồi, xem ra Phó Xuyên đúng là một gã trai thẳng chính hiệu.
Bùi Túc Tích không đáp lời.
Phó Xuyên cất bước tiến về phía anh. Đôi giày da nện xuống t.h.ả.m hoàn toàn không phát ra một tiếng động. Hắn tiến đến rất nhanh, nhanh đến mức bản năng Bùi Túc Tích muốn lùi lại phía sau. Nhưng anh kìm nén lại, đứng yên tại chỗ, mặc cho Phó Xuyên từng bước áp sát.
Phó Xuyên dừng chân ngay trước mặt anh.
Khoảng cách vô cùng sát sao.
Gần đến mức Bùi Túc Tích có thể ngửi thấy rõ mồn một mùi hương quen thuộc trên người hắn — mùi t.h.u.ố.c lá, cà phê hòa lẫn với một thứ hơi lạnh đặc quánh khó tả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phó Xuyên từ từ nâng tay lên.
Bùi Túc Tích không hề nhắm mắt né tránh.
Bàn tay ấy khẽ đặt lên bờ vai anh, nhẹ bẫng. Tựa như đang xác thực xem anh có phải là sự thật hay chỉ là một giấc mơ hoang đường cứ lặp đi lặp lại rồi tan biến.
“Cậu về thật rồi.” Phó Xuyên thì thầm.
Bùi Túc Tích nhìn thẳng vào đôi mắt hắn.
Trong đôi mắt ấy chứa đựng quá nhiều thứ cảm xúc hỗn độn. Có sự cuồng nhiệt mừng tủi, có cả sự tham lam, nét nhẹ nhõm kiểu “cuối cùng cũng đợi được rồi”, và thấp thoáng ẩn hiện cả một chút... chông chênh yếu đuối.
Anh bỗng nhận thức rõ mồn một một điều — thứ mà Phó Xuyên yêu thương vốn dĩ chẳng phải là anh. Mà là vị trí “bạch nguyệt quang” mang tên Bùi Túc Tích này. Vị trí ấy có thể là bất kỳ ai, miễn là kẻ đó từng quay lưng rời đi vào năm cậu mười tám tuổi, khiến cậu cả đời không thể với tới, cả đời phải hốc hác đuổi theo.
Còn anh, chẳng qua chỉ là kẻ vô tình ngồi nhầm vào chiếc ghế đó mà thôi.
“Tôi đến đây,” Bùi Túc Tích mở lời, giọng nói không quá lớn nhưng từng chữ đều rành mạch rõ ràng, “Là để nói rõ với cậu mấy chuyện.”
Bàn tay đang đặt trên vai Bùi Túc Tích của Phó Xuyên trượt dần xuống, buông thõng bên người.
“Thứ nhất, tôi về nước không vì cậu.”
Biểu cảm của Phó Xuyên không đổi, nhưng đáy mắt chợt tối sầm lại.
“Thứ hai, tôi sẽ không dọn đến nhà cậu ở.”
“Thứ ba—”
Bùi Túc Tích khựng lại nửa nhịp. Anh cúi đầu liếc nhìn túi mèo một cái. 008 đang áp sát mõm vào lỗ thông gió, đôi mắt vàng óng chớp chớp không rời.
Anh hít sâu một hơi.
“Thứ ba, tôi đã có người trong lòng rồi, và từ trước đến nay tôi chỉ xem cậu là bạn thôi.”
[Ký chủ à, trông cậu lúc này chẳng khác gì tra nam cả đấy.]
“Còn tôi thì—”
“Tôi có chỗ ở rồi.” Bùi Túc Tích cướp lời.
“Ở chỗ anh trai tôi sao?”
“Ừ.”
Khóe môi Phó Xuyên giật giật, hệt như muốn nói điều gì đó nhưng nghẹn lại ở cổ họng. Hắn ngước lên nhìn Bùi Túc Tích, ánh mắt lướt từ khuôn mặt anh sang chiếc túi mèo, rồi lại dịch về.
“Cậu và anh ta... gương vỡ lại lành rồi à?”
Bùi Túc Tích nhìn thẳng vào Phó Xuyên.
Anh sực nhớ về năm năm về trước. Chuyện anh và Phó Trì Minh ở bên nhau tuy không khoa trương tuyên bố với thiên hạ, nhưng cũng chưa từng cố ý giấu giếm. Phó Xuyên hoàn toàn biết rõ.
Hồi đó Phó Xuyên chẳng nói gì thêm, thế nên anh cũng chưa từng mảy may nghĩ rằng Phó Xuyên lại có tình cảm vượt giới hạn với mình.
Chỉ là, Phó Xuyên vẫn luôn ảo tưởng rằng hắn và anh mới là nhân duyên trời định.
“Không có gương vỡ lại lành gì cả.” Bùi Túc Tích điềm tĩnh đáp.
Lông mày Phó Xuyên khẽ nhướng lên.
“Nhưng chúng tôi cũng chẳng hề cắt đứt liên lạc.”
Biểu cảm của Phó Xuyên cứng đờ lại.
“Bùi Túc Tích—”
“Phó Xuyên.” Bùi Túc Tích ngắt lời hắn, giọng nói tuy trầm nhưng lại mang theo một sức nặng khiến đối phương không thể phớt lờ, “Nghe tôi nói cho hết đã.”
Văn phòng chìm vào tĩnh mịch.
Ánh nắng ngoài khung cửa kính rọi rành rành, kéo dài bóng của hai người nhập nhện quấn quýt trên tấm t.h.ả.m đắt tiền.
“Năm năm qua ở nước ngoài, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Về cậu, về tôi, và về bản chất mối quan hệ giữa chúng ta rốt cuộc là gì.” Bùi Túc Tích từ tốn giãi bày
“Tôi đã nghĩ thông suốt rồi. Tình cảm mà cậu dành cho tôi không phải vì con người thật của tôi, mà vì cảm giác tiếc nuối khi đ.á.n.h mất tôi vào năm cậu mười tám tuổi. Thứ cậu hoài niệm chính là cảm giác đó, chứ không phải là tôi.”
Môi Phó Xuyên mấp máy, nhưng rốt cuộc chẳng thốt ra nổi một âm thanh nào.
“Còn tôi đối với cậu—” Bùi Túc Tích ngừng lại giây lát, như đang cân nhắc từng câu chữ
“Tôi biết ơn cậu. Cậu từng giúp đỡ tôi rất nhiều trong khoảng thời gian khó khăn nhất. Nhưng đó là sự biết ơn, chứ không phải tình yêu.”
Anh ngưng một nhịp.
“Hơn nữa, sau này tôi đã gặp được...”
Anh không nói hết câu.
Nhưng Phó Xuyên hoàn toàn hiểu rõ.
“Phó Trì Minh.” Phó Xuyên bật ra cái tên ấy, giọng điệu lạnh buốt.
Bùi Túc Tích không phủ nhận.
“Cho nên hôm nay cậu đến đây,” giọng Phó Xuyên bắt đầu biến chất, như thể có thứ gì đó đang rạn nứt bên trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, “Là để tuyên bố với tôi rằng, cậu chọn anh ta sao?”
Bùi Túc Tích nhìn sâu vào mắt Phó Xuyên.
Anh bất giác liên tưởng đến nguyên tác. Trong cốt truyện gốc, đóa bạch nguyệt quang ấy chưa từng chủ động chọn lựa bất kỳ ai. Hắn chỉ là kẻ được chọn, bị tác giả ép cho kết cục c.h.ế.t đột ngột, bị cốt truyện biến thành một lời chú giải t.h.ả.m hại cho bi kịch.
Còn đây là lần đầu tiên, anh nắm quyền chủ động lựa chọn.
Không phải vì hoàn thành nhiệm vụ hệ thống.
Cũng chẳng vì cứu rỗi Thẩm Thanh An.
Mà vì chính bản thân anh muốn chọn thế.
“Đúng vậy.” Bùi Túc Tích dõng dạc đáp.