Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Ốm Yếu Thức Tỉnh

Chương 7



Khoảnh khắc từ ấy vừa thốt ra, không gian căn phòng bỗng im lìm hệt như một căn phòng bỏ trống.

Phó Xuyên lùi lại nửa bước. Biểu cảm trên mặt không thay đổi quá nhiều, nhưng đôi bàn tay hắn lại đang run rẩy dữ dội. Bàn tay vừa mới đặt lên vai Bùi Túc Tích ban nãy giờ đây buông thõng bên sườn, những ngón tay co quắp bấu víu vào hư không.

“Cậu chắc chắn chứ?” Phó Xuyên hỏi lại.

Bùi Túc Tích không trả lời câu hỏi đó nữa.

Anh xoay người, cất bước hướng về phía cửa.

Túi đựng mèo trong tay khẽ lắc lư theo từng nhịp bước. 008 ngoan ngoãn nằm im thin thít bên trong chẳng khác nào một con mèo bông giả.

Bùi Túc Tích đặt tay lên nắm đ.ấ.m cửa, đoạn khựng lại đôi chút. Nhưng không ngoảnh đầu nhìn lại.

“Phó Xuyên.”

“... Gì thế?”

“Cậu rất tốt.” Bùi Túc Tích mỉm cười nhẹ nhàng, “Thực ra có rất nhiều người thực lòng yêu cậu.”

Cửa mở.

Anh bước ra ngoài.

Hành lang vắng tanh.

Bùi Túc Tích không chờ thang máy nữa mà rẽ thẳng vào lối thoát hiểm, đẩy cánh cửa chống cháy nặng nề mở ra. Cầu thang bộ lạnh ngắt, thứ ánh sáng trắng bệnh dội vào từ bóng đèn tuýp, trên tường còn in dòng chữ xanh lè “Lối thoát hiểm”.

Anh tựa lưng vào bức tường lạnh giá, từ từ ngồi xổm xuống.

008 thò cái đầu nhỏ xíu ra khỏi túi, chiếc mũi ướt át khẽ chạm vào cằm anh.

“Vừa rồi... ngầu thật đấy.”

Bùi Túc Tích không nói gì.

“Tôi nói thật đấy nhé.”

Bùi Túc Tích vùi mặt vào đầu gối.

Đôi vai anh đang khẽ run lên.

Nhưng anh lại đang cười.

Bùi Túc Tích ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ hoe nhưng khóe môi lại cong vướng nụ cười rạng rỡ.

“Lẽ ra ngày đầu tiên tôi nên chọn cậu ấy mới phải.” Anh lẩm bẩm, “Nhịn thế là đủ lắm rồi.”

Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là có thể chữa khỏi căn bệnh tim quái ác này. Đến ngày đó, có lẽ anh sẽ không còn là gánh nặng kéo chân người ta nữa, có lẽ sẽ không còn tự ti đến thế, và biết đâu, anh đã thực sự xứng đáng đứng cạnh cậu ấy.

Bùi Túc Tích đứng phắt dậy, phủi nhẹ lớp bụi bám trên áo khoác. Anh móc điện thoại ra, mở khung chat với Phó Trì Minh.

Lần này anh không mảy may do dự.

“Ca phẫu thuật mấy giờ thì kết thúc?”

Mãi hơn chục giây sau đầu dây bên kia mới rep lại.

“Tầm bốn giờ chiều. Có chuyện gì thế?”

Bùi Túc Tích tựa lưng vào bức tường lối thoát hiểm, dứt khoát gõ một dòng chữ:

“Tôi đến đón cậu.”

Bên kia lại chìm vào im lặng hồi lâu. Lâu đến mức anh suýt tưởng Phó Trì Minh đang đứng mổ không cầm được điện thoại.

Rồi một tin nhắn mới bất ngờ nhảy lên màn hình.

“Được.”

Anh cất điện thoại vào túi, xách túi mèo lên, đẩy cửa thoát hiểm bước ra ngoài hành lang để đón thang máy.

008 ngọ nguậy trong túi, tìm một góc thoải mái rồi ngoan ngoãn nằm rạp xuống.

“Về nhà á?” Nó cất tiếng hỏi.

Bùi Túc Tích giơ ngón tay bấm nút gọi thang máy tầng một.

“Ừ. Về nhà.”

Cửa thang máy khép lại.

Dưới sảnh lớn tập đoàn, cô nhân viên lễ tân ngẩn ngơ nhìn Bùi Túc Tích bước ra từ buồng thang máy. Sải bước của anh lúc này nhanh hơn trước rất nhiều, tựa như đang vội vã chạy về một chốn bình yên nào đó.

Cô dõi theo bóng lưng anh đẩy cửa bước ra ngoài khoảng không ngập tràn ánh sáng.

Bầu trời xám xịt chẳng biết từ lúc nào đã nứt ra một khe hở, thứ ánh sáng rực rỡ từ đó rọi xuống, phủ lên đôi bờ vai anh một lớp óng ánh ấm áp.

Bước chân anh vững chãi và kiên định vô cùng.

Hệt như một kẻ cuối cùng đã tìm thấy đích đến mà bản thân luôn khao khát hướng về



 

Bùi Túc Tích không quay thẳng về nhà ngay.

Lúc chiếc taxi vừa rời khỏi tòa cao ốc của tập đoàn họ Phó, anh đọc cho tài xế một địa chỉ hoàn toàn khác, chẳng phải con đường dẫn về nhà Phó Trì Minh.

008 thò cái đầu nhỏ xíu ra khỏi chiếc túi đựng mèo, ngạc nhiên hỏi:

“Đây đâu phải đường về nhà?”

“Ừ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“ Cậu định đi đâu?”

Bùi Túc Tích không đáp. Anh tựa người ra băng ghế sau, nghiêng đầu thẫn thờ nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ. Cảnh vật cứ thế lùi dần về phía sau từng khung hình, những tòa kiến trúc mới toanh xa lạ, những tấm biển hiệu sáng ch.ói, những cửa hàng vừa khai trương lướt qua nhanh hệt như một cuốn sách bị lật trang vội vã, chẳng kịp nhìn rõ chữ nghĩa nào.

Thế nhưng, con đường này thì anh nhớ rất rõ.

Hồi trước từng đi qua không biết bao nhiêu lần.

Chiếc xe dừng bánh trước một tiệm hoa nhỏ xíu nằm lọt thỏm giữa hai tòa chung cư cũ kỹ. Tiệm có mặt tiền khiêm tốn, chiếc biển hiệu phai màu đến mức nếu không nhìn kỹ thì chẳng tài nào đọc nổi dòng chữ “Tiểu hoa phường”.

Bùi Túc Tích thanh toán tiền, xách túi mèo bước xuống xe.

Ngay trước hiên tiệm hoa bày biện vài thùng thiết hoa tươi tắn: bách hợp, cúc dại, baby trắng, và nằm ở góc ngoài cùng chính là một thùng cẩm tú cầu. Sắc tím lam rực rỡ, hệt như khóm hoa trong sân nhà Phó Trì Minh.

Bùi Túc Tích đứng lặng ngắm nghía thùng cẩm tú cầu ấy một lúc lâu.

Bà chủ tiệm nghe tiếng động liền thò đầu ra, đó là một phụ nữ chừng hơn năm mươi tuổi, chiếc tạp dề lấm tấm vết nước và vài cánh hoa vụn. Bà liếc nhìn Bùi Túc Tích một thoáng, ngẩn ngơ giây lát rồi đôi mắt bỗng sáng bừng lên.

“Tiểu Bùi đấy à?”

Bùi Túc Tích khẽ gật đầu chào.

“Á chà!” Bà chủ sải bước ra khỏi tiệm, tay vẫn còn nhỏ giọt nước trên tạp dề, “Đúng là cháu rồi! Mấy năm nay đi đâu thế? Không phải cháu xuất ngoại sao? Về nước từ bao giờ thế hả cháu?”

“Mấy ngày trước thôi ạ.”

“Gầy quá, dạo này gầy đi nhiều thế này cơ à.” Bà chủ tỉ mỉ quan sát anh từ đầu đến chân, ánh mắt ngập tràn sự xót xa tựa như trưởng bối nhìn con cháu trong nhà, “Hồi trước lúc hay qua đây mua hoa, má cháu còn phúng phính thịt cơ mà.”

Bùi Túc Tích mỉm cười nhạt, không đáp.

“Vẫn lấy cẩm tú cầu à?” bà chủ thân thiết hỏi.

“Vâng. Vẫn lấy cẩm tú cầu ạ.”

Bà chủ khom người chọn lựa mấy cành tươi tắn nhất từ trong thùng, đôi tay thoăn thoắt cắt tỉa vừa luyên thuyên trò chuyện: “Hồi xưa cứ thấy cháu hay ghé mua cẩm tú cầu nên bà nhớ mãi không quên. Mấy năm sau cháu chẳng đến nữa, nhưng thỉnh thoảng lại có một cậu thanh niên khác ghé qua mua, cũng chỉ một loại cẩm tú cầu này, lâu lâu lại ghé một lần.”

Ánh mắt Bùi Túc Tích khựng lại trên đôi tay đang gói hoa của bà chủ.

“Cậu thanh niên ấy cao ráo, tuấn tú lắm, nhưng ít nói cực kỳ. Lần nào ghé cũng chỉ nói đúng một câu ‘vẫn như lần trước’ thôi.” Bà chủ trao bó hoa đã được bọc giấy cẩn thận sang tay anh, mỉm cười hiền từ, “Bà cứ nghĩ bụng, hai đứa cùng có gu chọn hoa giống hệt nhau thế này, chắc là người quen nhỉ?”

Bùi Túc Tích đón lấy bó hoa từ tay bà.

Những cánh hoa cẩm tú cầu hãy còn vương lại vài giọt sương lạnh ngắt, chạm nhẹ vào đầu ngón tay anh.

“Quen chứ ạ.” Anh khẽ đáp, “Là người yêu của cháu.”

Bà chủ nhìn anh, mỉm cười ý nhị, đôi mắt cong cong.

“Thế thì bó này bà tặng cháu, không lấy tiền nong gì hết.”

Bùi Túc Tích cũng chẳng từ chối khách khí.

“Cháu cảm ơn bà.”

Anh ôm bó hoa vào lòng, xách theo túi mèo rồi quay trở lại xe.

008 ngẩng đầu nhìn bó cẩm tú cầu lớn trong lòng anh, đôi mắt mèo vàng óng chớp chớp liên hồi.

“Cẩm tú cầu kìa. Giống hệt mấy khóm hoa trong sân nhà Phó Trì Minh luôn.”

“Ừ.”

“Mua cho cậu ta đấy à?”

Bùi Túc Tích đặt bó hoa sang chiếc ghế bên cạnh, cẩn thận căn chỉnh sao cho chiếc túi mèo không đè dập nát những cánh hoa mỏng manh.

“Ừ.”

008 trầm mặc vài giây.

“Thế giờ cậu định lao thẳng ra bệnh viện luôn à?”

“Ừ, chả muốn chờ đợi nữa.”

Khuôn viên trước cổng bệnh viện tấp nập người qua kẻ lại. Bác sĩ áo blouse trắng tất bật, y tá tay cầm bệnh án bước đi vội vã, hộ công đẩy xe lăn kèn kẹt, cùng những người nhà bệnh nhân mang vẻ mặt mỏi mệt đang thấp thỏm đợi chờ. Bùi Túc Tích lặng lẽ đứng sát bồn hoa, khoác chiếc áo dạ đen, quàng hững hờ chiếc khăn len xám đậm, trong n.g.ự.c ôm trọn bó cẩm tú cầu tím lam rực rỡ.

Anh cúi đầu liếc màn hình điện thoại, chính xác bốn giờ ba phút chiều.

Bùi Túc Tích cất điện thoại đi, ngẩng đầu dán mắt vào cánh cổng lớn của bệnh viện. Anh đang mòn mỏi ngóng chờ một bóng dáng sẽ bước ra từ nơi ấy. Khoác chiếc áo blouse trắng, có thể vẫn đeo khẩu trang y tế, tóc tai có chút xơ xác vì bị chiếc mũ phẫu thuật đè ép suốt mấy tiếng đồng hồ, và đôi mắt chắc chắn sẽ vương chút mệt mỏi sau ca mổ căng thẳng.

Anh bất giác mường tượng ra khung cảnh đó trong đầu.

“Túc Tích.”

Anh giật mình ngẩng phắt đầu lên.

Phó Trì Minh đang đứng sừng sững trên bậc thềm.

Vẫn chiếc áo blouse trắng quen thuộc, bên trong mặc chiếc áo len cổ lọ màu xanh biển, phần cổ tay áo xắn gọn gàng để lộ cổ tay chắc khỏe. Mái tóc quả nhiên có chút xơ xác vì chiếc mũ phẫu thuật, vài sợi tóc mái lòa xòa trước trán trông cậu trẻ trung và mềm mại hơn ngày thường đôi chút.

Trên gương mặt vẫn vương nét mỏi mệt đặc trưng sau ca đại phẫu. Đuôi mắt hơi rủ xuống, khóe môi mím c.h.ặ.t, toàn thân toát lên vẻ trầm lặng hệt như một ly trà ấm đã nguội lạnh.

Và rồi, ánh mắt cậu khựng lại khi trông thấy bó hoa trên tay Bùi Túc Tích.

Bước chân Phó Trì Minh đột ngột khựng lại.

Bùi Túc Tích ôm bó hoa lớn đứng lặng bên bồn hoa. Gió thu thổi tung vạt áo dạ dài của anh, sắc tím lam của cẩm tú cầu nổi bật rạng rỡ dưới vòm trời xám nhạt buổi chiều tà.

“Tặng tôi đấy à?” Cậu cất lời hỏi, giọng khàn khàn.

“Ừ, vất vả rồi nhé, bạn trai của tôi.”

Phó Trì Minh c.h.ế.t trân tại chỗ.

Bạn trai.