Sau Khi Bị Nhóc Điên Nhắm Trúng

Chương 10



"Thế còn t.h.u.ố.c mà em uống mỗi ngày là gì?"

"Thì là Vitamin thôi..."

"Hừ, em giỏi thật đấy." Tôi cười lạnh. Bị tên điên này lừa suốt ba tháng trời, tôi đúng là ngu thật mà!

Hèn gì tôi cứ thấy bụng em ấy phẳng lì, còn mừng thầm thay em ấy vì không bị ốm nghén, hóa ra là lo bò trắng răng.

Lòng tôi bực bội, định thò tay vào ngăn kéo tìm t.h.u.ố.c lá. Thẩm Mộ nhanh tay ấn tôi lại: "Không được hút, anh mới khỏi bệnh."

Tôi tặc lưỡi: "Thế anh hút cái gì? Hút em à?"

"Nếu anh muốn, em cũng không ngại đâu."

"......" Tôi tức đến mức bật cười.

Định tung chăn ra ngoài hít thở không khí, em ấy lại lao tới đè tôi lại, nhất quyết không cho đi: "Anh định làm gì? Vì em không m.a.n.g t.h.a.i nên anh không cần em nữa đúng không?"

"Buông tay."

"Không buông! Khó khăn lắm em mới bắt được anh, anh đừng hòng bỏ rơi em! Cái tên anh trai kế của anh ngày nào cũng canh chừng ngoài bệnh viện, em sẽ không đời nào cho hai người cơ hội nào đâu!"

"Em đè trúng kim tiêm trên mu bàn tay anh rồi."

Thẩm Mộ cứng đờ người, vội vàng buông tay ra. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ: "Kỳ Ứng Bắc ở dưới đó sao? Anh ta muốn làm gì?"

"Quan tâm anh ta làm gì! Anh mà dám nhìn anh ta thêm một cái nữa, em lập tức cho người phế luôn cánh tay của anh ta." Thẩm Mộ hằn học kéo rèm cửa lại.

Em ấy bò lên giường ôm lấy tôi: "Trần Vọng, anh là của em, không được đi đâu hết."

Tôi khẽ cười: "Đừng dùng Kỳ Ứng Bắc để đe dọa anh nữa, chiêu đó hết tác dụng rồi."

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

"......"

Người trên người tôi bỗng cứng đờ.

Thẩm Mộ rũ mắt, hiếm khi thấy em ấy lúng túng đến vậy: "Vậy em phải làm sao mới giữ được anh? Có phải dù em có làm gì, anh vẫn thấy ghét em đúng không?"

Tôi nâng cằm em ấy lên. Gương mặt xinh đẹp kia, đôi mắt đã đẫm lệ, "Sai rồi. Cho dù không có Kỳ Ứng Bắc, không có đứa con nào hết, anh vẫn sẽ thích em như thường."

Ánh mắt Thẩm Mộ chuyển từ kinh ngạc sang niềm vui sướng mãnh liệt. Tôi chủ động ngước lên hôn em ấy. Em ấy luống cuống chân tay, hoàn toàn mất sạch cái vẻ lẳng lơ thường ngày, cư nhiên lại giống hệt một chàng trai mới lớn lần đầu được người ta tỏ tình.

Thẩm Mộ hổn hển tựa vào vai tôi: "Trần Vọng, đừng lừa em. Em sẽ tin là thật đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đồ ngốc.

Tôi ôm c.h.ặ.t lấy em ấy, "Thì là thật mà. Nhưng từ nay về sau, em không được lấy chuyện con cái ra làm trò đùa nữa đâu đấy."

23.

Sau khi xuất viện, Thẩm Mộ chính thức dọn đến nhà tôi. Hiện tại, em ấy là bạn trai danh chính ngôn thuận của tôi.

Tôi ở nhà tĩnh dưỡng suốt hai tháng trời. Chuyện Thẩm Mộ giả m.a.n.g t.h.a.i năm lần bảy lượt lừa gạt, tôi vẫn chưa tính sổ xong với em ấy, nên đã ra lệnh cấm em ấy chạm vào người tôi trong hai tháng.

Em ấy cuống cuồng đến mức chạy quanh phòng khách như chong ch.óng. Mỗi ngày tôi đi làm về đều thấy em ấy diện đủ loại trang phục lẳng lơ để quyến rũ mình. Tim tôi đập loạn nhịp, cổ họng khô khốc, nhưng vẫn phải vờ như không thấy, thản nhiên bước thẳng vào phòng sách.

Đúng là cái đồ yêu tinh đáng c.h.ế.t! Suýt chút nữa là tôi trúng kế rồi.

Thẩm Mộ tức tối cào cửa bên ngoài, gào lên: "Trần Vọng, anh ra đây cho em! Có phải anh bị liệt dương rồi không hả?"

Hừ! Phép khích tướng cũng vô dụng thôi. Tôi mặc kệ em ấy.

Thẩm Mộ bị tôi mài đến mức mất sạch nhuệ khí, cuối cùng cũng ngoan ngoãn chịu nhịn suốt hai tháng ròng.

Sau này, em ấy chắc chắn chẳng bao giờ dám lừa tôi thêm lần nào nữa.

Rút kinh nghiệm từ bài học xương m.á.u ở bến tàu lần trước, tôi hoàn toàn rút khỏi việc kinh doanh của nhà họ Kỳ để tự lập môn hộ. Kẻ thù của nhà họ Kỳ quá nhiều, tôi không muốn tiếp tục bị họ lợi dụng làm lá chắn nữa.

Kể từ khi chính thức ở bên tôi, Thẩm Mộ hoàn toàn tháo bỏ lớp mặt nạ. Cái tính âm trầm điên cuồng của em ấy đều trút hết lên người tôi. Chỉ cần tôi ra ngoài tiếp khách mà lỡ nhìn một Omega khác thêm một cái thôi là em ấy đã không vui rồi.

Thẩm Mộ còn cực kỳ ghét việc tôi bị thương. Chỉ cần để lại một vết sẹo nhỏ thôi là em ấy cũng lải nhải cằn nhằn suốt nửa ngày, sau đó sẽ đi tìm kẻ làm tôi bị thương để trả lại nỗi đau gấp bội.

Có một lần tôi đi tiệc về, không biết từ lúc nào bị ai đó nhét vào người một mảnh giấy nhỏ, bên trên là phương thức liên lạc của một Beta nào đó. Thẩm Mộ tức đến nghiến răng nghiến lợi, vo viên mảnh giấy ném vào thùng rác. Giây tiếp theo, em ấy nhào tới, căn bản không thèm nghe tôi giải thích.

Chỉ cần Thẩm Mộ ngồi lên đùi là tôi biết em ấy định làm gì rồi. Em ấy hôn tôi nồng nhiệt như một sự trừng phạt, c.ắ.n môi dưới của tôi đến phát đau.

Trong lúc lửa gần rơm chực chờ bùng cháy, tôi với tay mở ngăn kéo dưới bàn trà, ngón tay vừa chạm vào chiếc hộp nhỏ bên trong thì Thẩm Mộ đã ấn tay tôi lại, "Không được dùng."

"Lỡ em m.a.n.g t.h.a.i thật thì sao?"

"Thì cứ để hoài thai! Để cho đám bướm lượn hoa vây bên ngoài biết rằng, anh là người đã có gia đình!" Em ấy tức giận giật phắt chiếc thắt lưng da.

Tôi nhìn em ấy mặc sức phát tiết. Phần đuôi tóc màu xanh đã dài thêm một đoạn, mỗi khi em ấy chuyển động lại mơn trớn qua bờ vai tôi, khiến lòng người ngứa ngáy khôn nguôi.

Tôi ôm c.h.ặ.t lấy sau gáy em ấy mà hôn. Cuối cùng, tôi cũng đã nắm giữ được vùng biển xanh thẳm này.

Sóng biển xô bờ, triều dâng rồi lại triều rút, tan ra thành những bọt trắng xóa li ti...