Sau Khi Bị Nhóc Điên Nhắm Trúng

Chương 11:



24.

Cuối năm, Kỳ Ứng Bắc gọi điện cho tôi. Lúc đầu tôi còn chưa kịp nhận ra chủ nhân của số điện thoại lạ này là ai, mãi đến khi đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc: "Trần Vọng, bao giờ thì về nhà ăn cơm?"

Đã rất lâu rồi tôi không quay về nơi đó.

"Đó là nhà họ Kỳ, không phải nhà của tôi."

"Chỉ cần em quay về, nơi này lúc nào cũng là nhà của em."

"Thôi khỏi đi, tôi đã có tổ ấm riêng của mình rồi."

Đầu dây bên kia im lặng đến đáng sợ, sắc mặt Kỳ Ứng Bắc chắc hẳn là khó coi lắm. Tôi nhìn những cửa tiệm ven đường, tùy ý nói một câu: "Sau này đừng gọi tới nữa, tôi cúp đây."

Tôi đỗ xe, bước xuống mua một bó hoa hồng trắng tại cửa hàng hoa ven đường.

Đó là loài hoa Thẩm Mộ thích nhất.

Tôi ôm hoa về nhà, Thẩm Mộ tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc. Em ấy liếc nhìn lịch trên điện thoại rồi hỏi: "Hôm nay là lễ gì sao? Cũng đâu phải kỷ niệm ngày gì của chúng ta đâu."

"Không phải ngày lễ cũng muốn tặng cho em." Tôi mỉm cười nhìn em ấy.

Thẩm Mộ cong khóe môi, lao đến ôm chầm lấy tôi.

Ngoài cửa sổ, nắng vàng rực rỡ len lỏi qua từng kẽ lá. Những mong cầu thuở thiếu thời của em ấy, cuối cùng cũng đã được vẹn tròn như ý nguyện.

[Hết]

Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web MonkeyD ạ:

HÓA RA TÌNH ĐỊCH THẦM YÊU TÔI

Tác giả: Thiếu Nữ Có Hơi Ngốc

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Sở Vân Sinh là tình địch của tôi.

Anh ta đặc biệt thích đối đầu với tôi. Tôi tặng Lục Thanh 99 đóa hồng, anh ta liền tặng 999 đóa. Tôi mời Lục Thanh ăn đồ Pháp, anh ta liền đưa cô ấy đi du lịch Pháp trong ngày.

Cuối cùng, tôi chịu không nổi nữa, trực tiếp bỏ t.h.u.ố.c mê cho anh ta bất tỉnh nhân sự.

Mẹ kiếp, chẳng phải thích giả bộ thanh cao sao? Tôi phải để cho Lục Thanh tận mắt chứng kiến cái bộ dạng đồi bại của anh ta, xem cô ấy còn thích anh ta nổi không!

Tôi vừa bật máy quay lên định rời đi, thế nhưng còn chưa kịp đẩy cửa... Sở Vân Sinh đột ngột vùng dậy, đè nghiến tôi xuống.

"Oan có đầu, nợ có chủ."

"Muốn chạy?"

"Mơ đi!"

Chương 1:

1.

Tôi có chút ngây người. Cơ thể nóng rực của Sở Vân Sinh áp sát ngay sau lưng tôi. Tôi bị ép c.h.ặ.t lên cánh cửa lạnh lẽo. Kẹp ở giữa, cảm giác đúng là "băng hỏa lưỡng trùng thiên".

"Máy quay cũng bật rồi, cậu định ghi hình lại để làm kỷ niệm à?" Sở Vân Sinh cười thấp một tiếng, hơi nóng phả ngay bên tai tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Anh bị bệnh à? Ai thèm lưu luyến cái thứ này!" Tôi nghiến răng nghiến lợi, ra sức vùng vẫy. Thế nhưng hai tay bị khóa c.h.ặ.t sau lưng, hoàn toàn bất động.

Tôi có chút kinh ngạc. Sở Vân Sinh vóc người thanh mảnh, gương mặt trắng trẻo, tuy rằng đẹp trai thật đấy nhưng so với tôi, anh ta rõ ràng là một tên "công t.ử bột". Thế nhưng ai nói cho tôi biết đi, cái tên mặt trắng này lấy đâu ra sức lực lớn như vậy?

2.

"Còn cứng miệng?" Sở Vân Sinh nhếch môi, đưa tay bóp lấy cằm tôi: "Tôi sớm đã nhận ra cậu không bình thường rồi, thế mà còn dám bỏ t.h.u.ố.c tôi."

"Thừa nhận thích tôi khó đến thế sao?"

"Anh bớt nói nhảm đi! Người mà ông đây thích là Lục Thanh!" Tôi trợn mắt lườm anh ta.

Tôi, Lục Thanh và Sở Vân Sinh quen biết nhau nửa năm trước. Tại một buổi yến tiệc, tôi đã trúng tiếng sét ái tình với Lục Thanh. Ba của tôi là kiểu đại gia mới phất giữa đường, tôi biết rõ so với vị quý công t.ử Kinh đô như Sở Vân Sinh, tôi kém xa về nhiều mặt. Nhưng từ nhỏ đến lớn, tôi chỉ chấm mỗi mình Lục Thanh.

Tôi không muốn từ bỏ, càng không cam lòng. Thế là tôi bắt đầu rầm rộ theo đuổi Lục Thanh.

Sở Vân Sinh cũng không hề kém cạnh. Nói thật, nếu anh ta đường đường chính chính cạnh tranh công bằng với tôi thì tôi đã không tức giận đến thế. Nhưng anh ta cứ nhất quyết phải đối đầu với tôi mới chịu được!

Tôi tặng Lục Thanh 99 đóa hồng, anh ta tặng 999 đóa. Tôi mời cô ấy ăn đồ Pháp, anh ta đưa cô ấy đi du lịch Pháp mười ngày. Tôi đưa cô ấy đi xem phim, anh ta mua luôn cả rạp phim tặng cô ấy...

Có ai theo đuổi người ta kiểu đó không?

Trên đời này ai mà chẳng thích kẻ cao sang, ghét người thấp kém. Thấy Lục Thanh ngày càng lạnh nhạt với mình, tôi đương nhiên cuống lên. Cho nên mới có hành động bốc đồng hạ t.h.u.ố.c ngày hôm nay.

"Thích Lục Thanh?" Sở Vân Sinh nhướng mày: "Thế sao cậu không bỏ t.h.u.ố.c cô ấy, mà lại bỏ t.h.u.ố.c tôi?"

"Bỏ t.h.u.ố.c xong còn chủ động dẫn xác tới tận cửa?"

"Lại còn chủ động sà vào lòng tôi?"

Tôi: "..."

Khoan đã, sao anh ta càng nói càng thấy sai sai thế này. Ai thèm sà vào lòng anh ta cơ chứ!!!!

3.

Tôi tức đến mức gân xanh trên trán giật liên hồi: "Mẹ kiếp, anh im miệng cho tôi!"

"Lại còn bắt im miệng nữa à, muốn hôn đến thế rồi sao?"

"Còn bảo là không thích. Cứng miệng thật đấy." Sở Vân Sinh cười có vẻ rất đắc ý.

Tôi tức đến mức chỉ muốn thoát ra để c.ắ.n c.h.ế.t anh ta.

"Đừng có nhúc nhích!" Giọng Sở Vân Sinh bắt đầu không ổn định, anh ta đưa tay vỗ mạnh vào người tôi một cái.

Tôi đứng hình, đột nhiên cảm nhận được điều bất thường. Chỗ... chỗ... chỗ đó——!

Cùng là đàn ông, tôi đương nhiên hiểu rõ trạng thái hiện giờ của Sở Vân Sinh. Đây chính là cái nhịp điệu "tên đã trên dây, không thể không b.ắ.n" rồi.

"Anh... anh... Anh Hai ơi, tôi sai rồi. Anh đừng có làm bừa nha!!!"

"Tôi là đàn ông, là đàn ông đấy!"

"Sợ cái gì? Tôi cũng đâu có ăn thịt cậu."

Không ăn thịt thì buông tay ra đi chứ! Tôi không nhịn được thầm mắng trong lòng. Nhưng cơ thể thì lại chẳng dám nhúc nhích lấy một ly. Cái thứ kia không chịu nổi kích thích đâu.

Càng kích thích thì lại càng... kích thích. Lỡ như đến cuối cùng anh ta hăng quá hóa rồ, chẳng phân biệt nam nữ, mặc kệ người hay thú thì tôi tiêu đời à?