Sau Khi Bị Nữ Chính Dùng Hệ Thống Cướp Đi Mọi Thứ, Tôi Đã Sống Lại

Chương 12



Hiệu trưởng đứng trước micrô, nghiến răng tức giận nói lớn: 

"Ban tổ chức cuộc thi vừa mới liên lạc thông báo với tôi, ngay khi kết quả và toàn bộ bài luận văn được đăng tải lên, lập tức đã có một số học giả lên tiếng báo cáo vi phạm."

"Bài luận văn của Tô Thiên Tuyết, toàn bộ số liệu dữ liệu bên trong là sao chép y nguyên kết quả từ các nghiên cứu đã công bố công khai từ ba năm trước của người khác!"

"Vấn đề gian lận đặc biệt nghiêm trọng này, Ủy ban tổ chức quyết không bỏ qua, họ sẽ mở cuộc điều tra làm rõ và trực tiếp truy cứu trách nhiệm pháp lý."

"Nghiêm trọng hơn, toàn bộ Trường Trung học số 1 Hải Thành của chúng ta sẽ bị liệt vào danh sách đen vĩnh viễn, không bao giờ được phép tham gia vào các giải đấu quốc tế thế này nữa!"

18

Hiệu trưởng tức giận đến mức suýt thì cơn nhồi m.á.u cơ tim, điện thoại trên tay lại réo vang một lần nữa.

Nhìn bộ mặt xám ngoét của ông ta, người gọi đến không phải là Sở Giáo d.ụ.c thì chắc cũng là bên Công an.

Toàn thể hội trường bị một phen chấn động.

Cảm giác bàng hoàng còn hơn cả lúc ban nãy khi giải Vàng được xướng tên.

Thẩm Tự Thời đứng thẫn thờ nhìn cô ta, dường như vẫn không thể tin nổi những gì vừa xảy ra.

"Thiên Tuyết, sao em lại trở nên như vậy, vì khao khát thành công, em lại đi ăn trộm số liệu nghiên cứu của người khác sao?"

Bốn phụ huynh là vợ chồng Tô Vĩnh Cường, vợ chồng Tô Cương cũng sững sờ không thốt nên lời, cứng đờ như bốn khúc gỗ cắm rễ trên bục.

Tô Thiên Tuyết lần này thì sốc đến tận óc thật sự.

Nửa buổi trời cô ta không nói nổi một câu, thậm chí còn chẳng nhớ ra phải khóc.

Cô ta ngơ ngác lia mắt dò tìm trong đám đông hồi lâu, mãi sau mới chạm mắt thấy tôi đang mỉm cười.

Lập tức cô ta túm lấy micro, nhào thẳng xuống khán đài, chộp lấy tôi sống c.h.ế.t không buông.

"Hiệu trưởng, thầy cô, bố mẹ ơi, không phải con làm đâu, bài luận văn đó thật ra là do Tô Nhan viết, con chỉ mượn danh nghĩa để nộp thôi."

"Mọi người muốn phạt thì phạt cậu ta đi, muốn ai ngồi tù, muốn truy cứu trách nhiệm thì đi mà tìm cậu ta, đều do cậu ta hết!"

"Tôi và cậu ta đã tráo đổi thân phận rồi, cậu ta đã gài bẫy tôi! Ngay cả vụ phá sản của nhà ta, cũng là do cậu ta lập mưu hại người đấy, bố ơi mau xử lý nó đi, nó hại c.h.ế.t con rồi, tất cả là vì nó đố kỵ với con!"

Bà Tô lúc đầu thấy cô ta phát điên, định chạy tới vỗ về, ai dè nghe cô ta tuôn ra những lời lẽ ngày càng điên dại, giãy giụa như điên kéo cũng không nổi.

Cuối cùng, bà Tô không nhịn được nữa liền tát luôn cho hai bạt tai.

"Cái gì cũng đổ lỗi cho người khác, tự bản thân mày không biết suy ngẫm lại sao? Đến nước này rồi còn dám ăn nói xằng bậy, vu oan cho người khác!"

Bị đ.á.n.h cho choáng váng cả người, Tô Thiên Tuyết nhìn ngó xung quanh, bủa vây bốn phía là những ánh nhìn chế giễu, khinh miệt, đi kèm là những lời bàn tán mỉa mai công khai không kiêng dè gì.

"Hừ, thì ra toàn là đồ gian lận, đạo nhái."

"Tôi đã nói rồi mà, con nhà giàu căn bản đâu cần cắm đầu tự học, vì danh lợi có thể không từ thủ đoạn."

"Cái loại người như vậy mà còn mặt dày lên khán đài khoe khoang, đúng là nhục nhã ê chề."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Aaa~! Tô Nhan, cậu đã đắc ý chưa?!"

Không thể chấp nhận sự thật đau đớn đó, Tô Thiên Tuyết rống lên với tôi một tiếng kinh hoàng, rồi như một kẻ phát điên lao vụt ra khỏi hội trường.

Vợ chồng Tô Cương - Lý Nga dù sao cũng đã cất công nuôi dưỡng cô ta mười tám năm qua, vội vàng đuổi theo chạy ra ngoài.

"Rầm!"

Một tiếng va chạm đinh tai nhức óc truyền từ ngoài vào.

Biến cố tày trời đã xảy ra chỉ trong tích tắc.

Tô Thiên Tuyết vừa vọt ra khỏi cổng trường, thì bị một chiếc xe tải lớn tông văng ra xa, t.h.ả.m thiết giống y hệt như cái c.h.ế.t của tôi ở kiếp trước.

Kéo theo cả vợ chồng Tô Cương - Lý Nga chạy ra sau cũng bị tông cho tàn phế.

Đúng khoảnh khắc đó, một dòng chữ đỏ bỗng chốc hiện lên ngay trước mắt tôi:

[Ký chủ của hệ thống đã t.ử vong, toàn bộ quá trình hoán đổi mất hiệu lực.]

Nương theo dòng thông báo đó, toàn bộ những dòng bình luận trước mắt tôi cũng vụt tắt.

Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Những gì vốn thuộc về tôi, cuối cùng đã quay về bên tôi.

Bố mẹ ruột của tôi dường như cũng đột ngột bừng tỉnh khỏi cơn mê, cùng vội vã ân cần bước về phía tôi.

Sau đó, tôi quay lại ôn tập theo nhịp độ bình thường, bình thản bước vào kỳ thi đại học.

Kể ra cũng lạ, khi tôi vừa thi xong bài thi cuối cùng, phía sản xuất Pin AH cũng công bố nghiên cứu thành công.

Ngay khi sản phẩm mới được tung ra thị trường, lập tức chiếm lĩnh vị trí trang nhất trên toàn cầu, giá cổ phiếu vừa mở cửa đã tăng ch.óng mặt vọt lên gấp ba lần.

Tập đoàn nhà họ Tô cũng nhờ vậy mà giải trừ được khủng hoảng.

Vào ngay cái khoảnh khắc trước khi tra cứu điểm chuẩn thi đại học, trước mắt tôi bỗng hiện ra một dòng chữ.

[Chúc mừng, bạn đã được hệ thống lựa chọn trở thành ký chủ tiếp theo. Xin hỏi bạn có muốn xác nhận liên kết trói định không?]

[Lưu ý: Nếu bạn lựa chọn từ chối, hệ thống hoán đổi sau khi đ.á.n.h mất ký chủ sẽ hoàn toàn biến mất vĩnh viễn.]

Tôi chẳng mảy may do dự, trực tiếp chọn [Không].

Chẳng có ai lại muốn sự cố gắng và nỗ lực của bản thân bị kẻ khác dùng trò gian lận hèn hạ cướp mất.

Tôi cũng không muốn trên cõi đời này, lại có thêm kẻ nào chuyên rình mò ăn cắp thành quả của người khác xuất hiện nữa.

Trong đầu vang lên một âm thanh máy móc báo hiệu lần cuối cùng:

[Hệ thống hoán đổi đã bị tiêu hủy.]

-Hết-