Sau Khi Bị Nữ Chính Dùng Hệ Thống Cướp Đi Mọi Thứ, Tôi Đã Sống Lại

Chương 11



Những dòng bình luận lại bắt đầu thi nhau ăn mừng sớm.

[Bé cưng ngầu đét, cứ phải tàn nhẫn thế này mới đã!]

[Con nữ phụ thế mà dám gài bẫy hãm hại bé cưng bao nhiêu lần, phỉ nhổ, thật quá tàn độc!]

[May mà bé cưng đã chốt đơn Thẩm Tự Thời từ sớm, nên nam chính cưng chiều hết mức! Thậm chí sửa cả phần đồng tác giả của bài luận văn đó thành bài của riêng bé cưng. Thế này thì danh xưng thiếu nữ thiên tài chỉ thuộc về duy nhất một mình bé cưng rồi.]

[Mau công bố giải đi, tôi sốt ruột nóng lòng muốn xem cảnh nữ phụ tức hộc m.á.u đón chào thời khắc bé cưng đăng cơ vương vị quá đi mất!]

Trong tiếng hò reo của những dòng bình luận, màn hình lớn chậm rãi được tải lại.

Tất cả mọi người đều nắm c.h.ặ.t t.a.y.

Đặc biệt là Tô Thiên Tuyết lại càng căng thẳng đến nỗi quên cả thở.

Ủy ban tổ chức giải đấu, nhằm hỗ trợ học sinh từ mọi quốc gia, đã chu đáo công bố kết quả với hàng chục phiên bản ngôn ngữ khác nhau.

Toàn thể những người có mặt dưới khán phòng đều nhìn thấy, trên màn hình từ từ hiện ra một dòng chữ tiếng Trung quen thuộc:

[Giải Vàng: Trường Trung học Số 1 Hải Thành, Tô Thiên Tuyết]

Cả hội trường chìm trong im lặng suốt vài chục giây.

Ngay sau đó hiệu trưởng là người bắt nhịp, theo sau là tiếng vỗ tay rền vang không ngớt.

Hai cặp vợ chồng Tô Vĩnh Cường và Tô Cương tiên phong xông thẳng lên bục, mấy người túm tụm ôm ghì lấy Tô Thiên Tuyết lúc này vẫn còn đang đơ người ra.

Thẩm Tự Thời đứng ở một bên cũng nở nụ cười đầy tự hào và cưng chiều.

Thầy cô, bạn học bên dưới cũng bàng hoàng sửng sốt.

Ánh mắt mọi người lúc này nhìn cô ta không còn là sùng bái nữa, mà là tôn kính.

Một đấu trường quốc tế tầm cỡ như vậy, Tô Thiên Tuyết thế mà lại ẵm trọn được Huy chương Vàng?!

Phải biết rằng, toàn cầu chỉ có năm người đạt được giải Vàng!

Đây là đẳng cấp gì vậy?

Trực tiếp đưa tên tuổi của Trường Số 1 Hải Thành vươn ra tầm quốc tế.

Hiệu trưởng rưng rưng như sắp khóc vì quá đỗi vui mừng, thầy chủ nhiệm cũng một bước thay đổi hẳn thái độ lạnh nhạt lúc trước, xúc động đến rơi nước mắt.

Cả hội trường xúm quanh Tô Thiên Tuyết, đối xử với cô ta như một vị anh hùng dân tộc, tiếng hò reo ăn mừng kéo dài mãi không thể dập tắt.

À, dĩ nhiên là trừ tôi ra, chỉ lãnh đạm chứng kiến toàn bộ sự việc.

Không phải để làm màu.

Chủ yếu là để đồng cảm, tôi muốn xem xem, khi bị đẩy từ vị trí đỉnh cao ch.ót vót xuống, con người ta có thể ngã t.h.ả.m thương đến mức nào.

17

Tô Thiên Tuyết trên sân khấu mấp máy môi hướng về phía tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi dễ dàng đọc được khẩu hình, ba chữ cô ta nói là "Con nô tì bưng nước rửa chân".

Tôi chỉ khẽ nhếch mép cười, chẳng chút để tâm.

Chẳng bao lâu sau, điện thoại của Hiệu trưởng réo chuông liên hồi đến mức muốn nổ tung.

Nào là Phòng nghiên cứu của Thanh Hoa - Bắc Đại, lớp chuyên ban tự nhiên của Đại học Phục Đán - Giao thông, đến ban tuyển sinh của Viện hàn lâm Khoa học Trung Quốc, tất cả đều gọi tới tấp để liên hệ công tác.

Cả điện thoại của giáo viên chủ nhiệm cũng reo không ngừng, lịch hẹn phỏng vấn của cô ta phút chốc đã xếp kín lịch tận tháng sau.

Dưới sự điều phối của Trưởng phòng Đào tạo, toàn hội trường lập tức lắng xuống, nhường chỗ để Tô Thiên Tuyết phát biểu cảm nghĩ khi nhận giải.

Tô Thiên Tuyết rưng rưng dòng lệ nóng, kích động bước lên bục phát biểu, vẫn không quên đ.á.n.h mắt đưa tình với cậu hotboy đứng kế bên.

Tiếng ồ lên trêu chọc bên dưới lại rộ lên.

Lần này chẳng còn ai buông lời dị nghị về bọn họ nữa.

Tô Thiên Tuyết hắng giọng, đầy vẻ tự hào cất tiếng:

"Để đạt được vinh dự to lớn này, trước tiên em xin gửi lời tri ân sâu sắc tới công ơn dưỡng d.ụ.c sinh thành của bố mẹ, sau đó là sự bảo ban dạy dỗ của nhà trường..."

Đúng vào lúc này, chuông điện thoại của Hiệu trưởng lại reo vang.

Chắc mẩm lại là một viện nghiên cứu nào đó giành nhau sinh viên ưu tú đây, ông Hiệu trưởng cười hề hề nhấc máy, thế nhưng nụ cười ngay lập tức đông cứng lại.

"Cái gì?"

"Ông nói lại lần nữa xem nào?"

Cúp điện thoại cái rụp, ông tức tốc xông thẳng lên bục, vung tay đẩy văng Tô Thiên Tuyết ra một bên.

Bầu không khí hội trường lập tức tĩnh lặng như tờ.

Hiệu trưởng gằn giọng, cất lời lạnh lẽo thấu xương: 

"Tô Thiên Tuyết, em nói thật cho tôi biết, bài luận văn này rốt cuộc là từ đâu ra?!"

Tô Thiên Tuyết vẫn ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.

"Thì do tự tay em viết chứ đâu ạ."

Giọng điệu của ông Hiệu trưởng càng thêm buốt giá: "Em có chắc là tự mình viết không?"

Tô Thiên Tuyết có thoáng chút do dự, nhưng rồi vẫn quả quyết lên tiếng: 

"Vâng, trong quá trình làm bài, bạn Thẩm Tự Thời có giúp em tra cứu một vài tư liệu. Nhưng bạn ấy đã đồng ý ủy quyền cho em đứng tên độc giả bài luận này rồi, em nghĩ thế cũng không có vấn đề gì."

Thẩm Tự Thời vẫn đinh ninh chẳng có gì to tát, cũng lên tiếng bênh vực cho cô ta: 

"Đúng thế ạ, toàn bộ phần thành quả của em đã được chuyển nhượng hoàn toàn cho bạn Tô Thiên Tuyết rồi."

Toàn thể thầy trò trên dưới bục giảng đều hoang mang nhìn Hiệu trưởng, chẳng biết vì cớ gì mà mới bắt điện thoại xong đã lật kèo trắng trợn thế này.