Sau Khi Bị Nữ Chính Dùng Hệ Thống Cướp Đi Mọi Thứ, Tôi Đã Sống Lại

Chương 4



6

Đổi xong số liệu, tôi ngẩng đầu lên thì Tô Thiên Tuyết đã lẳng lặng bỏ đi từ lúc nào.

Tôi thuận thế giục Thẩm Tự Thời cùng hoàn thiện bản thảo luận văn cuối cùng.

Chỉ đợi ba ngày nữa, ủy ban tổ chức cuộc thi mở cổng nộp bài là có thể trực tiếp tải lên.

Đến đây, hai quả mìn lớn nhất đã được chôn xong.

Vẫn còn lại ngày cuối cùng.

Tôi chẳng làm gì cả, chỉ ở nhà tận hưởng trọn vẹn một ngày bên bố mẹ.

Chẳng biết sau khi để cô ta hoán đổi lấy họ, tôi có còn cơ hội đổi lại không, tôi chỉ muốn trân trọng từng phút giây được bên cạnh họ ngay lúc này.

Đợi đến đêm cuối cùng.

Thông qua những dòng bình luận biết được Tô Thiên Tuyết đã ngủ, tôi nằm trong chăn bông, bắt đầu những hành động mới.

Đầu tiên tôi lập mấy nhóm chat nhỏ, ở trong đó điên cuồng c.h.ử.i mắng đám bạn cùng lớp. Thậm chí tất cả giáo viên bộ môn và ban giám hiệu cũng chẳng tha.

Lại còn tỏ ra đắc ý, khoe khoang đủ kiểu về thành tích của mình, hạ nhục, thậm chí mắng c.h.ử.i những học sinh kém cỏi hơn tôi.

Trong mỗi nhóm chat, tôi còn cố tình thêm mấy kẻ to mồm nhất vào.

Quả nhiên, chưa qua một đêm, chuyện tôi rêu rao xỉa xói sau lưng người khác đã lan truyền khắp trường.

Hình tượng một học bá ngoan ngoãn, khiêm tốn hiếu học trước đây đã sụp đổ hoàn toàn trong chớp mắt.

Trên diễn đàn trường học, ngay trong đêm có người đã ghim tôi lên trang chủ, còn leo lên luôn danh sách tìm kiếm thịnh hành.

Những kẻ bình luận hùa theo không ai là không điên cuồng công kích lại sự mỉa mai của tôi.

Những dòng bình luận cũng theo đó mà nổi điên suốt cả một đêm.

[Á á á á á, nữ phụ bị điên rồi à? Sao cái miệng lại độc thế, đi xỉa xói khắp nơi vậy? Đến ch.ó mèo hoang trong trường cũng bị nó mắng một lượt.]

[Ngày mai hệ thống hoán đổi của nữ chính sẽ có hiệu lực, bé cưng nhà ta sẽ đổi lấy thái độ của tất cả mọi người dành cho nữ phụ. Nữ phụ có phải biết chuyện gì rồi nên mới cố ý kéo thù hận cho bé cưng như thế không?]

[Nữ phụ sống ch.ó quá, sợ người khác không ghét mình, còn tra cứu xem khoe khoang thế nào cho người ta ghét nhất. Bây giờ thì hay rồi, cái danh người bị căm ghét nhất trường không trật đi đâu được.]

Sáng sớm hôm sau.

Tôi đoán, một Tô Thiên Tuyết chẳng hề hay biết gì, chắc mẩm thế giới mình sắp đón nhận là của một học sinh xuất sắc với gia cảnh giàu có, đúng chuẩn "người chiến thắng cuộc sống".

Cho nên, khi cô ta hớn hở bước vào lớp học.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cả con người cô ta giống như được ông trời tận tay ưu ái, vui sướng tung tăng không kiềm chế nổi.

Nhưng bầu không khí trong lớp học, lại im bặt ngay khoảnh khắc cô ta vừa đặt chân tới.

Thậm chí tĩnh lặng đến mức một cây kim rơi cũng nghe thấy...

7

"Chà, tôi tưởng là ai chứ, hóa ra là người đứng đầu khối của chúng ta đến rồi."

Tiếng cười nhạo đầu tiên vang lên, theo sau là những lời châm chọc không ngớt lọt vào tai.

"Đúng vậy, môn nào mà lại cần người đứng hạng nhất đích thân đến nghe giảng thế?"

"Không đúng, là hạng nhất vĩnh cửu của chúng ta, trường mình tổ tiên mười tám đời tích đức làm thiện mới sinh ra được một vì sao Văn Khúc thế này, không lập bàn thờ mà cung phụng là chúng ta thất lễ quá."

"Người ta chân đạp Thanh Hoa - Bắc Đại, tay đ.ấ.m Harvard - Oxford - Cambridge, có thể ngồi chung một lớp học với chúng ta chẳng qua chỉ là hạ phàm trải nghiệm mà thôi."

Tô Thiên Tuyết ngớ người.

Những khung cảnh ảo tưởng về việc cả thế giới sẽ vây quanh nịnh nọt mình, sự thiên vị của thầy cô, sự sùng bái của bạn học, tình yêu của hotboy trường...

Đều không hề xảy ra.

Thay vào đó, lại là những lời châm chọc, chua ngoa cay nghiệt ngày càng khó nghe.

Thậm chí cả người bạn cùng bàn của cô ta, cũng tức giận đứng dậy chuyển thẳng xuống dãy bàn cuối cùng.

"Chẳng dám ngồi cùng bàn với học sinh thiên tài đâu, cái thứ đến làm nha hoàn rửa chân cho cô ta như tôi còn không xứng thì thôi đành đổi chỗ vậy. Kẻo người ta lại chê tôi ngu xuẩn ảnh hưởng đến việc học của người ta."

Những người xung quanh thái độ cũng không khác là bao, nếu không phải lườm nguýt thì cũng trực tiếp cười khẩy vào mặt.

Tô Thiên Tuyết suýt chút nữa thì bật khóc.

Những dòng bình luận cũng sốt sắng không chịu nổi, đủ mọi lời thương xót, yêu thương dành cho cô ta, đồng thời cũng nhân tiện c.h.ử.i bới tôi đến sấp mặt.

Đợi đến khi giáo viên các môn lên lớp, Tô Thiên Tuyết lại càng dở khóc dở cười.

Các thầy cô cũng đã đọc được tin trên diễn đàn trường, sắc mặt hôm nay ai nấy đều vô cùng khó coi, lời nói thốt ra câu sau lại bén hơn câu trước.

"Ô, có học sinh thiên tài ngồi bên dưới thì tôi làm sao dám giảng bài nữa? Dẫu sao người ta cũng chê tôi chỉ biết đọc theo sách, học thức chẳng được mấy giọt. Phải không Tô Thiên Tuyết, hay em lên giảng thay tôi?"

"Thiên tài Tô còn phải đích thân tới lớp nữa cơ à? Cái trình độ của em làm sư tổ cho tôi cũng dư sức, nhắm mắt cũng giải được bài thì còn cần nghe giảng làm gì nữa."

"Ấy c.h.ế.t, Tô Thiên Tuyết đại thiên tài đây sao vẫn chưa tới hội đồng ra đề thi đại học làm việc nhỉ, rõ ràng sớm phải được tuyển thẳng lên làm tiến sĩ rồi, còn thi đại học nỗi gì nữa."