Sau Khi Bị Nữ Chính Dùng Hệ Thống Cướp Đi Mọi Thứ, Tôi Đã Sống Lại

Chương 5



Tô Thiên Tuyết suy sụp hoàn toàn.

Cô ta vừa khóc vừa nhìn tôi chằm chằm đầy mù mịt, miệng lẩm bẩm oán giận, chỉ tay về phía tôi mà tố cáo:

"Không phải tôi! Không phải tôi! Tôi chưa làm gì cả, là Tô Nhan! Tô Nhan cố ý hãm hại tôi!"

Tuy nhiên chẳng có ai thèm tin cô ta.

Cô chủ nhiệm là người thất vọng nhất, thậm chí còn trực tiếp yêu cầu để Tô Thiên Tuyết chuyển lớp, không bằng lòng tiếp tục dạy cô ta nữa.

Tô Thiên Tuyết có nằm mơ cũng không ngờ sự việc lại diễn tiến thành ra thế này, cả con người cô ta gần như vỡ vụn.

Cho tới khi tan học, Thẩm Tự Thời xuất hiện mới tạm thời giải vây được cho cô ta.

8

"A Tự, anh nghe em giải thích đi, em thật sự chưa từng nói những lời đó! Em... Em cũng không biết tại sao, vừa tỉnh dậy mọi thứ đã biến thành ra như vậy..."

Nơi cầu thang bộ, Tô Thiên Tuyết cắm đầu rúc vào lòng Thẩm Tự Thời, khóc lóc trông có vẻ vô cùng chân thật.

Cơ thể Thẩm Tự Thời cứng đờ trong thoáng chốc.

Ngay sau đó cậu cũng ôm lấy cô ta, nhẹ nhàng vỗ về.

"Anh tin em, em vốn lương thiện khiêm tốn như vậy, căn bản không phải là loại người đó. Hay là do đắc tội với ai nên bị người ta h.a.c.k tài khoản rồi?"

"Đều tại tối qua anh ngủ sớm, không thấy mấy bình luận đó, nếu lúc đó anh nhìn thấy thì chắc chắn sẽ nhắc em ngay."

Tô Thiên Tuyết thâm tình ngước nhìn Thẩm Tự Thời.

Cô ta vốn dĩ yêu thầm cậu suốt ba năm, nhưng chưa từng đổi lại được nửa phần đoái hoài.

Nay thấy cậu ấm áp dịu dàng, lại còn là người duy nhất chịu tin tưởng mình, cô ta càng cảm động đến mức không nói nên lời.

Dường như càng thêm mê đắm cái ôm này, đôi tay cũng vô thức vòng qua siết c.h.ặ.t lấy.

Tôi đứng ở khúc quanh cầu thang ngay tầng trên, lặng lẽ quan sát mọi việc, lấy điện thoại chụp trộm lại hình ảnh hai người họ ôm ấp nhau.

Vì muốn triệt hạ Tô Thiên Tuyết, đành phải tạm thời hy sinh Thẩm Tự Thời một phen thôi.

Bức hình được tôi đăng lên diễn đàn trường, đến giờ nghỉ trưa, lại dấy lên một đợt bàn luận xôn xao.

Không ngờ hotboy trường lại cặp kè với cái hạng người có nhân phẩm như Tô Thiên Tuyết.

Các bạn học đều xì xầm bàn tán, cho rằng hotboy bị mù mắt, bị dắt mũi rồi.

Các thầy cô cũng lắc đầu thở dài.

Giáo viên chủ nhiệm của Thẩm Tự Thời còn đặc biệt dành hẳn một tiết học để làm công tác tư tưởng cho cậu.

Khuyên cậu hãy tập trung học hành, ở thời điểm mấu chốt không được có suy nghĩ lệch lạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Phải biết rằng ở kiếp trước, khi những giáo viên này phát hiện Thẩm Tự Thời và Tô Thiên Tuyết yêu nhau, ai nấy đều cười đùa trêu chọc và vô cùng ủng hộ.

Một bên là hotboy vừa giỏi giang vừa đạo đức tốt, một bên là thiên kim tiểu thư nhà tỷ phú luôn đứng đầu khối, nhìn sao cũng thấy xứng đôi vừa lứa.

Nay thanh danh của Tô Thiên Tuyết đã tan nát trong một đêm, hiển nhiên chẳng có ai ủng hộ bọn họ nữa.

Thế nhưng Thẩm Tự Thời lại như bị trúng ngải, sống c.h.ế.t c.ắ.n c.h.ặ.t răng không chịu thỏa hiệp.

Những dòng bình luận tức tối c.h.ử.i bới tôi cùng đám học sinh và giáo viên bằng những lời lẽ thậm tệ.

[Bọn giáo viên với học sinh này đúng là ngu xuẩn, người ta chỉ khích bác vài câu đã mắc bẫy ngay, quả thực đáng kiếp làm NPC, chẳng có tí não nào.]

[Đều tại con ả đê tiện Tô Nhan, hại c.h.ế.t nữ phụ của chúng ta rồi, danh tiếng còn chẳng bằng lúc trước.]

[Cứ đợi đấy, lát nữa gia đình nhà tỷ phú đến nhận lại con gái ruột, đến lúc đó cái loại thiên kim giả mạo như nó ta sẽ phải cút về khu ổ chuột mà thôi.]

Tôi mỉm cười.

Vậy thì cứ chờ xem sao.

Tô Thiên Tuyết được Thẩm Tự Thời dỗ dành, tâm trạng cũng khá lên nhiều.

Dưới sự khuyên nhủ của cậu, Tô Thiên Tuyết còn đứng trước mặt cả lớp, thanh minh rằng tối qua mình bị h.a.c.k tài khoản, hoàn toàn không phát ngôn những lời đó.

Thẩm Tự Thời còn giúp cô ta lên diễn đàn trường, chính thức phản hồi và đính chính lại sự việc.

Mặc dù mọi người vẫn không mấy tin tưởng vào lời giải thích thiếu logic đó, nhưng thấy cô ta thề thốt độc địa rủa xả cả gia đình và bản thân, nên cũng chẳng tiếp tục c.h.ử.i rủa ngay trước mặt nữa.

Chỉ là nửa tin nửa ngờ, thầm xì xầm bàn tán sau lưng, nhưng hiển nhiên chẳng có mấy ai cho cô ta sắc mặt tốt.

Tô Thiên Tuyết c.ắ.n môi, bướng bỉnh nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tôi biết cô ta đang đợi điều gì.

Buổi chiều hôm ấy, khi người cha tỷ phú của tôi, Tô Vĩnh Cường, khua chiêng gõ trống tìm đến trường học.

Cả người Tô Thiên Tuyết như được thắp sáng lên, thần thái tươi tỉnh trở lại.

9

"Lúc đó ở bệnh viện tình hình cấp bách, cả hai gia đình đều mang họ Tô, con cái bị bế nhầm bao nhiêu năm nay giờ mới phát hiện ra."

"Thì ra con gái ruột của Tô Vĩnh Cường ta là Tô Thiên Tuyết, đứa nhỏ lưu lạc bên ngoài chắc hẳn đã phải chịu không ít khổ sở rồi."

Bố mẹ ruột của tôi kéo Tô Thiên Tuyết lại săm soi từ trên xuống dưới, hai người khóc lóc thương tâm, người này còn t.h.ả.m thiết hơn người kia.

Bố mẹ ruột của Tô Thiên Tuyết, bây giờ là "bố mẹ ruột" trên danh nghĩa của tôi, cũng lưu luyến không rời nhìn cô ta đắm đuối.

Kiếp trước kiếp này, mọi thứ đều diễn ra y như vậy.

Chẳng có ai để tâm đến tôi.