Nhìn người mình thích đang ở trong vòng tay, chút lý trí cuối cùng của Thịnh Dã cũng bắt đầu lung lay sắp sửa sụp đổ. Tay anh không tự chủ được trượt xuống dưới, run rẩy cởi ra chiếc cúc áo thứ hai.
Lồng ngực Lâm Hướng Du trắng đến mức khiến người ta giật mình, thậm chí còn lộ ra một vệt hồng nhạt nhàn nhạt. Hệt như bị mê hoặc, lý trí của Thịnh Dã hoàn toàn tan vỡ.
Ánh đèn mờ ảo, ánh mắt lưu chuyển, Thịnh Dã nghe thấy Lâm Hướng Du đang gọi tên mình.
Câu nói tiếp theo anh đã không nghe rõ nữa, trong tim trong mắt chỉ còn lại đôi môi ướt át mềm mại kia nhưng trong đầu vẫn luôn có một giọng nói nhắc nhở anh không thể, anh không thể tiếp tục.
Thịnh Dã biết rất rõ là mình đang nằm mơ, càng nhớ rõ mối quan hệ giữa mình với Lâm Hướng Du là gì. Bọn họ không phải người yêu, cho nên anh không thể.
Thế nhưng ánh mắt anh vẫn không thể rời khỏi khóe môi Lâm Hướng Du, nghĩ: Nếu đã là mơ, chắc cũng không sao. Anh thật sự không định làm gì cả, anh chỉ là muốn hôn một chút thôi, một chút là đủ.
Ánh đèn càng lúc càng tối.
Không biết đã qua bao lâu, Thịnh Dã rốt cuộc cũng hạ quyết tâm. Anh đưa tay che mắt Lâm Hướng Du, cúi đầu xuống.
Ngay khoảnh khắc sắp chạm vào đôi môi kia, xung quanh bỗng tối sầm, cảm giác không trọng lượng ập đến, Thịnh Dã mất đi ý thức.
Tỉnh mộng.
Nhìn căn phòng tối đen như mực, rất lâu sau Thịnh Dã vẫn chưa thể hoàn hồn. Đột nhiên anh giơ tay lên, đấm mạnh xuống giường. Chỉ thiếu một chút thôi, vì sao lúc đó lại do dự chứ?!
Lần đầu tiên Thịnh Dã thấm thía cảm nhận được thế nào là trên đời không có thuốc hối hận.
Anh thở dài một hơi, như chợt nhớ ra điều gì, lập tức ngồi dậy, lấy lại cuốn truyện tranh trên tủ đầu giường. Đúng rồi! Vừa nãy xem cái này mới mơ được, bây giờ chắc chắn cũng vậy!
Thịnh Dã hồi tưởng lại từng động tác trước đó, gần như làm y hệt công tác trước khi ngủ, lại nhắm mắt lại.
Đáng tiếc vận may chỉ ghé thăm một lần.
Không biết đã qua bao lâu, Thịnh Dã vẫn hoàn toàn không buồn ngủ chút nào.
Ban đêm, thính giác dường như trở nên nhạy bén khác thường. Anh nghe thấy tiếng gió lạnh gào thét ngoài cửa, cũng nghe rõ tiếng tim mình đập.
Trằn trọc mãi không ngủ được, Thịnh Dã đành chịu thua, bò dậy đi tắm, lại nằm lên giường, cứ thế mở mắt chờ đến sáng.
Nghe thấy tiếng gà trống trong sân nhà bà nội gáy vang, Thịnh Dã biết mình không thể tiếp tục như thế này được nữa. Anh phải chủ động ra tay!
Sau gần nửa tiếng suy nghĩ miên man, cuối cùng Thịnh Dã cũng nhớ ra mấy hôm trước nghe khách trong tiệm nói cá bạc hồ Trường Giang đang vào mùa đánh bắt. Cá nhân ngư thân nhỏ, sản lượng không cao, nổi tiếng vì hương vị ngon, mùi tanh rất nhẹ. Trước kia anh từng ăn cá bạc hấp, vị thanh đạm tươi ngon, nghe nói cá bạc hấp trứng còn ngon hơn.
Hơn nữa hồ Trừng Giang cũng là điểm du lịch khá nổi tiếng. Bên hồ có vòng đu quay, đối diện là rừng thủy sam. Bây giờ đang đúng mùa ngắm thủy sam, cả khu rừng nhuộm một màu cam đỏ tầng tầng lớp lớp, đẹp đến nao lòng.
Càng nghĩ, Thịnh Dã càng cảm thấy Lâm Hướng Du sẽ thích.
Nhất thời anh cũng không muốn nằm nữa, lao vào nhà vệ sinh rửa mặt đánh răng xong liền ôm điện thoại lập kế hoạch.
Cá bạc phải ăn lúc còn tươi mới mới ngon, vì vậy cần liên hệ trước với nhà hàng ven hồ. Sáng chín giờ xuất phát từ đây, đến nơi vừa kịp ăn trưa.
Ăn xong sẽ đi dạo rừng thủy sam, trải nghiệm chèo thuyền trong rừng, cuối cùng ngồi vòng đu quay hoặc tản bộ ven hồ.
Ăn tối xong về nhà vừa đúng giờ đi ngủ.
Mọi thứ đều hoàn hảo, chỉ còn xem Lâm Hướng Du có đồng ý hay không.
Ban đầu Thịnh Dã định hỏi ngay nhưng quán trà vừa mới khai trương, anh không muốn gây thêm phiền phức cho Lâm Hướng Du nên đành nhịn lại. Vừa hay năm ngày sau là Tết dương lịch, anh quyết định chọn ngày đó để đi chơi, tràn đầy tự tin ra khỏi nhà.
Hôm qua Lâm Hướng Du chắc chắn rất mệt, hôm nay có lẽ không có tinh thần, anh nghĩ mình sẽ qua giúp thêm hai ngày nữa.
Không ngoài dự đoán, sáng sớm Lâm Hướng Du đã chìm trong tâm trạng hối hận, cả người trông vô cùng héo úa.
Thịnh Dã bóc sẵn trứng luộc nước trà đưa cho cậu, hỏi: "Sao vậy? Mặt mày như mướp đắng thế này."
Lâm Hướng Du vô cảm cắn một miếng, giọng nói như không còn gì để luyến tiếc: "Lúc đó tôi chỉ nghĩ đến nghỉ Tết, đặt lịch trước hai mươi ngày, hoàn toàn quên mất giữa chừng chúng ta còn phải nghỉ ngơi. Nghĩ đến việc phải làm liền hai mươi ngày, tôi chỉ muốn đóng cửa tiệm."
Thịnh Dã nhìn dáng vẻ đó của cậu, rất muốn xoa đầu nhưng không dám, chỉ có thể ghé lại gần nói: "Hai mươi ngày làm xong là đến hai mươi tháng chạp, lúc đó có thể nghỉ liền đến tháng giêng. Hơn nữa qua hai ngày nữa, hai nhân viên chắc chắn quen việc rồi, cậu không có mặt cũng không sao."
Lâm Hướng Du cũng không nghĩ ra cách nào khác, ngả người
nằm dài trên ghế, chậm rãi nói từng chữ: "Tôi quyết định rồi, tôi muốn nghỉ đến rằm tháng giêng."
Thịnh Dã tranh thủ hỏi: "Vậy Tết dương lịch có nghỉ một ngày không? Gần đây cá bạc hồ Trừng Giang đang đúng mùa, ngon lắm. Hấp, chiên trứng hay chiên giòn đều ngon, rất tươi, ngon hơn cả cá da giòn tôi làm. Có muốn đi ăn thử không?Chúng ta xuất phát vào lúc chín giờ. Kế hoạch tôi làm xong hết rồi, cậu chỉ cần đi người là được."
Hai mắt Lâm Hướng Du sáng lên một chút. Có đồ ăn ngon, không cần tự lên kế hoạch, còn gì hoàn hảo hơn chứ?
Không có!
"Được thôi. Hai ngày này xem bọn họ làm được không, được thì chúng ta đi."
Nhân lúc còn rảnh, Lâm Hướng Du trực tiếp vào bếp nói trước về thời gian làm việc: "Lúc trước hình như tôi quên nói, từ tháng hai âm lịch trở đi nghỉ hai ngày mỗi tuần. Riêng tháng chạp và tháng giêng thì nghỉ tập trung, từ hai mươi tháng chạp đến rằm tháng giêng. Trong đó mười sáu ngày là nghỉ phép bình thường, chín ngày là nghỉ đông. Nhưng mười sáu ngày kia hai người phải đến sớm hơn một chút để chuẩn bị, được không?"
Lâm Gia với Hạ Tử Ngang ngơ ngác nhìn nhau, trong mắt đầy dấu hỏi. Nghỉ dài như vậy sao?
Lâm Gia lập tức reo lên: "Tốt quá! Cảm ơn anh Lâm. Em thấy được, mười sáu ngày đó em đến lúc sáu giờ cũng được!"
Hạ Tử Ngang nói theo ngay sau đó: "Em cũng được, em có thể đến lúc năm giờ!"
Lâm Hướng Du bị tinh thần làm việc của họ dọa cho giật mình, chưa nghĩ nhiều đã từ chối: "Không cần, bảy giờ là được. Sớm quá tôi dậy không nổi."
Hai người cùng bật cười.
Lâm Gia thật sự không ngờ mình lại tìm được một công việc bán thời gian được nghỉ nhiều như vậy, kích động cam đoan: "Bọn em gần như quen việc rồi, thêm hai ngày nữa là anh Lâm không cần phải cùng bọn em bận rộn nữa."
Lâm Hướng Du gật đầu, cười nhẹ: "Được, nếu các em làm được, Tết dương lịch tôi sẽ nghỉ, ra ngoài chơi một ngày."
Thực tế chứng minh, bọn họ thật sự làm được.
Khoảng ngày thứ ba, Lâm Hướng Du đã hoàn toàn rảnh tay, chỉ cần trò chuyện với khách một chút, thổi một khúc sáo, một ngày liền trôi qua.
Về việc thổi sáo, Lâm Hướng Du cũng tìm được phương án thay thế. Đầu tiên mời một dì hàng xóm sang hát dân ca, sau đó tìm được một ông lão kéo nhị hồ trong thị trấn. Hai người thay phiên nhau sáng tối, thế là cậu hoàn toàn được giải phóng.
Ngày Tết dương lịch, Thịnh Dã thay một bộ đồ đã được em gái chỉ đạo chọn lựa, mang theo bữa sáng ra cửa.
Lâu rồi không ra ngoài, Lâm Hướng Du cũng có chút kích động. Thậm chí tối qua cậu còn mất ngủ, sáng nay tám giờ đã dậy, Thịnh Dã đến thì cậu đã đứng chờ ở cửa.
Thấy anh tới, cậu còn vẫy tay: "Giờ mình đi luôn sao?"
Thịnh Dã đưa bình giữ nhiệt cho cậu: "Hôm nay là canh lê tuyết nhĩ, uống chút cho đỡ khát. Tôi quay lại lái xe là chúng ta có thể xuất phát. Sáng nay tôi có làm ít đồ ăn vặt, cũng mua trái cây rồi. Cậu muốn mang gì không?"
Lâm Hướng Du lắc đầu: "Chỉ đi một ngày thôi, vậy là đủ rồi."
Mười lăm phút sau, xe của Thịnh Dã rời khỏi nhà.
Lâm Hướng Du tò mò nhìn xung quanh. Lúc mua xe, cậu từng muốn mua xe địa hình nhưng khi đó vừa lấy bằng lái, kỹ thuật đỗ xe còn kém nên cậu đã từ bỏ. Sau này tay lái khá hơn, cậu lại lười đổi xe.
Bây gờ đột nhiên lại có chút động lòng. Dù không tự lái, nhưng cậu vẫn muốn sở hữu.
Lâm Hướng Du lặng lẽ thêm một dòng vào danh sách mua sắm trước năm mới. Gần đây cậu thật sự lười động não, để lần tới mua luôn cho xong.
Thịnh Dã lái xe rất ổn định.
Di chứng của việc ngủ không đủ hiện rõ, vừa ra khỏi thị trấn, Lâm Hướng Du đã ngáp liên tục.
Thịnh Dã nhìn cậu một cái, nhẹ giọng nói: "Ngủ đi, đến nơi tôi sẽ gọi cậu. Ghế sau có chăn vớià bịt mắt, đều là đồ mới."
Lâm Hướng Du do dự đúng một giây rồi đồng ý: "Vậy tôi ngủ nhé. Anh mệt thì gọi tôi, tôi đổi ca lái cho anh."
Thịnh Dã khẽ cười: "Được."
Giấc ngủ này ngọt đến mức khi Lâm Hướng Du bị gọi dậy, xe đã đỗ trong bãi đỗ xe của nhà hàng.
Thịnh Dã rất tự nhiên giúp cậu chỉnh lại tóc, cười hỏi: "Còn buồn ngủ không? Không buồn ngủ thì đi ăn, buồn ngủ thì ngủ thêm chút nữa."
Lâm Hướng Du chậm chạp lắc đầu: "Ăn cơm đi, ngủ nhiều quá ăn không nổi."
Thịnh Dã gọi điện cho ông chủ trước, đợi Lâm Hướng Du tỉnh táo lại mới thu chăn, hai người cùng nhau lên lầu hai.
Họ đến vì cá bạc nên món chính đều xoay quanh cá bạc. Canh cá bạc xào tam ti, cá bạc chiên trứng, cá bạc chiên giòn, thêm vài món rau theo mùa, gà hầm nồi đất, thịt bò xào lá bạc hà.
Lâm Hướng Du theo thói quen nhận bát canh cá Thịnh Dã múc sẵn, nếm một ngụm. Thịt cá tươi, không xương không vảy, rất ngọt.
Bình thường cậu không quá kén ăn, trừ nội tạng thì cái gì cũng ăn, khẩu vị thường thiên cay nhưng bát canh cá này lại hợp khẩu vị ngoài dự đoán. Uống hết một bát, cậu cảm thấy chuyến đi hôm nay đã đáng giá.
Không ngờ cá bạc chiên trứng còn ngon hơn.
Lâm Hướng Du ăn đến mức thấy tiếc, trước kia vậy mà không chú ý đến nơi này, bỏ lỡ bao nhiêu năm.
Thịnh Dã vẫn luôn để ý đến Lâm Hướng Du. Thấy cậu ăn ngon lành, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Lần đầu hai người đi chơi cùng nhau, nếu không thuận lợi, lần sau cậu muốn hẹn cậu ra ngoài sẽ khó hơn rất nhiều.
"Có muốn gọi thêm không?" Thịnh Dã hỏi.
Lâm Hướng Du đặt đũa xuống: "Không cần đâu. Tôi no rồi, gọi thêm cũng không ăn nổi."
Thịnh Dã nghĩ một chút: "Vậy gói một phần cá chiên giòn nhé, lát nữa cậu vừa đi dạo vừa ăn."
Lâm Hướng Du chỉ cân nhắc đúng một giây liền đồng ý.
Buổi chiều, rừng thủy sam thật sự rất đẹp. Thịnh Dã chèo thuyền, Lâm Hướng Du phụ trách ngắm cảnh. Hôm nay cậu không mang máy ảnh, cuối cùng chỉ dùng điện thoại chụp vài tấm hình, quay mấy đoạn video.
Khi ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu lên mặt Thịnh Dã, Lâm Hướng Du giơ điện thoại lên nhắm thẳng về phía anh: "Cười một cái nào."
Thịnh Dã theo phản xạ há miệng cười, bức ảnh có phần ngốc nghếch được lưu lại trong điện thoại của Lâm Hướng Du.
Lâm Hướng Du nhìn màn hình bật cười thành tiếng. Thấy Thịnh Dã nhìn mình chằm chằm, cậu mới nén cười, hỏi: "Sao cứ nhìn tôi mãi thế?"
Thịnh Dã nhẹ nhàng chạm đầu gối vào Lâm Hướng Du, hai tay buông lỏng mái chèo, trong mắt mang theo ý cười lẫn thấp thỏm: "Chụp chung một tấm được không?"
Lâm Hướng Du nghiêng đầu, có vẻ không hiểu lắm. Chẳng phải giống như vừa rồi, chụp luôn là được rồi sao? Sao lại phải hỏi nghiêm túc thế?
"Được chứ."
Lâm Hướng Du đứng dậy định bước lên phía trước, thân thuyền đột nhiên lắc nhẹ. Cậu theo bản năng đưa tay ra định bám vào thân cây, cuối cùng lại rơi vào cánh tay đang vươn tới của Thịnh Dã.
"Cẩn thận một chút. Cậu ngồi yên là được, đừng động."
Ngón tay Lâm Hướng Du khẽ co lại, được Thịnh Dã đỡ vững ngồi xuống. Cậu nhìn anh lấy điện thoại ra, cúi người về phía trước, dừng lại ở khoảng cách nửa cánh tay, giơ điện thoại chụp họ, mà lúc này tay Thịnh Dã vẫn chưa buông cậu ra.
Tim Lâm Hướng Du khẽ đập mạnh một cái, không tự nhiên nghiêng đầu đi.
Gió nổi lên, lá cây xoay tròn rơi xuống mặt nước, gợn lên từng vòng sóng nhỏ.