Rừng thủy sam vào mùa thu, ánh mặt trời xuyên qua những kẽ hở giữa cành lá, tạo thành từng quầng sáng dừng lại trên mặt nước, cũng dừng lại trên mặt người.
Thuyền mái chèo lướt đi mang theo làn sóng gợn, quầng sáng trên mặt người lúc ẩn lúc hiện, như thể chính bản thân họ cũng đang phát sáng.
Thịnh Dã cất điện thoại lại vào túi trong áo, kéo khóa lên cẩn thận, bảo đảm tuyệt đối an toàn.
Đó là chiếc điện thoại lưu giữ ảnh chụp chung của anh với Lâm Hướng Du, tấm ảnh chụp chung đầu tiên của hai người. Anh chưa kịp rửa ảnh ra, lúc này điện thoại tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì.
Thế nhưng ánh mắt Thịnh Dã vẫn luôn dừng trên người Lâm Hướng Du, ảnh chụp chung có quan trọng đến đâu cũng không bằng một cái ngoảnh đầu lại của người trước mắt.
Lâm Hướng Du thả lỏng cả người, dựa vào mép thuyền.
Quầng sáng rơi lên gương mặt làm cậu có chút chói mắt, lại mang theo một tia cảm xúc khó nói. Hàng mi cậu khẽ rũ xuống, che đi đôi mắt, cũng che khuất tầm nhìn có phần quá mức chuyên chú từ đối diện.
Rõ ràng là mùa đông, vậy mà ánh nắng hôm nay lại ấm đến lạ, ngay cả gió trong rừng cũng thổi mềm lòng người.
Nhìn dáng vẻ ấy của Lâm Hướng Du, Thịnh Dã vô thức thả lỏng lực ở tay chèo, chậm rãi giảm tốc độ.
Trong rừng yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước khẽ gợn, tiếng chim hót vụn vặt ở xa xa cùng nhịp thở nhẹ nhàng của hai người trên thuyền.
Thấy Lâm Hướng Du khẽ nhíu mày vì có lá rụng xuống đầu, Thịnh Dã không nhịn được mỉm cười. Anh lại không tiện đưa tay giúp, chỉ có thể nhìn cậu tự lắc đầu, làm chiếc lá rơi xuống, đổi sang tư thế nằm nghiêng.
Anh có chút hối hận. Trên xe rõ ràng có gối dựa với chăn, vậy mà lúc nãy anh lại không nhớ ra. Mép thuyền quá cứng, Lâm Hướng Du dựa vào chắc chắn không thoải mái.
Khi thuyền nhỏ lướt qua đoạn thủy đạo đẹp nhất, Thịnh Dã hạ giọng hỏi: "Muốn ở đây thêm một lát không? Hay là quay về?"
Ban đầu Lâm Hướng Du không định ngủ nhưng Thịnh Dã cố ý chèo thuyền tránh xa đám đông, trong rừng lại yên tĩnh quá mức, vừa nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ của cậu đã kéo tới. Đến lúc này, cậu đã ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Bị đánh thức, đầu óc cậu còn hơi mơ hồ, vừa mở mắt ra đã thấy một mảng rừng thủy sam cam hồng như lửa. Bóng cây phản chiếu trên mặt nước, nhuộm cả không trung thành sắc hồng nhạt, lại hòa cùng ánh chiều tà nơi cuối núi rừng, càng thêm rực rỡ.
Đã rất lâu rồi không được nhìn thấy cảnh sắc như thế này, Lâm Hướng Du thầm cảm khái trong lòng.
"Ở đây thêm một lát đi."
Thịnh Dã đã đoán trước được câu trả lời, chỉ mỉm cười, đưa chiếc áo khoác vừa cởi ra: "Lót phía sau lưng đi, không sẽ bị cộm đau đấy."
Da Lâm Hướng Du rất trắng, chỉ cần va chạm một chút là vết bầm hiện ra rất rõ. Thịnh Dã còn nhớ lần trước thấy cổ tay cậu bầm xanh một mảng, hỏi ra mới biết chỉ là vô tình đụng vào góc bàn. Cậu còn chưa kịp thấy đau, trên da đã xuất hiện vết bầm, phải gần một tuần mới tan hết.
Đến giờ Thịnh Dã vẫn còn nhớ rất rõ.
Lâm Hướng Du giơ tay đẩy nhẹ: "Không cần đâu. Anh mặc đi, hôm nay hơi lạnh."
Thịnh Dã giả vờ muốn đặt thẳng áo ra sau lưng cậu. Anh vừa đứng dậy, thuyền liền khẽ lắc.
Lâm Hướng Du lập tức căng thẳng, thấy Thịnh Dã còn định tiến lên, đành vươn tay nhận lấy: "Được rồi, tôi cầm. Anh đừng nhúc nhích, cẩn thận ngã."
Chiếc áo vừa cởi vẫn còn vương hơi ấm cơ thể Thịnh Dã. Lâm Hướng Du cảm thấy đầu ngón tay như bị bỏng nhẹ, trong lòng lặng lẽ than thở: Người này đúng là dương khí quá thịnh.
Nhớ lại dáng vẻ căng thẳng ban nãy của Lâm Hướng Du, Thịnh Dã chợt nhận ra có lẽ đối phương hơi sợ nước. Anh nhìn sắc trời, đề nghị: "Tôi chèo chậm một chút, đi từ đây ra ngoài. Ăn xong bữa nữa thì chúng ta về."
Lâm Hướng Du dựa lên chiếc áo khoác, quả nhiên thoải mái hơn nhiều: "Được, nghe anh."
Thịnh Dã lâng lâng trong lòng, hai tay chèo thuyền cũng có lực hơn.
Mặt trời lặn, chim về rừng. Đám chim đã quen với con người không hề sợ hãi, bay vút qua ngay trên đỉnh đầu Lâm Hướng Du. Cậu thích thú nhìn theo bóng chim bay xa, ngữ khí có chút vui vẻ: "Chúng ta cũng về nhà thôi."
"Được, vậy tôi chèo nhanh chút."
Buổi trưa ăn khá nhiều, lúc này Lâm Hướng Du cũng không ăn bữa tối đàng hoàng. Hai người dạo một vòng quanh quầy ăn vặt ven hồ rồi thắng lợi trở về.
Cậu đưa đồ tới trước mặt Thịnh Dã: "Tối nay ăn cái này đi. Người mua đông, chắc chắn rất ngon."
Thịnh Dã sợ Lâm Hướng Du đói dọc đường, lại vào tiệm mua thêm một bát hoành thánh cá bạc cho vào hộp giữ nhiệt, sau đó hai người mới lên đường về nhà.
Vì không ăn cơm tối, lúc về tới nhà trời mới vừa sập tối, trên đường thậm chí còn có mấy ông bà già ra ngoài tản bộ.
Thịnh Dã đỗ xe trong sân, tiễn Lâm Hướng Du về tận cửa. Lúc đứng trước nhà, anh nói: "Sáng mai tôi có thể không qua giúp được, trong tiệm có khách đặt trước muốn tổ chức tiệc. Nếu có việc gì, cậu nhớ gọi cho tôi."
Lâm Hướng Du cười cười, vẫy tay: "Yên tâm đi. Ở đây có ba người lận, thế nào cũng xoay xở được. Có việc, tôi sẽ tìm anh."
Lúc này Thịnh Dã mới yên tâm quay đi.
Sắp tới chỗ rẽ, anh bỗng nghe thấy giọng bà nội Lâm Hướng Du: "Con trai lớn nhà cháu cưới vào hai mươi tháng chạp đúng không? Yên tâm, đến lúc đó chúng ta nhất định sẽ đi dự. Cháu nói xem, A Du nhà bác tuổi cũng tới rồi, nhìn cái hai năm nữa là sắp ba mươi rồi. Ai da..."
Một giọng phụ nữ hơi lạ đáp lại: "Ba mươi đúng là không nhỏ. Cháu thấy đi xem mắt cũng không tệ. Con trai cháu là cưới qua xem mắt đó, vợ chồng son bây giờ sống cũng ổn lắm."
Tim Thịnh Dã giật thót, ngay sau đó lại nghe bà nội Lâm Hướng Du nói: "Cháu nói vậy cũng đúng, xem mắt quả thật không tệ..."
Lòng bàn tay Thịnh Dã toát đầy mồ hôi, mắt không biết nên nhìn đi đâu. Dư quang bỗng thấy Lâm Hướng Du đẩy cửa đi ra, anh chớp chớp mắt khô rát, đầu óc nổ tung thành một mớ hỗn độn, cuống cuồng chạy đi không chọn đường.
Lâm Hướng Du vừa ra tới, thấy bác gái ngồi đó khâu đế giày mới biết hôm nay bác gái với bà nội đều sang, chỉ lo hai nhân viên lo liệu không xuể khi cậu không ở nhà.
Thấy cậu về, Kỷ Đào Vũ hỏi: "A Du, bà nội cháu đâu? Bà nói muốn ra đón cháu mà."
Hôm nay cậu với Thịnh Dã về bằng đường khác, chắc là bỏ lỡ rồi.
Lâm Hướng Du: "Bác ngồi nghỉ trước đi, cháu ra ngoài xem thử." Nói xong liền quay người đi ra.
Không ngờ Thịnh Dã vẫn chưa đi xa. Cậu vừa định gọi, giây tiếp theo đã thấy người kia lao vọt đi.
Lâm Hướng Du nhìn mà sững sờ. Sao vậy nhỉ?
Nghĩ có phải xảy ra chuyện gì không, cậu lấy điện thoại gửi tin nhắn qua, đợi gần một phút vẫn không thấy trả lời.
Thôi, đi tìm bà nội trước đã.
Lâm Hướng Du đi thêm hai bước, thấy bà nội đang nói chuyện với người khác, liền đi tới. Cậu mỉm cười, tiến lên đỡ tay bà, hỏi: "Bà nội, hai người đang nói chuyện gì vậy?"
Hà Tú Trúc cười nói: "Đang nói về cháu đó. Con trai nhà con bé còn nhỏ hơn cháu hai tuổi mà sắp cưới rồi, bà cũng sốt ruột chứ."
Lâm Mộ Mai cười theo: "Bác vừa nhắc đến xem mắt, bà nội cháu thấy cũng được nhưng lại nói không nỡ thúc giục cháu. Cháu tạm thời chưa muốn kết hôn cũng thôi, dù sao bây giờ ba bốn mươi mới cưới cũng không hiếm."
Lâm Hướng Du siết chặt tay bà nội, giọng nói mang theo chút nũng nịu: "Vẫn là bà nội tốt nhất. Bác cả còn giục cháu đó."
Gương mặt cậu khá non nớt, làm nũng cũng không hề gượng gạo, ngược lại còn chọc cho Hà Tú Trúc với Lâm Mộ Mai bật cười.
Hà Tú Trúc cười lắc đầu: "Bác cả cháu giục cháu một lần là cháu lải nhải với bà cả tháng. Hôm trước còn nói với bà bảo thúc giục cháu, chứ tự nó không dám nói."
Lâm Hướng Du chỉ cười, dìu bà nội về nhà, lại đưa bà hàng xóm về xong mới quay lại.
----
Về tới nhà, Thịnh Dã ngồi xổm trước cửa phòng th* d*c, cầm điện thoại rất lâu mà không biết phải làm gì, trên màn hình rõ ràng là tin nhắn Lâm Hướng Du vừa gửi: [Vừa nãy thấy anh đột nhiên chạy đi, đã xảy ra chuyện gì sao?]
Thịnh Dã nghĩ: Vì nghe bà nội cậu nói muốn cho cậu đi xem mắt nên tôi bị dọa. Muốn nói là tôi thích cậu, muốn cậu đừng đi.
Nhưng lời này căn bản không thể nói ra.
Thịnh Dã vào phòng, nghĩ tới nghĩ lui. Khung chat gõ một đống chữ, lại xóa từng chữ một, cuối cùng mới nghĩ ra một lý do trông có vẻ hợp lý: [Ngày mai trong tiệm bận, vội về chuẩn bị đồ ăn.]
Lâm Hướng Du thấy vậy cũng không nghĩ nhiều, chỉ cần không có chuyện gì là được: [Vậy anh bận đi, ngày mai tôi xong việc sẽ qua giúp anh.]
Thịnh Dã không nhìn thấy tin nhắn này. Anh đã không còn tâm trí để ý điện thoại, cứ đi qua đi lại tại chỗ, vắt óc nghĩ xem làm sao mới có thể ngăn Lâm Hướng Du đi xem mắt.
Cậu sẽ đi khi nào? Ngày mai sao?
Trong đầu Thịnh Dã chỉ toàn hai chữ xem mắt, phần tỉnh táo còn sót lại duy nhất là tưởng tượng lỡ như Lâm Hướng Du đi xem mắt, gặp người hợp ý, có khi còn chưa ăn Tết đã đính hôn, sang năm chọn ngày lành kết hôn, tươi cười rạng rỡ mời anh đi uống rượu mừng.
Mồ hôi trên trán Thịnh Dã túa ra từng giọt, thậm chí anh còn cảm thấy mình sắp không thở nổi.
Xem mắt... Xem mắt...
Anh lẩm nhẩm hai chữ ấy hết lần này đến lần khác.
Thời gian trôi qua từng giây, đột nhiên Thịnh Dã khựng lại.
Anh nghĩ ra rồi!
Anh có thể lấy cớ bản thân cũng bị thúc giục kết hôn, nói là không muốn đi xem mắt, nhờ Lâm Hướng Du giúp, xin sang nhà cậu ở nhờ vài ngày để trốn, tránh bị nhắc mãi.
Nếu Lâm Hướng Du đồng ý cho anh ở, anh có thể kịp thời biết được khi nào cậu định đi xem mắt, có lẽ còn có cơ hội ngăn lại.
Càng nghĩ càng thấy khả thi, Thịnh Dã luống cuống lấy điện thoại ra. Không kịp nhắn tin, anh trực tiếp gọi điện.
"Tút... tút..."
Trong lúc Thịnh Dã mòn mỏi chờ đợi, Lâm Hướng Du cuối cùng cũng bắt máy: "A lô, muộn thế này sao anh còn chưa ngủ? Đột nhiên gọi là có việc gấp à?"
Yết hầu Thịnh Dã khẽ lăn, giọng hơi run: "Tôi có thể sang nhà cậu ở nhờ hai ngày không? Vừa về đã bị giục cưới, mẹ tôi còn muốn ngày mai tôi đi xem mắt. Tôi không muốn đi."
Lâm Hướng Du ngẩn ra. Hôm nay là ngày gì vậy? Sao ai cũng nói chuyện kết hôn thế?
Lại nghĩ tới lời bà nội nói không thúc giục mình, cậu bỗng thấy có chút tự hào, cũng không nghĩ sâu đến chỗ không hợp lý. Dù Thịnh Dã ở nhà cậu, ban ngày anh vẫn phải ra tiệm làm việc, bị giục cưới thì vẫn cứ bị giục thôi.
"Được chứ. Phòng cho khách còn trống, vừa mới dọn dẹp xong, đồ đạc đều đầy đủ. anh chỉ cần qua là được, muốn ở mấy ngày thì ở."
Chân Thịnh Dã đã mềm nhũn, suýt nữa ngồi sụp xuống đất.
Tuyệt! Lâm Hướng Du đồng ý rồi!
Cậu ấy đồng ý cho mình sang ở rồi!
Thịnh Dã hít sâu một hơi, cẩn thận hỏi: "Ngày mai cậu có ra ngoài không? Khi nào tôi qua thì tiện?"
Lâm Hướng Du không nghĩ nhiều, đáp ngay: "Khi nào cũng được. Ngày mai tôi ở nhà cả ngày."
Vừa mới đi chơi một ngày đã tiêu hao hết tinh lực, ba ngày tới cậu cũng không có ý định ra ngoài. Cậu muốn nằm yên trên giường với ghế.
Thịnh Dã chuẩn xác bắt được trọng điểm: Ngày mai ở nhà cả ngày, tức là ngày mai sẽ không đi xem mắt.
Trái tim treo lơ lửng cả đêm của anh cuối cùng cũng rơi xuống chỗ chắc chắn. Ít nhất cũng có một ngày an toàn, biết đâu ngày kia cũng không đi.
Khóe miệng Thịnh Dã gần như kéo tới mang tai. Lần đầu tiên anh cười rạng rỡ đến vậy, nhanh chóng nói: "Được, vậy chiều mai tôi bận xong sẽ qua!"