Năm giờ chiều, cuối cùng Thịnh Dã cũng vội xong việc. Anh xếp hai bộ quần áo để tắm rửa vào túi, xách theo hộp đồ ăn đi ra ngoài.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, nắng chiều nhuộm khắp không gian. Ánh mặt trời rơi lên người anh, kéo dài bóng dáng trên mặt đất, chỉ là cái bóng ấy hơi nhấp nhô, lao nhanh rồi biến mất ở chỗ rẽ.
Nhìn thấy cây nhãn quen thuộc, Thịnh Dã thấy cánh cổng sân hé mở một khe, rõ ràng là Lâm Hướng Du cố ý để lại cho anh. Anh nhếch môi cười, sải bước đi vào.
Trong giếng trời, Lâm Hướng Du đang chậm rãi tưới hoa.
Thật ra hai ngày trước mới tưới nước xong, hôm nay không tưới cũng không sao nhưng tối nay Thịnh Dã sẽ tới, cậu lại không tiện nằm lên giường quá sớm, chỉ đành tự tìm việc để làm.
Thấy Thịnh Dã bước vào, Lâm Hướng Du lập tức đặt bình tưới xuống, cười hỏi: "Hôm nay xong sớm vậy sao? Tôi còn tưởng phải sáu bảy giờ anh mới qua cơ."
Thịnh Dã cười đáp: "Hôm nay khách không nhiều. Bố tôi cũng ở đó, bọn họ lo được. Hôm nay tôi làm cá hấp, bò xào ớt, trứng xào kỷ tử non, cả mấy món phụ nữa. Cậu muốn ăn bây giờ hay lát nữa? Đồ này để nguội sẽ không ngon đâu."
"Ăn bây giờ đi." Lâm Hướng Du nói ngay: "Trưa lười ăn, tôi đói lâu rồi."
"Được, vậy tôi mang vào bếp. Hôm nay hơi lạnh, không hợp ăn ở gian chính."
Thịnh Dã khẽ nhíu mày. Xem ra sau này chỉ cần có thời gian là anh nên tự mang đồ ăn qua, ăn uống thất thường không tốt cho sức khỏe. Lâm Hướng Du lại gầy, sao có thể không ăn cơm được?!
Nghĩ tới việc mình ở đây, ngày mai có thể giám sát Lâm Hướng Du ăn uống đàng hoàng, trong lòng Thịnh Dã lại có chút vui vẻ.
Rất nhanh, cả hai đã ăn xong bữa tối.
Đợi Thịnh Dã dọn dẹp chén đũa xong, Lâm Hướng Du hỏi: "Anh ở phòng cho khách đối diện phòng tôi được không? Tôi đã dọn sẵn rồi. Hoặc là anh muốn ở tầng một cũng được."
Thịnh Dã lập tức đáp: "Tôi ở phòng khách là được."
Trong lòng anh thầm nghĩ: Có thể ở ngay đối diện, sao anh lại xuống tầng dưới được chứ!!!
Lâm Hướng Du gật đầu, xoay người dẫn anh lên lầu.
Phòng ngủ của cậu với phòng cho khách chỉ cách nhau một bức tường, trước cửa có một lối đi nhỏ, đặt một chiếc bàn con. Trên bàn là bình hoa cậu vừa thay hôm nay, cánh hoa còn đọng giọt nước.
Mở cửa phòng khách, Lâm Hướng Du giới thiệu: "Chăn đệm đều mới thay, đã giặt sạch, có thể ngủ trực tiếp. Chỉ là vòi sen trong phòng tắm hình như bị hỏng, không ra nước, chắc anh phải dùng phòng tắm của tôi rồi."
Thật ra tầng một cũng có phòng tắm nhưng thời tiết thế này, tắm xong lại phải lên lầu sẽ quá dày vò. Nghĩ một chút, Lâm Hướng Du vẫn bỏ qua.
Hai người đàn ông dùng chung một phòng tắm cũng đâu có gì đâu.
Liên tiếp toàn là tin tốt khiến đầu óc Thịnh Dã có chút choáng váng, nói chuyện cũng lắp bắp: "Được, được, tôi có thể. Tôi sẽ không đụng lung tung đồ của cậu."
Lâm Hướng Du không để tâm: "Không sao, đồ dùng vệ sinh tôi đều chuẩn bị mới cho anh rồi. Lúc anh rửa mặt đánh răng, cứ gõ cửa vào là được."
Thịnh Dã ngẩn ra: "Cậu tắm trước đi, tôi không vội."
Lâm Hướng Du không khách sáo thêm, gật đầu, quay về phòng.
Thịnh Dã đứng sững sờ một lúc, đặt đồ lên bàn, ngồi thẫn thờ rất lâu mới đứng dậy xuống lầu. Anh tìm hộp dụng cụ, xem phòng tắm hỏng chỗ nào, định sửa trước, nhỡ đâu sau này Lâm Hướng Du cần dùng.
Loay hoay một hồi, vòi sen cuối cùng cũng có nước.
Tiếng nước vang lên trong phòng tắm, anh lập tức vặn lại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa. May mà không nghe thấy động tĩnh của Lâm Hướng Du, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Bên ngoài dần tối, Thịnh Dã cố tỏ ra bình tĩnh gõ cửa phòng Lâm Hướng Du: "Tôi vào được không?"
"Đợi chút."
Rất nhanh, cửa mở ra.
Lâm Hướng Du mặc bộ đồ ngủ lông mềm, tóc còn hơi ướt, rõ ràng vừa tắm xong.
"Anh vào đi, tôi dẫn anh qua phòng tắm. Đồ chuẩn bị cho anh đều ở trong cái rổ màu lam kia, anh tự lấy là được."
"Được." Thịnh Dã đáp, theo cậu vào trong.
Đây không phải lần đầu tiên anh tới phòng Lâm Hướng Du, thậm chí có thể nói là quen thuộc nhưng được người ta dẫn vào như vậy, trong lòng anh vẫn không hiểu sao lại hơi căng thẳng.
Tới phòng tắm, Lâm Hướng Du giới thiệu sơ qua rồi đóng cửa đi ra.
Thịnh Dã tựa vào tường, hơi nước làm ướt quần áo cũng không để ý. Anh hít sâu một hơi, để mùi hoa nhài nhàn nhạt thấm vào lồng ngực.
Là mùi của Lâm Hướng Du.
Thịnh Dã đứng như vậy rất lâu, sợ Lâm Hướng Du đợi lâu mới xách cái rổ lên, xem những thứ cậu đã chuẩn bị cho mình.
Khăn tắm, sữa tắm, dầu gội, sữa dưỡng thể, kem ủ tóc, dao cạo râu, bàn chải điện, sữa rửa mặt, kem dưỡng...
Thịnh Dã nhìn cái rổ, lại cúi đầu nhìn xà phòng, khăn mặt với bàn chải đánh răng mình mang theo, không khỏi thở dài. Quả thật anh với Lâm Hướng Du rất khác nhau.
Rất lâu sau, Thịnh Dã mới mở vòi sen. Khi tay chạm vào chai sữa tắm, anh do dự một chút, cẩn thận đổi hướng, ấn ra một bơm của Lâm Hướng Du.
Ngày thường anh tắm rất nhanh nhưng hôm nay lại tắm tới ba lần, gần nửa tiếng mới luống cuống quấn khăn tắm, dọn dẹp phòng tắm sạch sẽ rồi đi ra.
Lâm Hướng Du cuộn người trên ghế sopha, mơ màng sắp ngủ. Nghe thấy tiếng động, cậu vui vẻ ngẩng đầu lên nhưng cảnh trước mắt lại khiến cậu sững sờ.
Thịnh Dã đang c** tr*n, trên vai dường như còn đọng nước, men theo đường cơ bắp chảy xuống, biến mất ở phần dưới được quấn khăn tắm. Tất cả trông đều rất bình thường, ngoại trừ chiếc khăn bên hông anh trông như sắp tuột.
Khi Thịnh Dã bước đi, Lâm Hướng Du thậm chí còn thấy được đùi anh, mặt cậu lập tức đỏ bừng.
Dù đều là đàn ông, cảnh này cũng quá xấu hổ rồi.
Lâm Hướng Du muốn mở miệng nhắc nhở nhưng lại không nói nổi lời nào, chỉ lặng lẽ quay đầu đi: "Phòng anh có máy sấy đấy, nhớ sấy khô tóc rồi hãy ngủ. Ngủ ngon."
Thịnh Dã hoàn toàn không ý thức được vấn đề. Hơn nữa lúc này anh cũng không dám nhìn Lâm Hướng Du, vội vàng đáp: "Được, tôi biết rồi. Cậu ngủ ngon." Nói xong liền chạy mất.
Lâm Hướng Du ném mình lên giường, nhắm mắt nghĩ: Hay là ngày mai tìm người sửa lại phòng tắm phòng khách nhỉ?
Nghĩ xong, cậu liền ngủ mất.
Trong phòng khách, Thịnh Dã lại kích động đến mức trằn trọc không yên. Nghĩ tới việc Lâm Hướng Du chỉ ở cách mình một bức tường, anh hận không thể chạy xuống lầu hai vòng rồi quay lại.
Cuối cùng, chính anh cũng không biết mình ngủ từ lúc nào.
Khi tỉnh lại, bên ngoài trời đã gần sáng.
Thịnh Dã không vội dậy, nằm trên giường lên kế hoạch bữa sáng. Những món thường ngày đã làm nhiều rồi, không thể ngày nào cũng ăn bánh bao với bún.
Nghĩ lại nguyên liệu cùng đống dụng cụ mang theo hôm qua, anh quyết định nấu một nồi cháo hải sản, thêm bánh chẻo áp chảo, bánh quẩy chiên giòn, phối hai món phụ là vừa.
Lên kế hoạch xong xuôi, Thịnh Dã mới dậy rửa mặt đánh răng, chuẩn bị xuống lầu. Ngón tay vô tình chạm vào màn hình điện thoại, thấy thông báo tin nhắn sáng lên, anh mở ra xem.
Là mẹ anh gửi từ hôm qua, hỏi khi nào anh về.
Vì anh không trả lời, phía sau còn thêm một tin: [Trước khi về nhớ ghé siêu thị, trong nhà sắp hết giấy rồi.]
Thịnh Dã mờ mịt chớp mắt, lúc này mới hậu tri hậu giác nhận ra lời nói dối của mình dễ bị vạch trần đến mức nào. Một khi Lâm Hướng Du gặp mẹ anh, cậu sẽ biết anh hoàn toàn không bị giục cưới, tất cả chỉ là lừa dối.
Còn công việc nữa!
Anh lấy cớ trốn ra đây, ban ngày chắc chắn không thể quay về. Trong bếp phải làm sao? Trong tiệm có xoay xở kịp không?
Thịnh Dã càng nghĩ càng thấy sợ, thậm chí trong đầu đã hiện lên cảnh Lâm Hướng Du nổi giận khi biết sự thật.
Phải làm sao đây?