Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 36



Thấy Thịnh Dã gấp đến mức trán sắp túa mồ hôi, Lâm Hướng Du gật đầu, cười nhẹ: "Được, tôi tin anh."

Nghĩ lại, chính Lâm Hướng Du cũng không hiểu sao vừa rồi mình lại hỏi ra một câu có phần thất lễ như vậy, may mà Thịnh Dã không giận. Nhưng hỏi xong, chưa kịp đợi Thịnh Dã trả lời, trong lòng cậu lại thoáng khó chịu.

Ánh mắt Thịnh Dã vẫn dán chặt lên mặt Lâm Hướng Du, xác nhận cậu thật sự không có ý định hỏi tiếp nữa mới thở phào nhẹ nhõm. Anh luôn lo Lâm Hướng Du lát nữa lại chợt nhớ ra, hiện tại cho qua thì cho qua, nhỡ đâu nói hớ một câu là hỏng bét. Phải nghĩ cách chuyển hướng mới được!

Thịnh Dã gãi đầu, khóe mắt bỗng liếc thấy trên đầu tường có một con mèo đứng đó, ánh mắt lập tức sáng lên, vội hỏi: "Chỗ kia có con mèo, là cậu nuôi à?"

Lâm Hướng Du theo tầm mắt anh nhìn qua, trên đầu tường quả nhiên có một con mèo mướp đang ngồi xổm phơi nắng, cái đuôi lắc qua lắc lại.

Cậu chưa từng nuôi thú cưng nhưng nhà bác cả có nuôi một con chó vàng rất to, ôm từ nhà khác trong thôn về. Không phải giống gì quý, chỉ là chó ta, nuôi để trông nhà giữ cửa, rất dữ, chỉ cần nghe thấy ngoài cổng có tiếng bước chân là nó sủa ầm lên.

Dù năm nào cậu cũng về nhưng với con chó, cậu vẫn là người lạ.

Ngày đầu tiên mỗi lần về, Lâm Hướng Du đều bị nó sủa dữ dội, thậm chí còn nhe răng. Cậu không dám đến gần, phải sang ngày hôm sau nó mới yên.

Hiện giờ con chó vàng đã già, không còn hung như trước. Lần này cậu về lâu, nó cũng không sủa cậu nữa, thậm chí còn vẫy đuôi, vì thế cậu mới dám lại gần cho ăn.

Đó là động vật nhỏ cậu tiếp xúc nhiều nhất. Không phải cậu không thích mấy con mèo con chó đáng yêu khác, chỉ là tính tình cậu lười nhác, chưa từng nảy ý định nuôi thú cưng, nhiều lắm là gặp thì đứng lại nhìn thêm vài lần.

Giống như con mèo mướp trên đầu tường lúc này, dù đứng xa nhìn không rõ mặt nhưng vẫn thấy đôi tai nhọn, lông mượt bóng loáng, duỗi ra là một dải béo tròn.

Dù là thị trấn nhưng cũng hiếm khi coi mèo chó là thú cưng đúng nghĩa, đa phần dùng để giữ nhà, bắt chuột. Con mèo này lớn được thế, nhìn là biết tay bắt chuột cừ khôi, Lâm Hướng Du có chút động lòng.

Đúng lúc Thịnh Dã lên tiếng: "Cậu muốn cho nó ăn không? Trong bếp có trứng luộc sáng nay."

Trước đó Thịnh Dã đã nấu trứng luộc nước trà, Lâm Hướng Du rất thích nhưng trứng luộc sáng nay, cậu không đụng đến một miếng vì cậu không thích mùi tanh của trứng.

Thịnh Dã luộc tổng cộng bốn quả, tự ăn ba, còn dư một quả.

Lông mày Lâm Hướng Du khẽ động, nói: "Tôi đoán nó cũng không xuống đâu, thôi cứ thử cho ăn đi. Tìm cái bát đặt ở đó, nó ăn hay không cứ tùy duyên."

Thịnh Dã phủi bùn trên tay, xoay người vào bếp. Chưa đầy một phút, anh đã quay lại, trong bát ngoài trứng gà còn có mấy con tôm dư từ sáng.

Hai người đang ở vườn rau, con mèo chắc không dám xuống.

Thịnh Dã đặt bát dưới gốc cây hồng.

Hai người đứng nhìn một lúc, con mèo trên đầu tường ngủ ngon lành, hoàn toàn coi họ như không khí.

Thịnh Dã thiếu kiên nhẫn, cúi đầu tiếp tục hái rau, Lâm Hướng Du cũng thôi.

Chẳng mấy chốc, rau đã đầy một giỏ.

Thịnh Dã nói: "Tôi đi chuẩn bị đồ ăn, làm xong sẽ gọi cậu xuống."

Lâm Hướng Du lắc đầu: "Đi cùng đi, một mình ở đây cũng chán."

Đương nhiên Thịnh Dã rất vui vẻ: "Được!"

Vào đông, hai người ăn lẩu đến trán túa mồ hôi.

Nước lẩu là Thịnh Dã tự làm mang sang, rất thơm, cũng rất cay. Lâm Hướng Du ăn hai miếng đã cay xè.

Thịnh Dã định làm cho cậu một nồi nước lẩu trong, cậu lại không chịu: "Ăn cay nghiện rồi, giờ đổi tôi chắc chắn không có khẩu vị. Để lần sau thử cái khác."

Thịnh Dã muốn nói lại thôi, rót cho cậu một ly sữa đặt bên tay, nhìn cậu uống xong mới nói: "Lần sau tôi làm lẩu cháo cho cậu, hoặc gà hun khói thiên ma chân giò. Nước gà làm lẩu cũng ngon."

Lâm Hướng Du gật đầu, dù sao món nào cậu cũng thích.

Thời điểm cả hai ăn xong, trời đã gần tối.

Thịnh Dã tự nhiên đứng dậy thu dọn bát đũa, còn tranh thủ gọi Lâm Hướng Du: "Cậu có muốn ra xem con mèo kia không?"

Lâm Hướng Du đặt khăn rửa bát xuống: "Suýt nữa thì quên, để tôi ra xem."

Nhìn cậu đi ra ngoài, Thịnh Dã bật cười, nhặt khăn rửa bát đặt lên bệ bếp. Cái khăn này còn mới, nếu dùng không quen chắc chắn dính dầu, cũng chỉ có Lâm Hướng Du là không biết.

Ngoài vườn, Lâm Hướng Du thấy cái bát trống trơn, hơi ngạc nhiên. Cậu cứ tưởng con mèo sẽ không xuống chứ!

Cậu cầm bát vào bếp, đưa cho Thịnh Dã xem: "Anh nhìn này, nó ăn hết rồi."

Thịnh Dã thấy cậu vui, hỏi: "Cậu muốn nuôi mèo không? Có thể bắt chuột. Hoặc nuôi chó, chó cũng bắt chuột."

Lâm Hướng Du lắc đầu: "Không đâu, tôi không có kiên nhẫn chăm sóc, nuôi cũng không tốt. Nếu có mèo hoang ghé qua, tôi sẽ cho ăn chút, coi như nó là nửa con mèo của tôi."

Thịnh Dã bị chọc cười nhưng vẫn nghiêm túc đáp: "Nếu cậu muốn nuôi, cứ yên tâm, tôi chăm giúp cậu."

Lâm Hướng Du khựng lại một chút, vẫn từ chối: "Đợi mấy năm nữa đi. Giờ tôi còn trẻ, nuôi rồi có khi lại phải đưa đi, tôi không nỡ."

Thịnh Dã không hỏi thêm, chỉ nói: "Vậy khi nào cậu quyết định nuôi, nhớ nói tôi biết. Tôi cũng nuôi một con, để chúng làm bạn."

"Được thôi. Mèo có bạn mèo, chó có bạn chó, tôi có anh làm bạn."

Tay Thịnh Dã khựng lại, không kìm được mà bật cười thành tiếng: "Cậu nói đúng. Cậu luôn có tôi làm bạn, mãi mãi."

Đến nửa đêm, Thịnh Dã vẫn còn dư vị câu nói đó, trong lòng mơ hồ có chút hối hận. Khi ấy sao lại không ghi âm lại chứ?

Thậm chí anh còn âm thầm nghi: Lỡ như anh không theo đuổi được người, vậy câu nói này chính là bảo kiếm hộ thân.

Không làm được người yêu, cũng không thể ngay cả bạn cũng không làm. Bất luận quan hệ gì, anh đều muốn ở bên Lâm Hướng Du.

Hôm sau, Thịnh Dã dậy rất sớm, thay bộ đồ chịu bẩn rồi ra vườn rau. Nói là sáng nay hái rau nhưng Lâm Hướng Du tám chín phần là dậy không nổi, vẫn để anh làm thì hơn.

Thịnh Dã làm việc rất gọn gàng, chẳng bao lâu sau đã hái gần xong. Nghĩ Lâm Hướng Du muốn đem tặng người khác, anh còn đặc biệt rửa sạch, đặt ngay ngắn trong giỏ.

Lâm Hướng Du thích mua mấy món lặt vặt nhỏ xinh, cái giỏ này là cậu mua lúc dạo phố. Hôm qua Thịnh Dã nhìn lướt qua cũng thấy hơn chục cái, giờ dùng vừa vặn.

Xong việc, anh quay về phòng thay quần áo bẩn, xuống bếp làm bữa sáng. Hôm nay làm đơn giản: cháo rau, thêm hai món xào, dưa leo trộn, còn luộc trứng cho "nửa con mèo" của Lâm Hướng Du.

Chuẩn bị xong xuôi, anh mới lên lầu gọi Lâm Hướng Du dậy.

Gõ cửa hồi lâu, trong phòng mới vang lên giọng lẩm bẩm: "Cửa không khóa."

Thịnh Dã đẩy cửa vào, nhẹ tay nhẹ chân đi đến giường. Thấy Lâm Hướng Du vùi mình trong chăn, chỉ lộ ra cái gáy, không nhịn được vươn tay chạm nhẹ.

Tóc cậu rất mềm, sờ rất thích, không cứng như tóc anh.

Thịnh Dã không dám sờ lần hai, sợ bị phát hiện.

"Không còn sớm nữa. Có dậy nổi không? Lát nữa hai người Hạ Tử Ngang sẽ tới, sáng nay cậu còn phải ra ngoài nữa."

Trong chăn truyền ra một tiếng thở dài thật dài.

Lâm Hướng Du không có tính cáu kỉnh khi bị gọi dậy, chỉ là tối qua thức khuya, bây giờ cậu thật sự không dậy nổi.

Thịnh Dã không tiếng động cười cười, khóe mắt còn lộ ra nếp gấp nhỏ: "Nếu thật sự không muốn dậy thì thôi. Bên dưới có tôi trông, rau tôi hái xong rồi, lát cậu tỉnh thì tự mang đi tặng."

Lâm Hướng Du thò một bàn tay ra, làm động tác OK, lại rụt ngay vào chăn.

Thấy cậu thật sự buồn ngủ, Thịnh Dã không quấy rầy nữa, nhẹ nhàng đóng cửa rời đi.

Cuối cùng, khi Lâm Hướng Du xách giỏ rau ra ngoài đã là gần một giờ trưa.

Nhà bác cả không xa, cậu lười đạp xe, đi bộ cho tiện. Đi được một đoạn, cậu bỗng nhớ tới chuyện sáng nay, sờ trán, mặt cũng đỏ lên.

Lâm Hướng Du nghĩ, lần sau vẫn nên đặt báo thức. Lớn từng này rồi còn ngủ nướng để người ta bắt gặp, chút sĩ diện còn lại của cậu suýt rơi sạch rồi. May mà Thịnh Dã không cười cậu.

Ngoài khúc nhạc đệm nhỏ này, khi chung sống cùng Thịnh Dã vẫn rất dễ chịu. Có Thịnh Dã ở, cậu hoàn toàn không cần nghĩ ăn gì, trên bàn cũng sẽ không xuất hiện món cậu không thích.

Càng quen lâu, cậu càng cảm khái: Tay nghề của Thịnh Dã thật sự quá ngon, ngon đến mức cậu sẵn sàng bỏ tiền mời anh về làm đầu bếp.

Chưa tới bốn ngày, Lâm Hướng Du đã phát hiện mình tăng ba cân. Cậu đứng trên cân, rơi vào trầm tư.

Nếu biết trước thế này, cậu tuyệt đối sẽ không ngừng thẻ tập gym.

Mấy ngày nay, chỉ cần rảnh, Thịnh Dã đều không rời Lâm Hướng Du quá xa, dĩ nhiên cũng thấy cảnh cậu đứng yên không nhúc nhích. Anh đi tới, nhìn con số trên cân, hỏi: "Sao vậy? Gầy rồi à? Vậy tối nay tôi sẽ làm chút đồ bổ bồi dưỡng."

Lâm Hướng Du nhìn anh với ánh mắt lên án, uể oải nói: "Chính vì bổ quá nên tôi mới béo lên đấy."

Thịnh Dã cúi đầu nhìn kỹ cậu một lượt, nghi hoặc: "Béo chỗ nào? Tay chân cậu gầy thế này, tôi véo còn sợ làm gãy cổ tay cậu."

Lâm Hướng Du bước xuống khỏi cân, không nhìn anh: "Đó là vì anh quá to con nên mới thấy tôi gầy. Không được, tối nay tôi không ăn tối đâu. Béo lên không tốt."

Thịnh Dã sốt ruột, không ăn tối sao được!

Anh cau mày nghĩ hồi lâu, nói: "Giờ còn sớm, hay cậu ra ngoài đi bộ một vòng coi như vận động rồi về ăn cơm. Tối nay tôi làm đồ giảm cân cho cậu, chắc chắn không béo. Bò hầm cà chua, món này không béo. Người ta giảm cân đều ăn bò. Thêm tôm luộc, đùi gà trộn, cá hấp, cà tím nướng ớt, thêm chút cơm gạo lứt, được chứ?"

Lâm Hướng Du khoanh tay nghĩ một lát. Quyết tâm giảm cân cuối cùng vẫn thua cái bụng đói, vì toàn món cậu thích.

c** nh* giọng: "Được, vậy tôi ra ngoài bây giờ, tới giờ ăn tôi về."

Thịnh Dã yên tâm: "Đi đi đi, làm xong tôi gọi."

Lâm Hướng Du thay đồ đi ra ngoài.

Khoảng chiều tối, thị trấn rất náo nhiệt, có nhà ăn sớm, mùi đồ ăn từ cửa sổ bay ra. Lại đúng dịp nghỉ đông, bọn trẻ được nghỉ học, chạy đầy đường thành từng tốp.

Lâm Hướng Du còn thấy một đứa quen mặt, chính là Lâm Duệ lần trước vào nhà cậu hái hồng, bây giờ đang dẫn theo một đám nhóc chạy loạn, miệng hét gì đó, đúng kiểu thủ lĩnh.

Cậu cứ nhìn theo cho tới khi bọn trẻ chạy khuất, mới tiếp tục cất đi.

Trên trấn vẫn có nhiều người bày quán. Thấy có nhà bán kẹo hồ lô, Lâm Hướng Du cố ý mua hai xiên vừa đi vừa ăn.

Đi một vòng rồi quay về, lúc ngang qua tiệm cơm Thịnh gia, cậu thấy mẹ Thịnh Dã đứng ngoài cửa nói chuyện với người khác. Đến gần, cậu nghe người kia nói: "Chị dâu à, chị thật sự không cân nhắc sao? Hôm nay nhà gái nhờ tôi làm mai, cô gái xinh xắn, công việc cũng tốt, tôi thấy rất hợp với A Dã."

Lâm Hướng Du lập tức dừng bước, còn lùi lại hai bước. Thì ra đây là đối tượng xem mắt của Thịnh Dã sao?

Cậu mím môi, xiên kẹo hồ lô trong tay bỗng chua đến mức làm cậu khó chịu.

Cuộc trò chuyện vẫn tiếp tục.

Kinh Hiểu kiên quyết lắc đầu, vẻ mặt khó nói: "Em gái à, không phải tôi không muốn. Em cũng biết tôi rồi đó, nhưng đầu óc A Dã không có dây thần kinh yêu đương, hỏi gì cũng nói công việc bận. Mấy năm trước tôi còn muốn giục nó xem mắt, hai năm nay thì hết sức rồi, tùy nó thôi."

"Tùy nó thôi..." Lâm Hướng Du khẽ lẩm nhẩm, bàn tay vô thức siết chặt túi. Vậy là Thịnh Dã không bị thúc giục kết hôn, cũng không có chuyện xem mắt.

Sợ mình nghe nhầm, cậu đợi người kia rời đi mới chậm rãi bước tới, cười chào: "Chào bác, bác ăn cơm chưa ạ?"

Kinh Hiểu thấy cậu, nhiệt tình vẫy tay: "Chưa đâu. A Du qua đây à? Vào ngồi đi, tối nay ăn cơm ở đây nhé?"

Lâm Hướng Du mỉm cười từ chối, đứng ngoài đường nói chuyện với Kinh Hiểu một lúc, không để lộ ý đồ mà dẫn sang chuyện Thịnh Dã: "Lúc nãy người kia là muốn làm mai cho anh Thịnh sao ạ?"

Kinh Hiểu gật đầu: "Đúng vậy nhưng A Dã không chịu nghe, bác cũng không muốn làm lỡ dở người ta."

"Cháu còn tưởng nhà mình sẽ sốt ruột giục anh ấy xem mắt chứ."

Kinh Hiểu xua tay, vẻ mặt không muốn nhắc tới: "Hồi trước giục nó không nghe, giờ bác cũng không muốn giục nữa, để nó tự sống vậy đi."

Lâm Hướng Du kéo đề tài sang chuyện khác, nói vài câu liền cáo từ. Đi tới ngã rẽ, bước chân cậu chậm lại, nụ cười trên mặt cũng tan biến.

Hóa ra, Thịnh Dã thật sự không bị thúc giục kết hôn, chuyện xem mắt càng không hề tồn tại.

Đứng yên một chỗ, Lâm Hướng Du bỗng bật cười, khẽ thốt ra năm chữ: "Anh ta dám gạt mình."