Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 37



Gió nổi lên, cơn lạnh buốt gào thét, thổi tới mức tay chân Lâm Hướng Du hơi cứng đờ. Cậu kéo chặt áo khoác, từng bước đi về nhà, trong đầu không ngừng nghĩ tới một câu.

Vì sao Thịnh Dã phải lừa cậu?

Ý niệm này vừa lóe lên, Lâm Hướng Du đã vô thức muốn tìm cho Thịnh Dã một lý do hợp lý nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cậu vẫn không sao nghĩ thông được.

Mục đích Thịnh Dã lừa cậu rất rõ ràng, chính là muốn ở lại nhà cậu, nhưng chuyện này vốn chỉ là việc nhỏ. Nếu Thịnh Dã cứ nói thẳng ra, chưa chắc cậu đã từ chối, hoàn toàn không cần dùng tới cách lừa gạt như vậy.

Lâm Hướng Du mím chặt môi, bắt đầu hồi tưởng lại ngày Thịnh Dã đề nghị chuyển tới ở cùng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Sau chuyến du lịch kết thúc, trước khi đưa cậu về nhà, Thịnh Dã chưa từng biểu lộ ý định muốn ở lại, vậy suy nghĩ đó hẳn đã nảy sinh sau thời điểm ấy.

Nghĩ tới đây, Lâm Hướng Du đột nhiên nhíu mày.

Ngày cậu ra ngoài tìm bà nội, quả thực đã gặp Thịnh Dã. Nhưng khi đó anh không nói gì, trực tiếp quay người bỏ chạy.

Cậu nhớ rất rõ lúc ấy mình còn thấy khó hiểu, sau đó còn nhắn tin hỏi. Khi ấy cậukhông cảm thấy có gì bất thường, bây giờ nghĩ lại, mọi chuyện đều có vẻ rất không ổn.

Vì sao Thịnh Dã lại chạy đi? Chẳng lẽ là vì nhìn thấy cậu ra ngoài sao?

Lâm Hướng Du nhắm mắt lại, ép mình hồi tưởng lại toàn bộ những gì đã xảy ra tối hôm đó.

Sau khi Thịnh Dã bỏ đi, cậu liền nhìn thấy bà nội rẽ ra từ góc đường. Từ vị trí hai người lúc ấy mà xét, Thịnh Dã hẳn là có thể nghe thấy cuộc nói chuyện.

Với tính cách của anh, lẽ ra anh sẽ trực tiếp tiến lên chào hỏi, tuyệt đối không thể quay đầu bỏ chạy, vậy mà anh lại chạy thật.

Lại nghĩ tới buổi tối ngồi trò chuyện với bà nội, trong lòng Lâm Hướng Du dần dần hiện lên một suy đoán mơ hồ. Có thể nào Thịnh Dã đã lấy cớ bị thúc giục xem mắt để ở lại, mà tối hôm đó, bà nội cũng nhắc tới chuyện xem mắt. Dù bà nội nói là không thúc ép cậu nhưng nhỡ đâu Thịnh Dã nghe nhầm thì sao?

Có hay không một khả năng, Thịnh Dã vì hiểu lầm cậu sắp đi xem mắt nên mới tìm cớ chuyển tới ở cùng?

Xem mắt...

Lâm Hướng Du bỗng thấy lòng mình quá hỗn loạn, bước chân cũng trở nên rối loạn.

Trong bếp, Thịnh Dã vừa bắc đồ ăn ra khỏi nồi, nghe thấy động tĩnh Lâm Hướng Du trở về, liền vui vẻ gọi: "Cậu về đúng lúc lắm, mau qua ăn cơm đi."

Ánh mắt Lâm Hướng Du nhìn Thịnh Dã, lần đầu tiên mang theo sự dò xét. Thần sắc cậu có phần không tự nhiên, giọng nói vẫn giữ được bình thường: "Được. Anh ăn trước đi, tôi tới ngay."

Thịnh Dã hoàn toàn không hay biết. Trên bàn cơm, anh vẫn liên tục gắp thức ăn cho Lâm Hướng Du: "Cậu nếm thử xem. Hôm nay tôm ngon lắm, rất tươi, chắc cậu sẽ thích."

Cái tay cầm bát của Lâm Hướng Du khẽ run nhẹ. Cậu tránh đi, rũ mắt: "Để tôi tự gắp là được."

Thịnh Dã vẫn chưa tháo găng tay, nói như lẽ đương nhiên: "Cậu không thích bóc tôm mà. Cậu cứ ăn đi, tôi bóc cho. Tôi đã rửa tay rồi, còn đeo găng, sạch lắm."

Bạn bè với nhau sẽ kiên nhẫn bóc tôm cho người ta như vậy sao?

Có lẽ có người làm được nhưng rõ ràng tính cách Thịnh Dã không thuộc kiểu ấy.

Động tác trên tay Lâm Hướng Du khựng lại. Cậu đặt bát xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt: "Mấy ngày nay anh không ở nhà, người nhà anh không tiếp tục thúc giục ạn đi gặp đối tượng xem mắt nữa sao?"

Thịnh Dã sặc nhẹ một cái, không dám nhìn thẳng vào mắt cậu, cúi đầu: "Có, có thúc giục, nhưng tôi không về."

Nụ cười trên mặt Lâm Hướng Du không đổi, tiếp tục hỏi: "Thật à? Thúc giục anh đi gặp người ta mà vẫn chưa nói cho anh biết đối tượng là ai sao?"

Đầu Thịnh Dã cúi càng thấp, gần như sắp chạm vào mặt bàn. Đầu óc anh rối như tơ vò, nửa ngày mới nghẹn ra được một câu: "Tôi không để ý."

Anh không dám ngẩng đầu nhưng động tác bóc tôm trên tay vẫn không dừng lại.

Nghi ngờ trong lòng Lâm Hướng Du càng lúc càng nặng. Mang theo tâm sự, cậu chẳng còn khẩu vị gì nữa, mới ăn được vài miếng đã đặt đũa xuống: "Tôi no rồi, anh ăn tiếp đi."

Thịnh Dã vốn định khuyên cậu ăn thêm nhưng thấy cậu thật sự không muốn ăn, lại nghi là đồ ăn không hợp khẩu vị. Anh vội vàng ăn nốt phần mình, đứng dậy thu dọn bát đũa.

Đặt hết vào bồn rửa xong, Thịnh Dã mới hỏi: "Vậy có muốn ăn khuya không? Lát nữa tôi làm cho cậu."

Lâm Hướng Du vẫn ngồi trước bàn, chỉ đổi hướng ngồi. Ánh đèn trong bếp rủ bóng xuống hàng mi cậu, che đi ánh mắt đang lưu chuyển.

Một lúc lâu sau, cậu đột nhiên ngẩng đầu nhìn Thịnh Dã, mỉm cười: "Không cần đâu, tôi cũng nên tập thích nghi trước. Mấy ngày anh ở đây, việc gì cũng lo hết. Đợi anh đi rồi, chắc tôi sẽ không quen mấy hôm."

Vòi nước dưới tay Thịnh Dã vẫn đang mở, tiếng nước chảy ào ào khiến giọng Lâm Hướng Du nghe có phần mơ hồ.

Thịnh Dã ngẩn ra, hoài nghi mình nghe nhầm. Vừa rồi Lâm Hướng Du nói không có anh thì sẽ không quen sao?

Trong giây phút đó, mọi âm thanh xung quanh Thịnh Dã dường như đều biến mất. Chỉ còn câu nói ấy vang lên trong đầu anh. Lặp đi lặp lại, mỗi lúc một rõ, cho đến khi lấp đầy cả tim lẫn đầu óc anh.

Niềm vui to lớn bén rễ trong lòng, nhanh chóng sinh trưởng, che trời phủ đất, gần như muốn phá vỡ lồng ngực anh mà trào ra ngoài.

Nếu anh có cái đuôi, lúc này chắc đã quẫy chỉ còn lại tàn ảnh rồi.

Đầu óc Thịnh Dã hoàn toàn mất khả năng suy nghĩ, lời nói bật ra theo bản năng: "Nếu cậu không chê tôi phiền, cậu muốn tôi ở bao lâu cũng được. Ngày nào tôi cũng nấu cơm cho cậu, cậu muốn ăn gì tôi làm cái đó."

Nhìn nụ cười ngốc nghếch của anh, tim Lâm Hướng Du khẽ siết lại. Chẳng lẽ suy đoán của cậu thật sự đúng rồi sao?!

Thịnh Dã không nghe thấy Lâm Hướng Du nói tiếp, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy sắc mặt cậu không ổn, cả người trông cực kỳ uể oải.

Chẳng lẽ là vì tối nay ăn không ngon nên không vui?

Thịnh Dã thầm nghĩ. Anh suy nghĩ hồi lâu, đề nghị: "Nếu không ăn khuya, vậy trưa mai ăn lẩu niêu cá nhé?"

Thấy Lâm Hướng Du ngẩng đầu, Thịnh Dã càng chắc chắn mình đoán đúng. Anh vắt óc nghĩ cách miêu tả cho hấp dẫn, mong làm cậu động lòng.

Một lúc sau, anh mở miệng: "Lẩu niêu cá là món cá ngon nhất tôi từng ăn. Phải dùng nước cốt hầm, mà nước cốt cũng rất cầu kỳ. Phải tươi, thơm, đậm nên phải hầm gà, vịt, giò heo cùng nhau. Cá phải là cá tươi, mổ bụng cắt khúc, cho vào chảo mỡ heo chiên sơ, chiên vậy mới thơm. Cuối cùng cho nước cốt đã hầm, cá với đủ loại nguyên liệu vào niêu như giò hun khói, nấm hương, hải sâm, mực, cà rốt, cải thảo, đậu hũ, tàu hũ ky... Muốn ăn gì thì cho nấy, đun lửa nhỏ nửa tiếng là xong. Canh sánh mịn, mùi vị mặn thơm, uống đặc biệt ngon. Cậu có muốn thử không?"

Dòng suy nghĩ của Lâm Hướng Du bị cắt ngang, gần như đi theo lời anh miêu tả một lượt. Cậu thật sự không ngờ một con cá lại có thể chế biến phức tạp đến vậy.

Cậu lắc đầu, thẳng thắn từ chối: "Phiền quá. Làm một món mà mất cả buổi sáng, không cần thiết."

Thịnh Dã nhìn cậu với vẻ kiên định: "Phiền chỗ nào? Sáng hầm nước, trưa là ăn được rồi. Nếu cậu ngại, trưa ăn thêm một bát cơm là được."

Trong lòng Thịnh Dã tự khen mình một tiếng, kế hoạch thông qua.

Lâm Hướng Du ép cảm giác bất ổn trong lòng xuống, lặng lẽ nhìn anh, chậm rãi hỏi: "Đối với bạn bè nào, anh cũng tốt như vậy sao? Lần trước anh uống rượu cùng bạn anh, anh cũng từng nấu cho anh ta ăn à?"

Tim Thịnh Dã khẽ động. Chẳng lẽ Lâm Hướng Du đang để ý việc anh có từng nấu riêng cho người khác hay không?

Ý nghĩ này vừa lóe lên, tim anh lập tức đập thình thịch, khóe môi suýt nữa không kìm được. Anh đứng thẳng người, trả lời rất dứt khoát: "Không có, tôi chưa từng nấu cho cậu ta."

"Vậy sao? Vì sao không nấu cho anh ta?"

"Bởi vì hai người không giống nhau." Vu Dương ăn cải trắng củ cải là được rồi, ăn lẩu niêu cá làm gì!

Lâm Hướng Du khẽ thở dài trong lòng, nhìn thẳng vào Thịnh Dã, tiếp tục hỏi: "Không giống chỗ nào? Không phải đều là bạn của anh sao? Hơn nữa anh ta quen anh còn lâu hơn tôi."

Thịnh Dã suýt nữa buột miệng nói ra mấy chữ anh thích em, phải vất vả lắm mới nuốt ngược lại, nhất thời cũng không nghĩ ra lý do nào khác.

Ấp a ấp úng hồi lâu, anh nhìn Lâm Hướng Du với vẻ đáng thương, nhỏ giọng nói: "Tôi chỉ muốn cậu vui hơn thôi.Thấy cậu không có khẩu vị là tôi lo, sợ cậu ăn không ngon rồi sinh bệnh, sẽ khó chịu."

Lâm Hướng Du không biết mình nên hỏi gì nữa, mà cũng không cần hỏi thêm.

Tâm tư của Thịnh Dã gần như bày hết trên mặt bàn.

Cậu chưa từng yêu đương nhưng cũng không đến mức mù mờ không nhìn ra. Một người đối với một người khác tốt tới mức này, còn có thể vì lý do gì?

Lâm Hướng Du hít sâu một hơi, rũ mắt. Cậu thật sự cần phải suy nghĩ kỹ, suy nghĩ xem nên làm thế nào.

Thịnh Dã thu dọn rất nhanh, nói chuyện chưa được bao lâu đã rửa xong bát đũa, cất lại gọn gàng. Anh quay lại ngồi cạnh Lâm Hướng Du, kéo ghế ngồi xuống, hạ giọng dịu dàng hỏi: "Có phải mệt rồi không? Muốn về phòng ngủ không? Cũng không còn sớm nữa."

Lâm Hướng Du không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn anh. Thời gian từng giây trôi qua, cậu thấy vành tai anh dần đỏ lên, nhịp thở cũng gấp hơn.

Thịnh Dã tránh ánh mắt cậu, không dám nhìn thẳng.

Lâm Hướng Du nắm chặt tay, lại thả lỏng. Ngay khoảnh khắc ấy, cậu đã hạ quyết tâm: "Anh muốn ngủ chưa? Nếu chưa, tôi có chuyện muốn nói với anh."

Thịnh Dã lập tức lắc đầu, ngồi thẳng dậy: "Chưa, tôi chưa buồn ngủ. Cậu muốn nói gì?"

Trong mắt Lâm Hướng Du ánh lên một tia áy náy, giọng nói dịu như gió thoảng: "Trở thành bạn với anh là một chuyện khiến tôi rất vui nhưng khoảng cách quá gần có thể khiến anh nảy sinh ảo giác, dĩ nhiên cũng có thể không phải. Chỉ là tôi muốn nói, tôi vẫn quen sống một mình hơn. Trong kế hoạch cuộc sống của tôi hiện tại không có sự tồn tại của một nửa kia, cũng chưa có ý định tiến xa hơn với anh. Xin lỗi."

Ban đầu Thịnh Dã còn mơ hồ tưởng rằng chuyện Lâm Hướng Du muốn nói có thể là chuyến du lịch tiếp theo nhưng rất nhanh, nụ cười trên mặt anh từng chút từng chút đông cứng lại, khóe môi đang cong cũng dần hạ xuống.

Khoảnh khắc này, anh thật sự mong tất cả chỉ là ảo giác.

Nhưng không phải.

Thịnh Dã cúi đầu nhìn gương mặt Lâm Hướng Du, hốc mắt lập tức đỏ lên.