Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 41



Lâm Hướng Du vốn là người không thích ra ngoài, những bữa tiệc ở thị trấn thế này lại càng hiếm khi tham gia.

Cậu nhìn kỹ xung quanh, có không ít gương mặt quen quen, phần lớn đều là họ hàng cùng họ nhưng số lần gặp mặt thực sự quá ít, đến mức cậu nghĩ mãi cũng không nhớ nổi nên xưng hô thế nào.

Lúc Lâm Hướng Du tới, vợ chồng Lâm Tuấn Đạt đang tất bật trong ngoài. Hà Tú Trúc là bậc trưởng bối, lúc này đang ngồi bên đống lửa cùng mấy bà lão tầm tuổi, vừa sưởi ấm vừa tán gẫu.

Lâm Hướng Du liếc mắt nhìn một vòng, xác nhận mọi người đều có mặt. Gần như không do dự, cậu tự tìm một góc ngồi xuống.

Dù sao lễ cũng đã mừng, hiện tại cậu chỉ muốn lặng lẽ ăn một bữa rồi về. Ở đây thực sự quá náo nhiệt, náo nhiệt đến mức cậu có chút không thích ứng.

Lâm Mộ Mai vẫn nhớ tới đứa cháu trai ít nói này nhưng hôm nay bà là chủ nhà, bận đến tối mày tối mặt. Thấy cậu tới, bà chỉ kịp chào một tiếng rồi lại vội vàng đi lo việc.

Thịnh Dã vẫn luôn để ý, tìm đúng thời cơ bưng khay cùng nước trà đi tới. Anh đứng lặng lẽ bên cạnh Lâm Hướng Du, đưa nước trà cho cậu: "Ăn cơm còn phải đợi mười mấy phút nữa, uống chút nước ấm trước cho ấm người trước đi."

Lâm Hướng Du đang ngẩn người nhìn ra cửa, đột nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc, bỗng giật mình. Cậu theo bản năng nhìn sang hai bên, xác nhận không có ai chú ý tới mình mới hạ giọng hỏi: "Sao anh lại ở đây?"

Thịnh Dã mặt mày chính trực trả lời: "Nhà họ mời bố mẹ anh tới giúp, bố anh không rảnh nên anh tới."

Lúc này Lâm Hướng Du mới để ý cái khay đựng thuốc lá trên tay anh. Nghĩ một chút, cậu nói: "Vậy anh mau đi lo việc đi, lát nữa tôi ăn xong sẽ về."

Theo quan hệ họ hàng, vốn dĩ cậu cũng phải tới giúp nhưng cậu chưa kết hôn, ba mẹ lại không ở nhà, bác cả với bác gái đã đứng ra gánh hết.

Khi biết được tin này, Lâm Hướng Du đã thật sự thở phào nhẹ nhõm.

Thịnh Dã ngoài miệng đáp được, chân lại không nhúc nhích. Tay trái anh đặt lên vai Lâm Hướng Du, nói: "Chỗ này không tốt, vừa đón gió lại người qua người lại, ăn cơm không thoải mái. Đi, anh dẫn em vào trong, trong đó lên món nhanh hơn."

Anh không hề hạ giọng, khiến mấy người bên cạnh chú ý.

Lâm Hướng Du xấu hổ không chịu nổi, kéo tay áo anh: "Anh đừng nói bậy, chỗ này cũng được."

Nói xong, cậu còn đẩy anh một cái: "Anh mau đi lo việc đi."

Thịnh Dã không chịu, cũng hạ giọng xuống: "Đây là ngay cửa, em ngồi đây gặp người quen sẽ phải đứng dậy chào hỏi đấy. Hơn nữa chỗ này nhiều người hút thuốc, không phải em không thích mùi thuốc sao?"

Lâm Hướng Du chậm rãi buông tay, đã bị thuyết phục: "Được rồi."

Thịnh Dã nở nụ cười rạng rỡ: "Đi nào, bên trong còn có máy sưởi."

Lâm Hướng Du theo Thịnh Dã vào trong, ngồi cùng một bàn toàn trẻ con. Đứa nói nhiều nhất chính là Lâm Duệ, đứa trẻ lần trước từng tới nhà cậu hái hồng.

Lâm Duệ vẫn nhớ bọn họ: "Anh ơi, anh ăn cùng bọn em ạ?"

Đối mặt với trẻ con, Lâm Hướng Du thoải mái hơn nhiều:: "Đúng vậy, anh ngồi cùng các em được không?"

Lâm Duệ chưa từng được hỏi kiểu này, đầy nghĩa khí mở miệng: "Đương nhiên là được rồi!"

Thịnh Dã thấy họ nói chuyện được với nhau, cũng có chút bất ngờ, yên tâm hơn nhiều: "Vậy em ngồi đi, anh qua bên kia giúp."

Không bao lâu sau khi Thịnh Dã rời đi, kẹo mừng được phát tới, ngay sau đó các món ăn cũng lần lượt được dọn lên.

Lâm Hướng Du vừa ngẩng đầu đã thấy Thịnh Dã bưng khay đi tới, miệng còn gọi người: "A Viễn, lên bàn này trước đi."

A Viễn rõ ràng sững lại một chút mới nói: "Cũng đúng, nên cho bọn trẻ ăn trước."

Lâm Hướng Du liếc nhìn xung quanh, thấy các bàn khác vẫn chưa có món. Cậu mím môi, đứng dậy hỏi: "Anh không theo thứ tự à?"

Thịnh Dã cười: "Món ăn nhiều lắm, anh lên bàn này thì bàn bên cạnh cũng có người khác lên. Không tin em nhìn xem."

Lúc này Lâm Hướng Du mới yên tâm.

Một bàn tám người, ngoài Lâm Hướng Du với hai học sinh trông như vừa đủ tuổi trưởng thành, còn lại đều là trẻ con. Nhưng bọn trẻ không cần ai chăm, trong đầu chỉ nghĩ ăn xong để đi xem cô dâu nên ăn rất nhanh.

Lâm Hướng Du mới ăn được nửa chừng, mấy đứa trẻ đã xách kẹo mừng chạy mất. Cậu bất giác tăng tốc độ, sợ lát nữa chỉ còn lại một mình, vậy quá xấu hổ.

Nhưng thực tế lại không giống cậu nghĩ vì Thịnh Dã lại tới, lần này anh bưng theo một bát cơm.

"Em chưa ăn xong đúng không? Chúng ta ăn cùng nhau đi."

Thị lực của Lâm Hướng Du rất tốt, liếc mắt đã thấy mấy người trẻ vừa bưng món lúc nãy đang ngồi bàn ở ngoài cửa.

"Anh qua ăn cùng bọn họ đi, đồ ăn ở đây sắp nguội rồi."

Thịnh Dã không để ý, lắc đầu: "Không sao, ăn bát cơm chan canh cũng được. Em ăn đi, đừng để ý anh."

Lâm Hướng Du có chút bất đắc dĩ nhưng người qua người lại, cậu không tiện nói nhiều, chỉ có thể cúi đầu ăn cơm.

Thịnh Dã vui vẻ ngồi xuống, ăn xong còn nhất quyết đòi đưa Lâm Hướng Du về nhà.

Lâm Hướng Du không thể tin nổi: "Anh thấy bức tường kia không? Bên kia tường là nhà tôi, tính ra chưa tới ba mươi mét, có gì mà phải đưa chứ?"

Thịnh Dã nói rất hợp tình hợp lý: "Anh muốn đưa. Hơn nữa anh đang theo đuổi em mà. Em đã đồng ý cho anh theo đuổi rồi, không được đổi ý."

Lâm Hướng Du nghẹn họng, không còn sức than phiền, lặng lẽ quay người đi, mặc cho Thịnh Dã bám sát phía sau.

Ban đầu Thịnh Dã còn rất vui nhưng đột nhiên lại thấy hơi lo lắng. Anh bước nhanh lên một bước, đi song song với Lâm Hướng Du, nhỏ giọng hỏi: "Em giận à? Nếu thật sự không muốn, anh sẽ không đi nữa."

Lâm Hướng Du chỉ tay về phía trước, nghiêm túc nhìn anh: "Đã tới cửa nhà tôi rồi."

Thịnh Dã không nhìn theo tay cậu, suốt quá trình chỉ nhìn mặt cậu, tuy cậu không cười nhưng cũng không giống đang giận.

Anh yên tâm, gãi đầu, cố ý đổi đề tài: "Em thấy mấy người ven đường đang tán gẫu không? Em có biết họ đang nói gì không?"

Lâm Hướng Du nhìn thấu ý đồ của anh, vẫn phối hợp hỏi: "Không biết, anh biết à?"

Thịnh Dã gật đầu lia lịa: "Họ đang nói trong thị trấn có một chàng trai trẻ trắng trẻo sạch sẽ mới tới, muốn hỏi xem có đối tượng chưa, nếu chưa sẽ giới thiệu cho."

Lâm Hướng Du gật đầu, cậu vốn không quá tò mò chuyện bát quái của người khác: "Ra là vậy, cũng được."

Thịnh Dã nhíu mày: "Không được. Anh đã nói với họ rồi, người đó sắp có đối tượng, không cần giới thiệu."

Lâm Hướng Du khựng lại: "Chàng trai trắng trẻo sạch sẽ đó không phải là tôi đấy chứ?"

Thịnh Dã cười hì hì: "Em thông minh thật, đoán cái là trúng."

Lâm Hướng Du thật sự không biết nói gì, đẩy cửa nhà ra: "Tôi về nhà đây, bái bai."

Rõ ràng là cậu không có ý định cho Thịnh Dã vào nhà.

Thịnh Dã cũng không nản, cười lớn vẫy tay: "Tối gặp!"

Cửa sân vừa đóng lại, Lâm Hướng Du khẽ cười, lắc đầu.

----

Ăn tiệc xong, quán trà cũng đóng cửa, Lâm Hướng Du hoàn toàn rảnh rỗi.

Gần Tết, không khí năm mới trong thị trấn ngày càng đậm. Siêu thị hay mấy hàng quán ven đường đều bắt đầu bán câu đối, pháo hoa, pháo trúc.

Lâm Hướng Du liếc nhìn tấm lịch, đưa việc quay video phố Tết vào lịch trình.

Đúng lúc này, điện thoại rung lên, là tin nhắn của Thịnh Dã: [Ngày mai còn cần anh đưa bữa sáng không? Canh thịt dê tươi lắm, không hề tanh. Thật sự không uống sao? Tủi thân.jpg]

Trước đó Lâm Hướng Du đã đặt cơm ở quán nhà Thịnh Dã một tháng nhưng Thịnh Dã mới ở nhà cậu chưa được hai ngày, việc đặt cơm đã hết hạn. Gần Tết, cậu cũng không gia hạn thêm.

Do bận rộn, mấy ngày gần đây cậu mới thực sự tự nấu ăn.

Nghĩ tới việc mới gặp nhau trong bữa tiệc mấy hôm trước, Lâm Hướng Du bắt đầu gõ chữ: [Không cần, cảm ơn.]

Thịnh Dã ngậm một cọng cỏ đuôi chó, tùy ý ngồi trước cửa, nhìn ánh đèn trong phòng Lâm Hướng Du, thở dài một hơi thật dài.

Hôm nay lại không gặp được rồi...

Thấy đèn tầng hai tắt, Thịnh Dã đứng dậy, phủi bụi trên quần rồi quay về.

Rất nhanh đã tới ngày hai mươi sáu tháng chạp.

Sáng sớm, Lâm Hướng Du lại nhận được điện thoại của Thịnh Dã.

Giọng anh vẫn cao hứng như thường, từng chữ đều mang theo nụ cười và mong đợi: "Hôm nay nhà anh mổ heo ăn Tết, tối mời mọi người ăn cơm mổ heo. Em tới không? Anh tới đón em."

Lâm Hướng Du gần như không do dự nói: "Không đi, các anh ăn đi."

Nhưng cậu đã nghĩ rồi, đúng là đã mấy ngày hai người họ không gặp nhau. Nếu hôm nay không phải mời ăn tiệc, có lẽ cậu đã đồng ý.

Ở đầu dây bên kia, Thịnh Dã im lặng một chút. Anh gần như đã quen với việc bị từ chối, vẫn cười, dặn dò: "Được. Vậy em nhớ ăn tối, đừng lười, đói quá không tốt cho dạ dày."

Lâm Hướng Du gật đầu: "Được, tôi biết rồi."

Cúp máy, cậu nghĩ: Lần sau, lần sau cậu sẽ không từ chối Thịnh Dã nữa.

Không biết có phải tâm ý tương thông hay không, trưa hôm sau, Thịnh Dã đã cưỡi xe máy hớt hải chạy tới.

Chìa khóa cổng, anh đã trả lại từ trước, giờ chỉ có thể đứng ngoài gọi người. Anh cũng không giục, chỉ là khi Lâm Hướng Du vừa mở cửa hé ra một khe, anh đã nhét thẳng hộp đồ ăn to đùng vào tay cậu, nói liền một hơi: "Mau mau mau. Anh chiên tóp mỡ với thịt thăn, dầu chiên đã khô hết, đảm bảo không ngấy. Nhớ ăn lúc còn nóng, để nguội là không ngon đâu. Còn có bánh bột chiên, bánh nếp chiên, sườn chiên, cá vàng nhỏ, toàn là món em thích."

Lâm Hướng Du hoàn toàn chưa kịp phản ứng, trong tay đã bị nhét một hộp đồ ăn nặng trịch. Cậu chưa từng thấy hộp nào nặng như vậy, suýt nữa cầm không vững.

Cậu vừa ngẩng đầu định hỏi là gì, đã bị Thịnh Dã kéo xoay một vòng rồi đẩy nhẹ sau lưng cậu một cái, khiến cậu vô thức bước lên trước.

Giây tiếp theo, không biết là sợ Lâm Hướng Du từ chối hay vì lý do gì, Thịnh Dã đã tự tay đóng sập cửa lại. Sau khi cửa đóng kín, giọng anh mới vọng vào: "Nhất định phải ăn lúc còn nóng đó!"

Lâm Hướng Du đứng ngây ra một lúc, chờ tới lúc hoàn hồn rồi mở cửa, đến cả khói xe máy của Thịnh Dã cũng không thấy nữa.

Lâm Hướng Du: "..."

Như này có tính là không từ chối Thịnh Dã nữa không đây?

Ừm, chắc là tính.