Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 42



Thịnh Dã hoàn toàn không biết mình đã vô tình bỏ lỡ điều gì. Chỉ biết rằng tối hôm đó, Lâm Hướng Du nói món sườn chiên rất ngon, vậy là đủ khiến anh vui cả buổi rồi.

Anh biết Lâm Hướng Du không thích nấu ăn, cũng không bao giờ dạy cậu cách làm. Anh gửi sang một "tờ" thực đơn dài dằng dặc, kèm theo một tin nhắn: tThích thì mấy hôm nữa anh sẽ làm lại nhưng ăn nhiều dễ bị nóng trong, ngày mai hầm canh xương sườn bí đao cho em uống nhé? Món đó thanh đạm.]

Lâm Hướng Du đã quen với cái kiểu được đằng chân lân đằng đầu của anh, bất lực cười một cái, vẫn từ chối: [Ngày mai tôi không ăn cơm ở nhà, không cần đâu. Anh ăn nhiều vào.]

Cuộc trò chuyện kết thúc, Thịnh Dã buông lỏng người, nghiêng dựa vào ghế, trong lòng thở dài cảm khái: Lâm Hướng Du đúng là lạnh lùng thật. Hôm nay lại là một ngày bị từ chối.

Nhưng nghĩ lại, đó là Lâm Hướng Du mà. Bị từ chối cũng không thiệt, huống chi hôm nay còn gặp được người, vậy là lời rồi!

Nghĩ thông suốt, chút uể oải trong lòng Thịnh Dã lập tức tan biến. Anh nhìn chằm chằm chậu hoa trước mặt, tự dưng bật cười.

Trong chậu là một cành sơn trà, đến một nụ hoa cũng chưa thấy. Thịnh Dã nhìn một lúc, bỗng bị sặc nước bọt, trong lòng có chút chột dạ.

Cành này là lúc trước anh say rượu được Lâm Hướng Du đưa về. Sáng hôm sau ra ngoài mua đồ ăn sáng, anh đã lén bẻ trộm một nhánh, cố tình chọn ở góc khuất nhất. Anh đoán tới giờ chắc Lâm Hướng Du vẫn chưa phát hiện ra.

Khi đó trời còn mờ mờ sáng nhưng sơn trà trong sân lại nở rực rỡ khác thường. Rõ ràng cả vườn hoa chen chúc, vậy mà ánh mắt anh lại ngay lập tức rơi vào sắc hồng kia.

Nhìn những đóa sơn trà nở rộ, Thịnh Dã lại nhớ tới buổi chiều hôm ấy. Dưới hiên nhà mưa đọng, anh nhìn thấy Lâm Hướng Du thổi sáo.

Khoảnh khắc đó, đến cả một cây sơn trà cũng chỉ có thể làm nền cho cậu.

Từ lúc ấy, mỗi lần nhìn thấy hoa sơn trà, Thịnh Dã đều không tránh được việc nghĩ tới Lâm Hướng Du. Vì thế trong một phút ma xui quỷ khiến, anh đã bẻ một cành mang về.

Chỉ là lúc đó quá hoảng loạn, về tới nhà anh mới phát hiện cành này hình như không có nụ hoa nào. Anh hơi thất vọng nhưng vẫn tìm một chậu hoa, c*m v** nuôi, nuôi đến tận bây giờ.

Suy nghĩ lan man một lúc, Thịnh Dã đứng dậy tưới nước cho sơn trà rồi đi rửa mặt đánh răng.

Mới mổ mấy con heo, ngày mai anh phải làm lạp xưởng, còn phải ướp thịt. Trước đây anh đã làm qua, Lâm Hướng Du rất thích. Trong tiệm cũng có không ít người đặt lạp xưởng thịt khô, không thể để hỏng được.

----

Lật thêm hai trang lịch, rất nhanh đã tới ngày hai tám tháng chạp.

Hôm nay cũng là ngày họp chợ cuối năm.

Từ sáng sớm, Lâm Hướng Du đã cưỡi xe máy, ôm theo máy quay ra ngoài. Trước đó cậu đã mua online không ít đồ Tết, đồ bổ cho bà nội; quần áo, quà cho gia đình bác cả, còn cả chiếc xe địa hình đã để ý từ mấy tháng trước và một căn nhà gần bệnh viện, tiện mấy hôm nữa đưa bà đi khám sức khỏe.

Tuy nhiên vẫn còn rất nhiều thứ cậu chưa mua. Hôm nay phải mua cho đủ, ngày mai cậu không muốn ra ngoài nữa.

Vừa qua ngã tư, Lâm Hướng Du đã nghe thấy giọng nói quen thuộc, là bác cả với bác gái.

Cậu hỏi: "Bác cả, bác gái, hai người đi mua đồ Tết ạ? Có cần cháu giúp không?"

Lâm Tuấn Đạt xua tay: "Tới tìm cháu, lát nữa mới đi mua. Cháu là đi quay video à?"

Sau Thịnh Dã, vợ chồng Lâm gia cũng lướt thấy video của Lâm Hướng Du. Thấy lượng người theo dõi đông như vậy, hai người tự hào chẳng khác gì chuyện nhà mình, ngày nào cũng vào bình luận, chỉ là Lâm Hướng Du vẫn chưa để ý thấy.

Lâm Hướng Du gật đầu: "Tiện quay chút rồi mua thêm đồ Tết với đồ ăn. Bác có muốn đi cùng không?"

Kỷ Đào Vũ đột nhiên vỗ Lâm Tuấn Đạt một cái: "Em đã bảo anh nói sớm mấy ngày rồi, anh cứ không để tâm!"

Lâm Tuấn Đạt cũng không cãi: "Lần sau, lần sau nhất định."

Thấy Lâm Hướng Du hơi ngờ ngợ, Kỷ Đào Vũ cười tươi nói: "A Du, năm nay về nhà bác ăn Tết nhé. Bọn bác đang đi mua đồ ăn, cháu muốn ăn gì cứ nói, bác nấu cho."

Lâm Tuấn Đạt tiếp lời: "Vốn định nói với cháu mấy hôm trước rồi nhưng nghĩ nói qua điện thoại không rõ, thế là cứ hoãn lại. Bà cháu nói đêm giao thừa sẽ làm sườn chiên cho cháu ăn, món hồi nhỏ cháu thích nhất đó."

Lâm Hướng Du không quá bất ngờ nhưng vẫn từ chối: "Bác cả, năm nay cháu không qua đâu. Nhà cũ vừa sửa xong, dù sao cũng phải ở bên này đón năm mới. Mùng một cháu sẽ qua."

Lâm Tuấn Đạt nhíu mày: "Có ai ăn Tết một mình đâu chứ? Ba mẹ cháu cũng thế, năm nay lại không về. Nghe lời bác, qua ăn cùng đi. Năm nay anh họ cháu bận không về, chị họ lại theo chồng về nhà ngoại, chỉ còn bốn người thôi."

Lâm Hướng Du cười lắc đầu: "Bác cả, mùng một cháu nhất định sẽ qua, nhưng đêm ba mươi cháu muốn ở một mình."

Cậu đã quen với việc ăn Tết một mình từ lâu rồi, chỉ là khác địa điểm mà thôi.

Hai vợ chồng Lâm Tuấn Đạt nói mãi không lay chuyển được cậu. Lại đang ngoài đường, người qua kẻ lại, trong lúc nói chuyện đã gặp không ít người quen.

Cuối cùng Lâm Tuấn Đạt tức đến thở hồng hộc: "Thằng nhóc này sao cứng đầu thế?! Lát nữa bác về phải nói với bà nội cháu, để bà mắng cháu mới được!"

"Bác cả, nghe cháu đi. Cháu đâu còn là trẻ con, mùng một cháu nhất định sẽ qua ăn bánh trôi."

Đương nhiên Lâm Tuấn Đạt không chịu nhưng Lâm Hướng Du đã nổ máy chạy mất. Ông cũng không có cách nào, chỉ đành lẩm bẩm mãi, nói sẽ về mách mẹ mình.

Tuy không định qua ăn Tết nhưng lời mời của bác cả vẫn khiến Lâm Hướng Du rất vui, ngay cả quay video cũng không thấy phiền.

Đường phố đông đúc, không có sạp nào vắng người.

Lâm Hướng Du đi dạo từ đầu phố, mua tới cuối phố.

Video cũng quay từ đèn lồng treo trước cửa, đến câu đối đỏ ở các quầy ven đường, từ bún cay nóng hổi đầu phố tới bánh bao thịt vừa ra lò và những sạp hàng bán xiên chiên toàn là trẻ con vây kín.

Hôm nay là một ngày đẹp trời, vạn dặm không một gợn mây, ánh nắng rực rỡ chiếu xuống gương mặt người qua đường, soi lên từng nụ cười rạng rỡ.

"Ông anh, anh muốn mua mấy con cá?"

"Haha, chọn cho tôi ba con cá to nhất! Bà nhà tôi thích ăn cá." Ông chú này khá cởi mở.

Người bán cá thuận miệng hỏi một câu sao mua nhiều thế, ông liền nói: "Thật ra tôi cũng không thiếu tiền mua cá, chỉ là ngày thường bận rộn, già rồi gỡ xương cá cũng không rành. Tết đến, con cái đều về. Con gái út nhà tôi hiểu chuyện nhất, lựa đồ giúp mẹ nó, thế nên tôi mới nghĩ mua thêm hai con."

"Thế à? Con gái anh hiếu thảo thật. Không giống con nhà tôi, lười tới mức chẳng biết nói gì."

Ông chú vẫn cười: "Nhìn anh vui thế này là biết con cái nhà anh cũng hiếu thảo rồi. Trẻ con nên được khen nhiều hơn."

Ông chủ cũng cười theo: "Vẫn là con của ông anh đây hiểu chuyện. Đây, tổng cộng tám cân hai lạng, tám mươi tệ là được."

"Được, cảm ơn nhé."

Lâm Hướng Du đứng bên cạnh quay một đoạn, cũng cười theo, mua hai con cá.

Chỉ là cậu không nói nhiều, ông chủ cũng không trò chuyện thêm, nhanh nhẹn cân cá đưa cho cậu: "Đây. Cậu mua cá sống, mang về nhớ thả vào nước, giữ kỹ chút là tới đêm ba mươi vẫn ổn."

Lâm Hướng Du lịch sự cảm ơn, sang sạp khác mua thêm thịt dê với thịt bò. Khi ra khỏi chợ, xe máy trước sau đều chất đầy nhưng vẫn còn nhiều thứ chưa mua, cậu đành phải về trước một chuyến.

Chờ Lâm Hướng Du mua xong đồ Tết, quay đủ tư liệu, về đến nhà thì trời đã tối. Cậu cố gắng dọn dẹp đồ đạc, cuối cùng kiệt sức trở về phòng.

Nhìn chiếc máy quay trên bàn, Lâm Hướng Du lặng lẽ xoay người qua. Chuyện chỉnh sửa video để ngày mai vậy.

Cuối cùng, cái "ngày mai" ấy kéo dài tới tối hai chín, Lâm Hướng Du mới mở máy tính, cuộn mình trên sopha bắt đầu làm việc.

Khi đã vào guồng, việc gì cũng trở nên thú vị.

Lâm Hướng Du ngẩng đầu nhìn quanh, căn phòng vừa dọn xong hình như lại hơi bừa, liền đặt máy tính xuống, bật robot hút bụi, xách giẻ đi lau bàn.

Giữa chừng, cậu nhận được cuộc gọi của Thịnh Dã.

Lần này cậu không chủ động cúp máy, hai người nói chuyện thực đơn mất gần nửa tiếng, cuối cùng Thịnh Dã kịp thời đổi chủ đề: "Ngày mai là Tết rồi, em mua đồ mới chưa?"

Lâm Hướng Du bị hỏi đến nghẹn lời. Chuyện mua đồ mới ngày Tết với cậu thật sự quá xa xôi, nhưng cậu vẫn gật đầu: "Mua rồi."

Dù sao trong tủ còn đồ chưa mặc, coi như mua cho Tết cũng không sai.

Thịnh Dã nở một nụ cười dịu dàng: "Vậy mùng một có rảnh ra ngoài chơi không? Trấn mình có hội chùa, có thể đi thắp hương cầu phúc. Đồ chay trong chùa ngon lắm, chắc em sẽ thích."

Lâm Hướng Du nghĩ một chút, nói: "Mùng một chưa chắc tôi rảnh."

Mắt Thịnh Dã sáng lên. Có cơ hội rồi!

"Không sao, anh rảnh cả ngày. Anh đợi em, lúc nào em rảnh anh cũng ở."

Nghe giọng nói hào hứng của anh, Lâm Hướng Du có chút không nỡ từ chối. Cậu cười nhẹ: "Được, nếu tôi rảnh thì sẽ đi."

Thịnh Dã vui đến mức sắp bay lên, tối đó suýt không ngủ được. Sáng hôm sau bị mẹ gọi dậy chuẩn bị đồ ăn, đầu óc anh vẫn còn mơ mơ màng màng.

Từ khi Thịnh Dã về nhà, trọng trách nấu cơm tất niên đã chuyển từ tay bố anh sang tay anh; em gái anh cũng bị lôi đi dọn dẹp. Ngoại trừ Lữ Thu Phương đang ngồi phơi nắng ngoài cửa, cả nhà không ai rảnh rỗi.

Ăn xong cơm tất niên đã là tám giờ tối.

Thịnh Dã vừa rảnh tay, đã bị em gái kéo ra ngoài: "Anh, ra đốt pháo hoa đi. Nhanh lên, em không dám."

Thịnh Dã nhìn nó bằng ánh mắt "sao em nhát thế" rồi ôm pháo hoa ra ngoài.

Một tiếng "đùng" vang lên, pháo hoa màu vàng nổ tung trên không trung rồi rơi xuống như sao trời.

Hồi nhỏ, Thịnh Dã chỉ thích đốt pháo, không có hứng thú gì với pháo hoa. Lớn lên cũng vậy.

Nhưng hôm nay, anh đã lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh.

Có người để chia sẻ, pháo hoa cũng trở nên thú vị và đẹp đẽ hơn.

Đêm ba mươi, không chỉ nhà Thịnh Dã đốt pháo hoa. Gần như cả thị trấn đều bắn, hết đợt này tới đợt khác, thắp sáng hơn nửa bầu trời đêm.

Thịnh Dã chụp liền mấy tấm, cho tới khi có một nhà pháo hoa vừa lên tới giữa không trung đã "bụp" một tiếng rơi xuống. Anh nhìn rất rõ, hướng rơi chính là nhà Lâm Hướng Du.

Tim hanhn thắt lại, vội nói một câu: "Con ra ngoài chút, đừng chờ con." Rồi lao ra ngoài.

Hôm nay là Tết, Lâm Hướng Du chắc không ở nhà. Nhà cậu phần lớn làm bằng gỗ, lỡ mà bén lửa thì xong đời.

Thịnh Dã càng nghĩ càng sốt ruột, bước chân càng lúc càng nhanh. Chạy tới cổng nhà Lâm Hướng Du, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Thịnh Dã thở hổn hển, bám vào khe cửa nhìn vào trong. Nhưng khe cửa quá hẹp, anh nhìn hồi lâu cũng chỉ thấy trong sân có ánh sáng, không phân biệt được là đèn hay lửa.

Để đề phòng, anh lùi lại hai bước, dẫm lên cây nhãn ngoài cửa, nhảy thẳng lên tường.

Lúc này anh mới nhìn rõ, trong sân là một đống lửa cháy rất to.

Theo phong tục nơi này, Tết phải nhóm lửa, tượng trưng cho một năm hưng thịnh. Không ngờ Lâm Hướng Du cũng đốt, khiến anh hơi bất ngờ.

Giây tiếp theo, Thịnh Dã ngồi xổm trên tường, cùng Lâm Hướng Du đang đứng bên đống lửa, ánh mắt chạm nhau.

Hai người nhìn nhau không nói gì.

Im lặng một lúc lâu, Thịnh Dã mới ngượng ngùng giơ tay: "Ờm, chúc mừng năm mới?"