Thịnh Dã lúng túng chào hỏi xong, cả người vẫn ngồi xổm ở đầu tường, đến một cử động nhỏ cũng không dám. Dù anh thật sự rất muốn gặp Lâm Hướng Du nhưng gặp theo cách này thì xấu hổ quá mức rồi.
Ngay sau đó, Thịnh Dã phát hiện có gì đó không ổn.
Hôm nay không phải là giao thừa sao? Sao Lâm Hướng Du lại ở nhà?
Là ăn xong bữa cơm tất niên rồi mới về, hay là căn bản không ăn?
Thịnh Dã quay đầu liếc về phía phòng bếp một cái, nhưng đèn đã tắt, không nhìn rõ được gì. Anh cũng không dám nhìn Lâm Hướng Du, dứt khoát cúi đầu đứng yên.
Đống lửa trong sân cháy rất to, ánh lửa chiếu sáng gương mặt Lâm Hướng Du. Lúc này biểu cảm của cậu cũng có chút đờ ra.
Nếu nói tối nay nhìn thấy Thịnh Dã đã đủ làm cậu kinh ngạc, vậy khi nhìn thấy Thịnh Dã đang ngồi xổm trên đầu tường chính là kinh ngạc gấp mười lần.
Lúc mới nghe thấy động tĩnh, cậu còn tưởng có trộm vào nhà, điện thoại cũng đã rút ra chuẩn bị báo cảnh sát, ngẩng đầu lên mới phát hiện ra là Thịnh Dã.
Người này có cửa không đi, sao lại trèo tường thế này?
Mùa đông, ban đêm khó tránh khỏi nổi gió, gió lạnh cuốn theo những chiếc lá khô sắp rơi rụng, còn mang đến một tiếng "đùng".
Lâm Hướng Du thấy tia lửa bắn lên trước mặt, vội lùi lại một bước.
Nhớ tới Thịnh Dã vẫn còn ngồi trên đầu tường, Lâm Hướng Du ngước mắt nhìn sang, hỏi: "Anh tự xuống được không? Có cần tôi mang thang cho anh không?"
Thịnh Dã vốn còn hơi do dự việc đêm giao thừa chạy vào nhà Lâm Hướng Du có ổn không, vừa nghe vậy, lập tức không nhịn được nữa. Anh phất tay một cái: "Không cần. Có tí độ cao này thôi, anh nhảy xuống là được."
Nói xong, anh thật sự chống tay lên đầu tường, dùng sức một cái nhảy xuống. Ngay khoảnh khắc sắp chạm đất, anh thuận thế co gối giảm lực, vững vàng đứng dưới đất.
Không chỉ vậy, anh còn nhướng mày về phía Lâm Hướng Du, tuy không nói gì nhưng ánh mắt lại viết rõ ràng: Thấy chưa! Anh đã nói là được mà.
Lâm Hướng Du tự động não bổ giọng điệu của Thịnh Dã, bỗng có chút muốn cười, phải ho khẽ hai tiếng mới nén lại được: "Sao anh lại tới đây?"
Tuy Thịnh Dã cảm thấy mình sốt ruột chạy tới thế này hơi ngốc nhưng vẫn thành thật nói: "Thấy pháo hoa rơi về phía nhà em, anh sợ emcậu không ở nhà, có tia lửa sẽ không an toàn nên mới qua xem thử. Không ngờ em lại ở nhà."
Lâm Hướng Du hoàn toàn không nghĩ tới là vì lý do này, trong lòng chợt mềm xuống, giọng nói cũng mang theo ý cười: "Cảm ơn nhưng không sao đâu, pháo hoa rơi ngoài sân rồi. Anh có muốn vào sưởi ấm không?."
Trên mặt Thịnh Dã lộ rõ vẻ vui mừng: "Muốn, muốn chứ!"
Khi tiến lại gần Lâm Hướng Du, Thịnh Dã chợt nhớ ra, hỏi: "Em ăn cơm tất niên chưa? Anh cứ nghĩ em sẽ sang nhà bà ăn tết nên không hỏi."
Lâm Hướng Du gật đầu: "Ăn rồi. Năm nay là lần đầu tôi quay về, vẫn muốn đón năm mới ở nhà cũ."
Thịnh Dã nhíu mày. Theo hiểu biết của anh về Lâm Hướng Du, anh luôn cảm thấy cậu ăn tết cũng chỉ ăn cho có chứ không ăn đàng hoàng.
"Thật sự ăn rồi sao? Cơm tất niên, kiểu tám món một canh ấy? Đừng có lừa anh, không thì anh tự vào bếp xem."
Nhìn ánh mắt sáng quắc của Thịnh Dã, Lâm Hướng Du khựng lại một chút.
Đúng khoảnh khắc chần chừ đó bị Thịnh Dã bắt được.
Thịnh Dã kêu lên một tiếng: "Thấy chưa?! Em đúng là lừa anh! Sao em có thể lừa anh chứ?"
Lâm Hướng Du có chút chột dạ nhưng vẫn nói: "Ai quy định cơm tất niên nhất định phải tám món một canh chứ? Một mình tôi ăn sao hết được?"
Thịnh Dã thuận thế hỏi lại: "Vậy em ăn mấy món?"
Lâm Hướng Du bị hỏi tới nghẹn lời. Cậu mua cả đống đồ ăn, cuối cùng lười nấu, chỉ qua loa cho xong.
Cậu còn định lừa thêm chút nữa, đã bị Thịnh Dã kéo lấy cánh tay: "Đi, anh nấu cho em bữa cơm tất niên. Có ai ăn tết mà qua loa thế đâu?! Một mình cũng phải đón năm mới cho tử tế chứ."
Lực tay của anh rất lớn, lại khống chế rất kỹ, đủ để kéo Lâm Hướng Du đi mà không làm cậu đau. Kéo người vào bếp xong, anh lập tức buông tay: "Trong nhà còn đồ ăn không? Gà vịt thịt cá có không? Không có thì anh về lấy. Nhà anh mở tiệm ăn, cái khác không nhiều chứ đồ ăn nhiều lắm."
Lâm Hướng Du định từ chối: "Thật sự không cần làm đâu. Tôi ăn no rồi, ăn nữa không hết lại lãng phí."
Thịnh Dã không chịu: "Anh làm cho em một ít thôi, ăn không hết thì để mai ăn. Mùng một ai chẳng ăn đồ thừa."
Anh quen phòng bếp nhà Lâm Hướng Du hơn cả chính chủ, đảo mắt một vòng đã lên thực đơn: "Giờ cũng muộn rồi, không kịp làm món cầu kỳ. Anh dùng nồi áp suất hầm canh gà, thêm thịt bò xào, tôm hấp dầu, sườn chiên, xà lách trộn tỏi. À đúng rồi, nhà em có cá không? Có thì thêm món cá hấp, không thì tôi về lấy."
Lâm Hướng Du nhìn ra được là Thịnh Dã rất chấp niệm với chuyện ăn cá ngày Tết, nghe xong vẫn lắc đầu: "Hôm nay là giao thừa, nào có đạo lý để anh bận rộn trong bếp được. Thật sự không cần đâu."
Thịnh Dã quay đầu nhìn cậu, cười: "Nấu cơm cho em, anh vui lắm. Nghĩ đến việc năm nay kết thúc như thế này, anh còn sợ tối nay kích động đến mất ngủ."
Lâm Hướng Du trầm mặc. Lời nói thẳng thắn như vậy lọt vào tai, thật sự khiến người ta không kịp phòng bị.
Cuối cùng cậu nhượng bộ: "Tôi có mua cá để ngoài chum nước, còn chưa làm."
Thịnh Dã bật cười: "Vậy càng tốt, cá tươi."
Dẫn Lâm Hướng Du vào bếp chủ yếu là để tìm đồ, giờ tìm đủ rồi, Thịnh Dã liền cho cậu ra ngoài: "Em ra sưởi ấm trước đi, nấu xong anh gọi em vào ăn."
Lâm Hướng Du thở dài, sao cậu đi ra ngoài được nữa?
Cậu xắn tay áo lên: "Tôi phụ anh. Ba món là đủ rồi, không cần nhiều thế đâu."
Thịnh Dã một bên lo khói dầu làm sặc Lâm Hướng Du, một bên lại muốn cậu ở lại bầu bạn, do dự hồi lâu mới nói: "Mấy món này anh tự làm là được. Em không muốn ra ngoài sưởi ấm, vậy ngồi bên cạnh chờ cũng được."
Lâm Hướng Du đưa tạp dề cho anh: "Hai người làm vẫn nhanh hơn."
Ý chí của Thịnh Dã vốn đã không kiên định, Lâm Hướng Du vừa kiên trì một chút là anh đồng ý ngay.
Mang theo ý nghĩ không thể mất mặt trước người mình thích, hôm nay Thịnh Dã nấu ăn nhanh đến mức đáng kinh ngạc. Hai bếp cùng hoạt động, chiên xào hấp rán món nào cũng đủ.
Lâm Hướng Du căn bản không có cơ hội giúp, chỉ đứng sau lưng Thịnh Dã, nhìn anh xào nấu đâu ra đấy. Sống lưng chuyên chú hơi căng thẳng, lộ ra đường nét cơ bắp trôi chảy.
"Xèo" một tiếng, hơi nóng bốc lên từ chảo, mùi thơm lập tức lan ra, xua tan cái lạnh trong phòng.
Thời điểm nấu ăn, Thịnh Dã không thích nói chuyện nhưng biết Lâm Hướng Du ở phía sau, thỉnh thoảng anh vẫn quay đầu nhìn một cái, còn dặn dò: "Đừng đứng gần quá, cẩn thận dầu bắn."
Lâm Hướng Du bất đắc dĩ cười nói: "Tuy tôi không hay nấu ăn nhưng cũng đâu phải trẻ con, không cần lo như vậy."
Thịnh Dã mím môi cười theo: "Anh biết, nhưng anh vẫn sẽ lo."
Lâm Hướng Du bỗng cảm thấy mặt hơi nóng, lông mi run lên, vội nói một câu: "Tôi ra ngoài xem chậu than một chút."
Đợi Lâm Hướng Du ở ngoài bình tĩnh lại, Thịnh Dã ở trong bếp cũng gọi ra: "Ăn cơm thôi."
Lâm Hướng Du thật sự không đói nhưng nhìn bàn ăn đầy đủ sắc hương vị, dần dần cũng có chút thèm. Cậu đứng dậy xới cơm cho Thịnh Dã, mời: "Ăn cùng đi."
Một mình ăn Tết, cậu cũng không thấy quá cô độc nhưng có người bầu bạn, cảm giác cũng không tệ.
Không thể phủ nhận, khoảnh khắc này Lâm Hướng Du là vui vẻ.
Thịnh Dã gần như không nhớ nổi lần trước cùng Lâm Hướng Du ăn cơm là khi nào. Quả nhiên ăn Tết vẫn tốt, ăn Tết mới có thể cùng ăn với người mình yêu.
Chỉ là hai người ăn không nhiều đã đặt đũa xuống.
Thịnh Dã đứng dậy thu dọn bát đũa, hỏi: "Em muốn ăn gì nữa không? Ngoài kia có đống lửa, có muốn nướng BBQ không?"
Lâm Hướng Du liên tục xua tay: "Không được, tôi thật sự ăn không nổi nữa rồi."
Thịnh Dã không ép nữa: "Được, lần sau có cơ hội ăn tiếp. Tay nghề nướng của anh cũng rất tốt, đảm bảo em ăn sẽ hài lòng."
Lâm Hướng Du không nói tiếp, chần chừ hỏi: "Muộn rồi, anh muốn sưởi lửa thêm một lát không? Hay là về đón giao thừa?"
Thấy Lâm Hướng Du không có ý đuổi mình đi, Thịnh Dã lập tức nói: "Phải sưởi chứ! Thời tiết hôm nay thích hợp sưởi lửa nhất!"
Rất nhanh, hai người đã ngồi trong sân.
Hai người ngồi khá gần.
Thịnh Dã không dám nhìn chằm chằm Lâm Hướng Du, ánh mắt cứ liên tục lướt xung quanh, nhìn thấy bóng hai người trước mặt.
Ban đêm, bóng người đặc biệt dài. Vì ngồi nên bóng có hơi biến dạng nhưng vẫn có thể nhìn ra rõ ràng là hai người.
Thịnh Dã cẩn thận nghiêng đầu, cái bóng của anh tựa vào người Lâm Hướng Du.
Trò chơi trẻ con ấu trĩ như vậy, Thịnh Dã chơi một mình mà thấy rất thú vị. Anh giơ tay, bóng anh như đang ôm lấy Lâm Hướng Du; nghiêng đầu sang một bên, bóng anh như đang hôn lên người cậu.
Nếu đó không chỉ là cái bóng thì tốt biết bao...
Từ lúc ra ngoài đến giờ, Lâm Hướng Du gần như không ngẩng đầu. Ngồi gần như vậy, cậu cảm thấy mình thậm chí còn nghe được cả nhịp thở của Thịnh Dã nhưng lại không tiện đột ngột tránh ra, chỉ có thể cúi đầu coi như không thấy gì.
Cơ mà mãi không nghe Thịnh Dã nói gì, Lâm Hướng Du lại có chút nghi hoặc. Cậu khẽ nâng mí mắt nhìn sang, phát hiện Thịnh Dã đang nhìn chằm chằm xuống đất, không hề ngẩng đầu.
Ánh mắt Lâm Hướng Du khẽ động, không nói gì.