Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 61



Thịnh Dã dựa lưng vào cánh cửa gỗ lạnh ngắt, há miệng th* d*c, cứ như vừa rồi không phải chỉ chạy mấy bước trong hành lang mà là chạy liền mấy cây số. Trái tim trong lồng ngực anh đập thình thịch như trống dồn, vang vọng trong không gian yên tĩnh, thậm chí còn hơi chói tai.

Từ mặt xuống đến cổ, cả vành tai của Thịnh Dã đều nóng ran, không cần soi gương cũng biết chắc chắn đỏ đến mức không thể nhìn nổi.

"Chết tiệt!"

Thịnh Dã chửi một tiếng, giọng khàn khàn, mang theo sự ảo não cùng xấu hổ. Anh cúi đầu, ánh mắt không khống chế được mà liếc xuống dưới, cái kẻ gây họa kia vẫn đang tinh thần phấn chấn, cực kỳ có cảm giác tồn tại.

Thịnh Dã thật sự muốn tự cho mình một cú đấm.

Rõ ràng vừa rồi bầu không khí tốt như vậy, Lâm Hướng Du tin tưởng dựa vào lòng anh, chia sẻ tâm sự với anh, không khí ấm áp đến thế.

Vậy mà đúng vào lúc này, anh lại... lại có phản ứng như vậy!

Chỉ cần nghĩ tới, trong đầu Thịnh Dã đã không khống chế được mà tua lại cảnh vừa rồi. Lâm Hướng Du gần như hoàn toàn tựa vào ngực anh, dưới những nếp nhăn của quần áo là vòng eo mềm mại, cần cổ phảng phất mùi hoa nhài nhàn nhạt, mười ngón tay đan vào nhau. Làn da cậu hơi lạnh, là xúc cảm dịu dàng hoàn toàn khác với anh...

Mỗi khi nhớ thêm một chi tiết, lại giống như đổ thêm một gáo dầu vào lửa, cảm giác khô nóng không những không dịu đi mà ngày càng nghiêm trọng.

Thịnh Dã nhắm chặt mắt, cố dùng ý chí để ép nó xuống nhưng vô dụng. Nhắm mắt lại là vòng eo mềm mại của Lâm Hướng Du, mở mắt ra lại là làn da tinh tế của cậu.

Anh đột ngột siết chặt nắm tay, thất bại mắng thêm một câu.

Căn bản không được!

Thịnh Dã hít sâu một hơi, bước tới bồn rửa tay, vặn vòi nước, lung tung hất từng ngụm nước lạnh lên mặt cùng cổ mình. Nhiệt độ lạnh lẽo cuối cùng cũng khiến mặt anh không còn nóng như cũ nữa, nhưng đối với ngọn lửa cháy âm ỉ sâu trong cơ thể lại hoàn toàn vô dụng.

Anh thậm chí còn thử dùng tay ấn vào chỗ không an phận kia, kết quả lại hoàn toàn phản tác dụng, càng nghiêm trọng hơn.

Thịnh Dã quẫn bách đến mức sắp phát điên. Anh tuyệt vọng nhận ra rằng chỉ dựa vào ý chí, đêm nay e là không qua nổi.

Nhưng Lâm Hướng Du còn đang ở bên ngoài, anh lại đang ở trong phòng vệ sinh của phòng ngủ cậu. Anh không thể cứ trốn mãi ở đây, càng không thể làm loại chuyện đó trong phòng vệ sinh của người yêu.

Nghe loáng thoáng bên ngoài truyền tới tiếng thoại của bộ phim, nghĩ đến việc Lâm Hướng Du có thể đang lo lắng chờ mình, Thịnh Dã cắn răng một cái, ánh mắt chuyển về phía vòi sen.

Anh hít sâu một hơi, động tác cứng đờ nhanh chóng c** q**n áo, tiện tay ném lên cái giá bên cạnh. Chân trần bước tới, đột ngột vặn công tắc nước lạnh.

Ào một tiếng, dòng nước lạnh băng từ trên cao trút xuống, không chút báo trước mà dội thẳng lên làn da đang nóng rực của anh.

Thịnh Dã hít mạnh một hơi, nhắm mắt ngẩng đầu, để dòng nước lạnh trực tiếp xối qua mặt, ngực cùng cả "kẻ" đang cấp bách cần hạ nhiệt kia.

Nhiệt độ đột ngột giảm xuống, cánh tay Thịnh Dã nổi đầy da gà, k*ch th*ch sinh lý dữ dội cuối cùng cũng tạm thời áp đảo được sự xao động d*c v*ng kia. Trong lòng anh không ngừng lẩm nhẩm: Bình tĩnh, bình tĩnh, phải bình tĩnh...

----

Lâm Hướng Du ôm chặt chiếc gối trong lòng, lần đầu tiên cảm thấy chất lượng cách âm ở phòng vệ sinh quá tệ. Tiếng nước rõ ràng đến mức khiến người ta hoảng sợ, hẳn là vòi nước đã được mở.

Không biết qua bao lâu, tiếng nước ở bồn rửa tay cuối cùng cũng dừng lại, bên trong lại trở về yên tĩnh. Ngay khi Lâm Hướng Du nghĩ rằng Thịnh Dã sắp ra ngoài, đột nhiên một tràng tiếng nước lớn hơn, gấp gáp hơn vang lên.

Lần này là vòi sen.

Lâm Hướng Du lập tức mở to mắt, cả người sững sờ.

Không, không đến mức đó chứ?

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, tiếng nước trong phòng vệ sinh vẫn chưa dừng lại.

Đầu óc Lâm Hướng Du rối thành một mớ bòng bong, tay cũng không biết nên đặt ở đâu.

Cuối cùng, tiếng nước ngừng lại.

Lâm Hướng Du ngồi thẳng lưng, cố gắng khiến mình trông tự nhiên hơn một chút nhưng gương mặt đỏ bừng và ánh mắt né tránh vẫn bán đứng cậu.

Thịnh Dã liếc nhìn chỗ nào đó vẫn còn nóng lòng muốn thử, ý định chờ thêm cho bình tĩnh hoàn toàn cũng tan biến. Anh lau qua loa hơi nước trên người, mặc quần áo đi tới cửa.

Khóa cửa kêu cạch một tiếng nhỏ, tim Lâm Hướng Du cũng theo đó mà treo lên cổ họng.

Cửa mở ra, thứ ùa tới trước cả không khí ấm áp là mùi hoa nhài nhàn nhạt, đặc trưng trên người Lâm Hướng Du.

Thịnh Dã theo bản năng nín thở, cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào tấm thảm nhỏ dưới chân, hoàn toàn không dám nhìn về phía người còn lại trong phòng.

Dù vậy, anh vẫn cảm nhận được ánh mắt Lâm Hướng Du dừng trên người mình, rõ ràng đến mức như có nhiệt độ.

"Ờm... cái đó, anh về trước. Ngày mai, ngày mai gặp."

Giọng Thịnh Dã trở nên khô khốc, tốc độ nói nhanh đến mức như đang chạy trốn. Thực tế, anh cũng không dám chờ Lâm Hướng Du đáp lại, vừa dứt lời đã như bị lửa đốt mông mà lao ra ngoài.

Rầm một tiếng, cửa phòng ngủ bị đóng sập lại.

Bầu không khí hoàn toàn yên tĩnh trở lại.

Lâm Hướng Du ngồi trên ghế chớp chớp mắt, hoàn toàn ngơ ngác.

Mãi đến khi chạy ra khỏi nhà, vòng qua góc đường, Thịnh Dã mới dừng lại, chống tay vào tường thở hổn hển. Mái tóc còn chưa lau khô bị gió thổi qua, da đầu anh lạnh đến tê dại.

Dựa vào tường, Thịnh Dã càng thêm ảo não.

Một buổi tối tốt đẹp như vậy lại bị anh phá hỏng!

Lâm Hướng Du có cảm thấy anh đặc biệt không đáng tin, thậm chí hơi ngốc không?

Thịnh Dã thở dài một hơi, quay đầu nhìn về phía căn phòng của Lâm Hướng Du, ủ rũ cụp đuôi cất bước.

Trong phòng, Lâm Hướng Du vẫn ôm chiếc gối, ngơ ngác nhìn chằm chằm cánh cửa, không nhúc nhích.

Vậy là... đi rồi?

Lâm Hướng Du chậm rãi cúi đầu, vùi gương mặt nóng ran vào chiếc gối mềm mại, hình ảnh Thịnh Dã chạy trối chết cứ liên tục lóe lên trong đầu. Cảm giác xấu hổ ngập tràn ban đầu, đến lúc này lại biến thành vừa buồn cười vừa bất lực.

Cậu vùi mặt vào gối, bờ vai khẽ run, cuối cùng vẫn không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Tên ngốc này.

Thịnh Dã ủ rũ về đến nhà, không quan tâm gì hết, tùy tiện tắm nước ấm rồi ngã thẳng lên giường. Anh đã không biết phải hình dung bản thân thế nào nữa.

Nếu Lâm Hướng Du là giáo viên, vậy trên bảng điểm của anh chắc chắn sẽ là một số không to đùng.

Anh là người trưởng thành, còn lớn hơn Lâm Hướng Du một tuổi, chẳng lẽ không nên chín chắn ổn trọng hơn sao?! Chuyện này rốt cuộc là cái gì chứ?!

Suy nghĩ miên man một hồi, không biết là do cảm xúc lên xuống quá mệt hay vì lý do gì khác, rất nhanh Thịnh Dã đã ngủ thiếp đi, dù ban đầu còn tưởng mình sẽ mất ngủ. Thậm chí anh còn ý thức rất rõ rằng mình đang nằm mơ, vì anh vẫn đang ở nhà Lâm Hướng Du.

Không lẽ, là mộng xuân...

Thịnh Dã lấy hết can đảm, một lần nữa đẩy cửa phòng tắm, bên ngoài không phải phòng của Lâm Hướng Du mà là một phòng học.

Trên bảng đen có một hàng chữ, bên cạnh còn vẽ hoa văn trang trí: [Nhiệt liệt hoan nghênh các vị phụ huynh].

Thịnh Dã đứng ở cửa, nhìn những người lớn không rõ mặt, cả nam lẫn nữ lần lượt đi vào, ngồi xuống chỗ của con mình, cúi đầu trò chuyện rôm rả với bọn trẻ bên cạnh.

Ánh mắt Thịnh Dã lại dán chặt vào hàng ghế đầu tiên. Ở đó, một bóng dáng nhỏ bé ngồi một mình, cúi đầu bất động.

Anh chưa từng thấy Lâm Hướng Du khi còn nhỏ, hoặc có thấy cũng quên rồi. Nhưng anh biết, đứa trẻ này chính là Lâm Hướng Du.

Tim Thịnh Dã bỗng nhiên thắt lại. Anh tiến lên hai bước, ngồi xổm bên cạnh bàn, nhìn thấy một đứa trẻ đang lén dùng tay áo lau nước mắt.

"Ai cũng có người tới đón." Tiểu Lâm Hướng Du nhỏ giọng lẩm bẩm, đôi mắt mờ nước nhìn chằm chằm bảng điểm trong tay: "Mình được điểm tối đa mà..."


Thịnh Dã đưa tay muốn lau nước mắt cho cậu bé nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm được vào mặt cậu, cảnh tượng đột nhiên chuyển đổi.

Lần này không còn là lớp học mà là phòng khách, trên bàn đặt một chiếc bánh kem đơn độc.

Lúc này Lâm Hướng Du đã lớn hơn vài tuổi, không biểu cảm nhìn chiếc bánh. Nếu không phải thỉnh thoảng cậu cứ liếc về phía cửa, Thịnh Dã thậm chí không nhận ra cảm xúc của cậu.

Trời dần tối, căn phòng vẫn chỉ có một người. Cuối cùng, đứa trẻ vẫn còn nét mũm mĩm tự tay thắp nến, thổi tắt, từng miếng từng miếng ăn hết chiếc bánh.

Ngực Thịnh Dã đau nhói. Anh muốn hét lên, muốn nói với đứa trẻ trong mơ rằng cậu không phải một mình nhưng anh không thể phát ra tiếng, cũng không thể cử động, chỉ có thể trơ mắt nhìn đứa trẻ ăn xong bánh, cất phần còn lại vào tủ lạnh rồi một mình trở về phòng.

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng, Thịnh Dã đã đột ngột ngồi bật dậy. Anh đặt tay lên ngực, nhịp tim đập dồn dập, mơ hồ nhớ ra mình vừa mơ thấy gì đó.

Đứa trẻ... lớp học... bánh kem...

Đúng rồi, bánh kem!

Thịnh Dã lau mặt, lao vào phòng vệ sinh, lập tức đẩy cửa phòng bếp. May mà lần trước anh đã đi học, may mà trong nhà vẫn còn đầy đủ dụng cụ cùng nguyên liệu làm bánh.

Làm cơm bao nhiêu năm, vậy mà lúc đánh trứng, tay Thịnh Dã lại run lên. Trong đầu toàn là hình ảnh tiểu Lâm Hướng Du trong mơ, một mình thổi nến.

Thêm bột, đánh bơ, nướng cốt bánh, nấu mứt trái cây. Mỗi bước, Thịnh Dã đều làm cực kỳ nghiêm túc, nghiêm túc đến mức có phần vụng về.

Khi chiếc bánh hai tầng hoàn thành, mặt trời đã lên trên đỉnh đầu.

Đặt quả anh đào cuối cùng lên trên, Thịnh Dã chợt nhớ ra mình chưa mua hộp bánh. Anh lập tức lao ra ngoài, chạy đến tiệm bánh đắt nhất trong thị trấn, đứng chờ đến đúng chín giờ cửa hàng mở cửa, mua một chiếc hộp bánh lớn nhất, đẹp nhất.

Trên đường về nhà, Thịnh Dã chợt khựng lại, nhớ ra còn thiếu thứ gì đó, liền quay đầu chạy sang một cửa hàng khác.

Trong sân, Lâm Hướng Du cầm ấm nước tưới hoa một cách hờ hững.

Thời gian lặng lẽ trôi qua mốc giờ Thịnh Dã thường đến tìm cậu, kim đồng hồ thậm chí đã nhảy sang vạch tiếp theo mà ngoài cổng vẫn không có động tĩnh gì, khiến cậu không khỏi nhíu mày.

Chẳng lẽ vì chuyện tối qua quá xấu hổ nên Thịnh Dã ngại đến sao?

Nghĩ vậy, hình như cũng hợp lý.

Khóe môi Lâm Hướng Du khẽ cong lên. Thôi, để ngày mai gặp cũng được, cho Thịnh Dã bình tĩnh lại chút.

Ngay lúc cậu xoay người định lên lầu, ngoài cổng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Không cần lên tiếng, Lâm Hướng Du cũng biết là ai. Cậu bật cười, bước chân nhẹ nhàng đi ra cổng, thậm chí còn kịp nghĩ xem lát nữa sẽ giả vờ như tối qua không có gì xảy ra, như vậy chắc sẽ bớt ngượng hơn.

Cánh cửa mở ra, trước mắt cậu là gương mặt tươi cười quen thuộc của Thịnh Dã, rạng rỡ nhưng mang theo chút vội vàng.

Lâm Hướng Du vừa định nói chuyện, ánh mắt đã bị chiếc hộp bánh kem to đến mức hơi khoa trương, thắt nơ xinh đẹp trên tay Thịnh Dã cướp đi sự chú ý.

Cậu sững sờ đứng tại chỗ không nhúc nhích.