Đôi mắt Thịnh Dã sáng lên đến mức kinh người. Anh giơ hộp bánh kem lên trước ngực, nhìn người mình yêu đang đứng trước mặt, chậm rãi ói từng chữ một: "Lâm Hướng Du, sinh nhật vui vẻ."
Lâm Hướng Du ngơ ngác lắc đầu: "Hôm nay không phải sinh nhật em, có phải anh nhớ nhầm rồi không?"
Trong mắt Thịnh Dã thoáng hiện một tia đau lòng nhưng trên mặt vẫn là nụ cười: "Không nhớ nhầm đâu, là sinh nhật bù cho em. Bắt đầu từ một tuổi, từng cái từng cái một, mỗi một sinh nhật đều ở bên em, cho đến khi bù lại hết tất cả những sinh nhật trước đây."
Lâm Hướng Du nhìn anh, nhìn chiếc bánh kem kia, bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó. Chỉ trong nháy mắt, vô số cảm xúc trào lên cổ họng, nghẹn đến mức cậu không nói được lời nào, hốc mắt lập tức đỏ lên.
Ngoài cửa người qua lại đông đúc, không thích hợp nói chuyện. Thịnh Dã liền đưa tay, nắm tay Lâm Hướng Du kéo vào trong.
Đi ngang qua phòng khách tầng một, thấy trên tường treo thực đơn, Thịnh Dã mới nhớ ra hôm nay là ngày quán trà mở cửa, hơn nữa cũng sắp đến giờ đón khách. Anh dứt khoát kéo người lên thẳng tầng hai.
Sắp xếp cho Lâm Hướng Du ngồi xuống ghế, đặt bánh kem lên bàn, Thịnh Dã mới phát hiện biểu cảm của cậu có gì đó không ổn, lập tức luống cuống đi tìm khăn giấy.
"Nào, đừng khóc, anh, anh chỉ là..."
Lâm Hướng Du cúi đầu, giọng thấp đến mức gần như không nghe thấy: "Anh, vì những chuyện quá khứ em nói hôm qua sao?"
"Vì anh yêu em." Thịnh Dã kéo người ôm chặt vào lòng: "Từ khi em một tuổi cho đến bây giờ, cả tương lai mỗi một tuổi sau này, anh muốn mỗi một năm em đều biết có người yêu em, có người vì em mà chúc mừng, có người coi em là báu vật. Ngày sinh nhật của em là ngày trong cuộc đời anh biết ơn ông trời nhất."
Lâm Hướng Du nhắm mắt lại, đè nén tất cả cảm xúc đang cuộn trào. Khi mở mắt ra lần nữa, hốc mắt cậu vẫn đỏ nhưng khóe môi đã cố gắng cong lên một độ cong dịu dàng: "Vậy hôm nay, là sinh nhật một tuổi của em sao?"
"Ừ!" Thịnh Dã gật đầu thật mạnh, lục trong túi lấy ra một cây nến, vụng về c*m v** giữa bánh kem, thắp lửa: "Mau ước đi, hôm nay là điều ước một tuổi."
Ánh nến lay động.
Lâm Hướng Du nhìn cây nến nhỏ bé ấy, nhìn người đàn ông ánh mắt nóng bỏng mà nghiêm túc phía sau ánh nến, một góc tối tăm sâu nhất trong tim dần dần được chiếu sáng, được lấp đầy.
Cậu nhắm mắt lại, thay cho chính mình khi còn bé, nghiêm túc ước một điều ước. Sau đó, thổi tắt nến.
Khi mở mắt ra, trước mặt cậu không chỉ có bánh kem mà còn có một chiếc hộp nhung đỏ trong tay Thịnh Dã. Mở ra, bên trong là một chiếc khóa trường mệnh tinh xảo, ánh vàng lấp lánh.
"Đây là quà sinh nhật một tuổi." Giọng Thịnh Dã hơi khàn, mang theo chút ngượng ngùng nhưng lại vô cùng trịnh trọng: "Người lớn đều nói thứ này tốt, có thể phù hộ em sống lâu trăm tuổi, bình an khỏe mạnh."
Lâm Hướng Du nhìn chiếc khóa trường mệnh ấy, nhìn dáng vẻ vừa căng thẳng vừa mong chờ của Thịnh Dã, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống.
Cậu nhận lấy chiếc hộp nặng trĩu, siết chặt trong tay, dùng lực đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Không tìm được khăn giấy, Thịnh Dã chỉ có thể cúi người lại gần, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước nơi khóe mắt cậu. Giọng anh dịu dàng đến mức như muốn tan chảy: "Ngoan, đừng khóc. Vừa khóc vừa ăn dễ đau bụng lắm."
Lông mi Lâm Hướng Du vẫn còn ướt, nghe Thịnh Dã dỗ mình như dỗ trẻ con, không nhịn được vừa khóc vừa cười: "Trẻ một tuổi không được ăn bánh kem mà?"
Thịnh Dã bị hỏi đến nghẹn họng, chần chừ một chút, nói: "Vậy coi như em ăn giúp anh. Hôm nay bánh kem là chocolate, có thêm anh đào, em nếm thử xem có thích không."
Thịnh Dã làm hoàn toàn theo khẩu vị của Lâm Hướng Du, sao cậu có thể không thích chứ?
Thấy cậu gật đầu, Thịnh Dã lập tức cầm dao, cắt cho cậu một miếng bánh kem thật to.
Đứa trẻ trong mơ mặt không biểu cảm ăn bánh sinh nhật của mình, còn Lâm Hướng Du dưới ánh nắng buổi sớm, khóe mắt phiếm hồng, mỉm cười ăn chiếc bánh "một tuổi" của mình.
Chocolate vừa chạm đầu lưỡi, bên tai đã vang lên giọng nói lớn tiếng hát bài chúc mừng sinh nhật của Thịnh Dã.
Lần đầu tiên Lâm Hướng Du phát hiện hóa ra có người hát bài sinh nhật cũng có thể lạc nhịp nghiêm trọng như vậy, câu chữ rõ ràng nhưng không một câu nào vào đúng giai điệu.
Cậu thật sự không nhịn được, cười đến mức miếng bánh trong tay cũng run lên.
Thịnh Dã nhìn mà lo sốt vó, sợ bánh rơi lên quần áo cậu.
Hôm nay Lâm Hướng Du mặc một chiếc áo len mỏng màu vàng nhạt, trông vừa đẹp vừa dịu dàng, anh nhìn đến mức không thể rời mắt.
Khó khăn lắm Lâm Hướng Du mới ngừng cười, Thịnh Dã lại quên mất mình đã hát đến đâu, thế là bắt đầu hát lại từ đầu.
"Mừng ngày sinh nhật của em, mừng ngày sinh nhật của em..."
----
Từ ngày đó, Thịnh Dã thật sự bắt đầu kế hoạch "bù sinh nhật" của mình.
Ngày hôm sau, anh mang đến một chiếc bánh kem matcha nhỏ xíu, giống hệt loại bánh cỏ xanh trong phim hoạt hình hồi nhỏ, quà sinh nhật hai tuổi là một đôi vòng tay vàng nhỏ có treo thẻ chữ phúc.
Ngày thứ ba là bánh kem trái cây nhiều màu và một bộ dụng cụ vẽ tranh cho trẻ em.
Ngày thứ tư...
Ngày thứ năm...
Không phải lúc nào Thịnh Dã cũng tặng quà đắt tiền, bánh kem cũng thay đổi liên tục. Có khi chỉ là một cốc bánh kem nhỏ bằng lòng bàn tay, vừa đủ cắm một cây nến, có khi là bánh kem lạnh...
Nhưng mỗi một ngày, đúng lúc tia nắng đầu tiên rơi xuống cửa sổ phòng Lâm Hướng Du, anh đều đúng giờ xuất hiện với bánh kem cùng một món quà nhỏ tương ứng với độ tuổi, chưa từng gián đoạn.
Lo Lâm Hướng Du ăn ngọt nhiều sẽ ngán, sau mấy ngày làm bánh kem, anh đổi thành bánh bao hình bánh kem, tháp trái cây, cơm thịt kho... nhưng tâm ý lại chưa từng giảm bớt.
Lần đầu tiên Lâm Hướng Du mong chờ buổi sáng tới như vậy vì cậu biết chỉ cần mở cửa sổ ra, sẽ thấy giữa bụi hoa, Thịnh Dã giơ bánh kem lên chào cậu.
Ngày thứ mười tám.
Lâm Hướng Du mở cửa sổ, nhìn thấy Thịnh Dã ôm một hộp quà hình chữ nhật rất lớn, được gói vô cùng tinh xảo. Cậu đi dép lê chạy xuống lầu, ánh mắt tò mò dừng trên hộp quà: "Hôm nay trang trọng như vậy sao?"
"Hôm nay là mười tám tuổi." Giọng của Thịnh Dã rất vang dội, mang theo niềm vui: "Lễ trưởng thành, nhất định phải trang trọng rồi."
Trên tầng hai, Lâm Hướng Du liếc nhìn hộp quà, vẫn mở hộp đồ ăn trước. Quả nhiên không có bánh kem, thay vào đó là một bát mì trường thọ với trứng tráng, bên cạnh là một cây cải thìa xanh mướt và một củ cà rốt được tỉa thành chữ "sinh nhật vui vẻ".
Nhìn cây cải thìa xanh nhưng rõ ràng là hơi nhỏ, không cần đoán cũng biết là Thịnh Dã hôm qua tiện tay hái từ vườn rau nhà cậu.
Ăn xong bát mì, Lâm Hướng Du mới cẩn thận tháo dải ruy băng, mở hộp quà. Bên trong là một bộ vest đen được là phẳng, kiểu dáng tối giản nhưng hoàn hảo.
Lâm Hướng Du sửng sốt, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua cổ áo vest, nhất thời không nói được gì.
Ánh mắt Thịnh Dã sáng rực: "Lâm Hướng Du mười tám tuổi, sinh nhật vui vẻ. Chúc mừng em chính thức bước vào hàng ngũ người trưởng thành, có thể lựa chọn tương lai bản thân muốn sống như thế nào."
Có thể yêu đương. Chỉ tiếc là năm đó không gặp được em.
"Anh thấy trên mạng nói mười tám tuổi nên tặng vest. Anh không có kinh nghiệm, chọn rất lâu, cũng không biết kích cỡ có chuẩn không. Em thử đi, không thích thì đổi bộ khác."
Ngay cả bản thân cũng không quá tự tin vào việc đo kích cỡ, lúc mua vest, Thịnh Dã còn cố ý nói với chủ tiệm là nếu không vừa sẽ đổi, được đồng ý rồi mới mua.
Mười tám tuổi...
Mười tám tuổi của cậu đã trôi qua thế nào nhỉ?
Lâm Hướng Du không nhớ rõ. Khi đó vừa vào đại học, bắt đầu sống một mình, hình như cậu không nghĩ đến việc phải ăn sinh nhật, càng chưa từng nghĩ đến chuyện cần một bộ vest để đánh dấu điều gì.
Nhưng lúc này, ôm bộ vest nặng trĩu tượng trưng cho "trưởng thành", nhìn người đàn ông trước mặt đơn thuần muốn dâng cho cậu tất cả những gì mình cho là tốt nhất, trong lòng Lâm Hướng Du, ở một góc nào đó mà chính cậu cũng chưa từng nhận ra, bỗng nhiên bị chạm nhẹ một cái.
Cậu quen với cô độc, cũng tự nhận mình hưởng thụ cô độc.
Cậu thích cuộc sống nhàn nhã, uống trà, ngắm hoa, đón gió, mỗi việc đều thú vị. Nhưng tất cả những điều đó, dường như cũng là sự phản kháng đối với cách sống của ba mẹ và là sự rời đi triệt để nhất.
Nhưng bản thân sự phản kháng ấy vẫn là một kiểu bị định hình vô hình. Trong lòng cậu vẫn căng một sợi dây, khiến cậu không thể đường hoàng mà "sống nhàn rỗi".
Vì vậy sau khi nghỉ việc, cậu vẫn đem một phần việc vốn chỉ để giết thời gian, ghi chép cuộc sống biến thành một công việc khác. Như thể phải có một "việc chính đáng" bên người mới có thể xóa đi nỗi lo tiềm ẩn rằng mình không được công nhận.
Ban đầu mở quán trà chỉ vì muốn giết thời gian. Cậu không thích trò chuyện nhưng nghe những vị khách từ khắp nơi kể chuyện, cậu cũng thấy thú vị. Cuối cùng lại vô thức khiến quán trà bận rộn hơn, mở thêm nhiều khung giờ hẹn để bản thân trở nên bận rộn.
Nhưng điều cậu thật sự muốn chỉ là nằm trên ghế dưới mái hiên, uống trà, đón gió, lãng phí một buổi trưa đầy nắng.
Còn bộ vest này giống như một biểu tượng, một sự công nhận trang trọng đến từ Thịnh Dã: Em đã trưởng thành, có quyền lựa chọn bất kỳ tư thế sống nào em muốn, bao gồm cả việc thật sự hoàn toàn thả lỏng.
Hóa ra, cậu lại cần được công nhận đến vậy sao?
Cậu không biết. Nhưng vào khoảnh khắc này, trong lòng cậu thật sự có một cảm giác nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, sợi dây luôn căng chặt ấy lặng lẽ chùng xuống.
Cậu không cần phải chứng minh với bất kỳ ai, với bất kỳ tiêu chuẩn nào rằng mình "đang sống đúng".
Khóe miệng Lâm Hướng Du chậm rãi cong lên, lộ ra một nụ cười thư thái chân thật hiếm có. Cậu cẩn thận đậy nắp hộp lại, ngẩng đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía Thịnh Dã: "Em rất thích. Màu sắc và kích cỡ, em nghĩ đều rất hợp. Cảm ơn anh, anhThịnh. Đây là món quà em cần nhất từ trước đến nay."
Thịnh Dã ngây ra một lúc, chỉ cần nghe Lâm Hướng Du nói thích, trên mặt đã nở ra một nụ cười thật rạng rỡ.
"Mau đi thử đi, anh ra ngoài chờ." Nói xong, anh xoay người chạy ra ngoài. Anh còn chưa từng thấy Lâm Hướng Du mặc vest đâu, nhất định sẽ rất đẹp!
Lâm Hướng Du nhìn cánh cửa bị đóng lại, khẽ bật cười, cầm quần áo đi vào phòng thay đồ.
Đã lâu không mặc đồ trang trọng, cài cúc áo sơ mi đến cúc trên cùng khiến cậu hơi khó thở nhưng Lâm Hướng Du vẫn mặc đủ cả bộ. Cà vạt, khuy măng sét, không thiếu thứ gì.
Thay xong đồ, Lâm Hướng Du đưa tay mở cửa phòng ngủ.
Thịnh Dã ngẩng đầu lên nhìn, đại não lập tức trống rỗng.
Lâm Hướng Du đứng ở cửa, bộ vest không chỉ vừa vặn mà gần như là đo ni đóng giày. Vest đen hoàn mỹ phác họa thân hình cao gầy của cậu, đường vai gọn gàng, vòng eo được ôm vừa đúng.
Tuy nhiên điều khiến Thịnh Dã hoàn toàn mất tiếng là Lâm Hướng Du không chỉ mặc vest đầy đủ mà còn đeo một cặp kính gọng mạ vàng. Đường nét dịu dàng vốn có bị thấu kính che lại, đôi mắt cậu trở nên sâu hơn, cũng sắc sảo hơn.
Lâm Hướng Du vẫn đang chỉnh lại cổ tay áo, giọng nói thấp hơn thường ngày vài phần: "Sao anh không nói gì? Lâu rồi không mặc, có phải xấu lắm không?"
Thịnh Dã há miệng, hít một hơi, không phát ra được âm thanh nào. Tất cả những lời khen đã chuẩn bị sẵn trong đầu đều tan biến, chỉ còn lại một cảm giác duy nhất: Nhiệt huyết sôi trào!